Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:38
Chủ nhân thật sự của Vương phủ này đã trở về rồi.
Một cơn gió lạnh thổi qua con phố rộng lớn khiến sống lưng của tất cả mọi người đang quỳ trên mặt đất trở nên lạnh buốt, thế nhưng lại không có ai trong bọn họ dám ngẩng đầu lên, thậm chí càng không dám liếc trộm chiếc xe ngựa đi đầu.
Khi Hạ Lan Phóng trở lại, y thấy đám hộ vệ dưới trướng mình đồng loạt cầm trường đao.
Lưỡi đao lóe lên tia sáng sắc bén như đâm thẳng vào lòng mọi người.
"Vĩnh Ninh Vương Điện hạ tôn quý giá lâm, còn không mau cất hết đao đi."
Hạ Lan Phóng lớn tiếng quát về phía hộ vệ.
Nhưng đám hộ vệ đi theo y có ai mà không biết người ngồi trong xe ngựa là Tạ Linh Du, vậy nên rõ ràng là Hạ Lan Phóng nói ra lời này cho những người ở phía đối diện nghe.
Vốn dĩ đám người đang quỳ ở phía đối diện còn đang ôm một tia hy vọng mong manh trong lòng.
Nhưng khi nghe thấy lời này, trái tim bọn họ hoàn toàn nguội lạnh đi một nửa.
Huống hồ, cửa chính Vương phủ còn phát ra tiếng vang trầm thấp, mấy tên nô bộc bước ra gắng sức đẩy mở cửa.
Thông thường, cửa chính của Vương phủ tuyệt đối không được mở ra, trừ khi gặp phải các sự kiện quan trọng như hôn lễ, tang lễ hoặc thánh chỉ ban xuống.
Ngoài ra, còn có một trường hợp khác là khi gia chủ trở về.
"Điện hạ, cửa chính đã mở. Cung nghênh Điện hạ trở về phủ." Hạ Lan Phóng quỳ một chân bên ngoài xe ngựa.
Lần này, ngay cả những tên hộ vệ xung quanh Thính Hà cũng quỳ xuống đất.
Bọn họ đồng thanh hét lên: "Cung nghênh Điện hạ trở về phủ."
Cái gọi là trở về phủ một cách khiêm tốn, đó chỉ là ám chỉ trước khi về tới nơi mà thôi. Còn hiện giờ khi đã về tới cửa rồi, đương nhiên phải để tất cả mọi người biết rằng Vĩnh Ninh Vương Điện hạ đã trở về.
Chiếc xe ngựa vốn luôn yên ắng từ nãy giờ đột nhiên có động tĩnh, một người trông giống nô tỳ dẫn đầu bước ra đẩy mở cửa xe.
Sau đó, nàng ấy đặt một cái ghế nhỏ xuống dưới xe.
Ánh chiều tà cuối cùng sớm đã biến mất ở phía chân trời. Một vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời, ánh bạc lạnh lẽo trút xuống, rải rác trên mặt đất giống như một lớp sương mỏng. Một bàn tay trắng hơn cả sương bạc vén rèm lên, chậm rãi bước ra khỏi xe.
Nàng khoác một chiếc áo choàng lông cáo trắng tinh thuần khiết, mềm mại không lẫn chút màu sắc nào khác.
Gió lạnh thổi nhẹ, dải lụa màu đỏ buộc trên tóc mai xinh đẹp của thiếu nữ tung bay trong gió. Đôi mắt sáng long lanh của nàng lặng lẽ lướt qua những người đang có mặt, rõ ràng không có ai dám ngẩng đầu lên nhìn lén nàng, thế nhưng bọn họ vẫn cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo ẩn chứa áp lực vô hình ấy.
"Đứng dậy hết đi." Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên.
Cuối cùng, đám người đang quỳ trên mặt đất cũng dám đứng lên. Không biết là ai đã lén ngước lên nhìn về phía thiếu nữ dưới ánh trăng. Nàng không ăn vận xa hoa lộng lẫy mà ngược lại rất đơn giản, thế nhưng chỉ với làn da trắng như tuyết, dung mạo đẹp như hoa cùng mặt mày như tranh vẽ kia thôi cũng đã đủ để toát ra một vẻ đẹp tuyệt trần không cần tô điểm thêm.
Tuy sở hữu dung nhan khuynh quốc khuynh thành, thế nhưng khí chất quý phái và thanh cao trên người nàng lại khiến người ta không dám sinh lòng mơ tưởng.
"Khí thế của vị Điện hạ này thật mạnh mẽ." Thanh Phong trốn trong xe khẽ lẩm bẩm.
Tiêu Yến Hành nhìn về phía thiếu nữ dưới ánh trăng. Ánh bạc rọi xuống mái tóc đen nhánh của nàng, bóng dáng lạnh lùng cao quý tột cùng ấy in sâu vào đáy mắt hắn. Đột nhiên, trong đầu hắn hiện lên vài hình ảnh rõ ràng.
Trên cổng thành, thiếu nữ hơi cúi đầu, tóc và tay áo bay phấp phới, trông như một nàng tiên giáng trần.
Nhưng hình ảnh đó cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Tiêu Yến Hành kinh ngạc siết chặt bàn tay, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm thiếu nữ đang đứng cạnh xe ngựa, thế nhưng đối phương chỉ đứng ở nơi xa, không hề nhìn về phía hắn và cũng chẳng gây ra chút ảnh hưởng gì đối với hắn.
Giống hệt giấc mộng mà hắn đã mơ thấy trước khi tỉnh dậy ngày hôm đó, rõ ràng đến mức như thể từng xảy ra.
Tiếng gọi "Điện hạ" quen thuộc nhưng ẩn chứa sự đè nén.
Tạ Linh Du nghiêng đầu liếc nhìn chiếc xe ngựa thứ hai, nơi Tiêu Yến Hành đang ngồi bên trong. May mắn thay, tuy có phần hỗn loạn nhưng hắn cũng không xuống xe.
Nàng quay đầu dặn dò Hạ Lan Phóng: "Lát nữa ngươi cứ đánh xe vào phủ, bổn vương muốn đi bái kiến Thái phi trước."
"Rõ, thưa Điện hạ." Hạ Lan Phóng lập tức hiểu ý của nàng.
Tạ Linh Du muốn y chăm sóc tốt cho Tiêu Yến Hành, không để bất cứ ai khác tiếp cận Tiêu Yến Hành.
"Đi thôi." Tạ Linh Du xoay người, bước về phía cửa chính.
Nhưng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng mềm mại chợt vang lên sau lưng: "Điện hạ."
Tạ Linh Du dừng chân, thế nhưng cũng không quay đầu lại.