Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:38
Chiếc xe ngựa cũng mất thăng bằng, nghiêng hẳn sang một bên và lật đổ.
Những kẻ áo đen vốn đang vây chặt quanh chiếc xe ngựa đồng loạt lùi về sau một bước để tránh bị xe ngựa đè trúng.
Người đánh xe trên xe ngựa lập tức nhảy xuống đúng lúc đó.
Vì khoảng cách khá xa mà lại đang mưa nên không thể nhìn rõ người đó có phải là Tiêu Yến Hành hay không.
Chỉ biết hắn thế đơn lực mỏng, còn chưa kịp đứng vững thì đã bị đám áo đen bao vây. Một tên trong bọn họ còn tung một cú đấm thẳng vào ngực hắn, khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Tên áo đen thừa lúc hắn còn chưa đứng vững đã tung một cú đá mạnh vào ngực, khiến nam nhân bay ngược ra sau mấy trượng như một cái bao tải rách, mãi đến khi đập vào một gốc cây mới ngã sấp xuống đất.
Bàn tay hắn chống xuống đất, muốn đứng lên nhưng lại đột nhiên phun ra một ngụm máu.
Nước mưa cùng máu tươi nhanh chóng hòa vào mặt nước bùn.
"Chạy cái gì, lão tử hôm nay muốn mạng của ngươi." Tên áo đen cầm đầu tiến lên, đạp một phát xuống lưng nam nhân rồi ấn mạnh xuống đất.
Có vẻ như cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ để làm nhục, kẻ áo đen vừa nói vừa đạp lên lưng nam nhân như muốn nghiền nát và làm nhục hắn một cách tàn nhẫn trong vũng bùn.
Thế nhưng thân hình gầy guộc của nam nhân lại như cây tùng cây trúc, dù bị đạp nhưng không bị gãy hoàn toàn.
Kẻ áo đen cầm đầu cười nham hiểm: "Xương cốt cứng thật đấy, mạng sống này lão tử không cần nhưng tay này của ngươi thì có người cần."
Nam nhân bỗng giật mình ngẩng đầu lên, cố gắng vùng vẫy nhưng bị những kẻ mặc áo đen khác lao tới giữ chặt.
Lần này, hắn như một con thú bị mắc kẹt, bị kìm giữ chặt tay chân, không thể thoát ra.
Kẻ áo đen cầm đầu hả hê giơ cao thanh đao trong tay, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trong màn mưa, trông càng thêm băng giá.
Ánh kiếm ấy, dù cách xa nhưng dường như chiếu thẳng vào tận đáy lòng của Tạ Linh Du.
Sự tuyệt vọng khi vùng vẫy hết sức mà không thể thoát khỏi định mệnh ấy, nàng cũng từng trải qua như vậy.
Khi đối mặt với chén rượu độc do tân hoàng ban, trong lòng nàng hẳn cũng như thế.
Trên đời này, không ai có thể đến cứu nàng.
Lòng Tạ Linh Du chấn động mạnh, nàng nhìn thấy thanh đao sắp hạ xuống thì lớn tiếng gọi: "Hạ Lan Phóng, cứu người!"
Tiếng nói trong trẻo vang lên giữa tiếng mưa lại đặc biệt sắc nét.
Những kẻ mặc áo đen quay lại nhìn, mới phát hiện trong lúc họ đánh nhau thì có một nhóm người đã âm thầm tiến đến gần.
Kẻ áo đen cầm đầu nhìn thấy Hạ Lan Phóng cưỡi ngựa xông tới thì lần nữa chém mạnh thanh đao xuống, lưỡi đao sắc bén như sắp chém đứt cánh tay người đàn ông.
Chẳng lẽ không còn kịp nữa rồi sao?
Trong lòng Tạ Linh Du khẽ thở dài.
Thế nhưng biến cố lập tức xảy ra ngay trong khoảnh khắc ấy, đột nhiên một bóng người từ cái cây lớn mà họ đứng dưới nhảy xuống, người đó cũng cầm một thanh đao, một chiêu chắn đòn khéo léo, ngay lập tức đẩy lưỡi đao của kẻ áo đen cầm đầu sang một bên.
Hạ Lan Phóng mang theo hộ về cũng kịp lúc đến, hai bên nhanh chóng lao vào một trận chiến hỗn loạn.
Những kẻ áo đen nhanh nhẹn và khéo léo nhưng lại bị thiệt thòi về số lượng, hơn nữa còn phải đối mặt với một cao thủ như Hạ Lan Phóng. Chỉ thấy Hạ Lan Phóng múa thanh kiếm như rồng bay, có thể xuyên phá màn mưa, nhanh chóng đẩy lùi đối phương.
Tạ Linh Du nhìn thấy hai kẻ áo đen ngã xuống thì lập tức giơ tay cầm chiếc ô giấy trong xe.
Khi nàng mở ô bước xuống xe ngựa, vệ sĩ đứng bên cạnh nhỏ giọng nói: "Điện hạ, những tên đạo tặc này vẫn chưa bị tiêu diệt hết, xin điện hạ vui lòng nghỉ ngơi trong xe ngựa."
Đao kiếm không có mắt, họ lo sợ sẽ làm Tạ Linh Du bị thương.
"Không sao." Tạ Linh Du nhẹ nhàng nói, vì lúc này những kẻ áo đen đã bắt đầu tháo chạy.
Nàng che ô đi từng bước về phía cái cây, nam nhân dưới gốc cây đang nằm rũ rượi, yếu ớt trong bùn lầy, mi mắt khép hờ, toàn thân bất động như sắp chết bất cứ lúc nào.
Cho đến khi nàng bước vào nước bùn, tiếng nước bắn dưới chân như đánh thức người đó.
Mắt nam nhân giật giật, cuối cùng mở hé, giọt nước còn đọng trên mi mắt chưa rơi xuống, đôi mắt đen của hắn nhìn chằm chằm vào đôi giày vốn xinh đẹp càng lúc càng bị bùn vấy bẩn.
Khi hắn dùng hết sức ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng dáng thon thả hiện ra trước mắt, một làn gió lạnh lướt qua, làm tà áo bay phấp phới, dải lụa trên cổ áo cũng lắc lư, kèm theo tiếng chuông nhỏ khẽ vang, trong màn mưa mờ ảo, hình ảnh ấy như nữ thần từ trên trời giáng xuống.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tạ Linh Du cuối cùng vẫn nhận ra hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tiêu Yến Hành, mục tiêu chuyến đi này của nàng.