Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
Về sau Tạ Linh Du kế thừa tước vị thân vương, trên danh phận cũng vượt hẳn công chúa, địa vị tương đương hoàng tử của Thánh nhân.
Nghe được những lời này, sắc mặt công chúa Chiêu Dương thoáng chấn động, khó tin nhìn về phía Tạ Linh Du.
Dù không nói lời nào, Tạ Linh Du vẫn đọc rõ ý trong đáy mắt nàng. ... Ngươi vậy mà lại trở về rồi?
Phản ứng này, lại chẳng khác gì Hàn Thái phi.
Tạ Linh Du nhìn người đường tỷ này, đáy mắt bình thản, không vui không buồn.
Thời gian như đông lại trong khoảnh khắc này.
Mãi đến khi nàng chậm rãi nở nụ cười nhạt nhòa mà dịu dàng, ngước mắt nhìn thẳng công chúa Chiêu Dương: "Lâu rồi không gặp, công chúa Chiêu Dương."
Kẻ đã giết ta ở kiếp trước.
Kẻ thù của ta.
Một tiếng gọi Công chúa Chiêu Dương ấy đã kéo người đối diện trở về thực tại.
Tuy là công chúa được nuôi dưỡng trong hậu cung sâu thẳm nhưng Tạ Vãn cũng không phải hạng người hoàn toàn ngây thơ, nàng ta lập tức đưa tay kéo cổ tay Tạ Linh Du: "A Du, sao muội lại xa cách với a tỷ như thế?"
Dù trong lòng Tạ Linh Du đã chuẩn bị đủ mọi thứ nhưng suýt nữa cũng vì một tiếng "A Du" ấy mà mọi phòng bị đều sụp đổ.
Kiếp trước, lần cuối cùng nàng gặp Bùi Tĩnh An, gã cũng vô thức gọi nàng như vậy.
Khoảnh khắc này, nàng cảm thấy như không thể thoát khỏi định mệnh nực cười nào đó.
May mà trước khi quay về Trường An, Tạ Linh Du đã sớm hiểu rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ phải đối mặt với những người này.
Và người đầu tiên nàng gặp, chính là Tạ Vãn.
"Có lẽ là vì con bé đã rời Trường An quá lâu." Thái hậu chưa đợi Tạ Linh Du trả lời, đã lên tiếng thay nàng.
Tạ Vãn mỉm cười nói: "Tổ mẫu nói cũng phải nhưng không sao, chúng ta có thể từ từ làm quen lại."
"Tam công chúa nói đúng." Khóe môi Tạ Linh Du khẽ nhếch lên.
Nàng thực sự không thể nào thốt ra được một tiếng a tỷ kia.
Tạ Vãn cũng không ép buộc, chỉ hỏi: "A Du về Trường An từ khi nào vậy? Sao bọn ta không hay biết gì cả?"
Tạ Linh Du nhìn dáng vẻ quan tâm của nàng ta: "Tối qua mới trở về Vương phủ, vì quá muộn nên chưa kịp vào cung thỉnh an Thánh nhân và Thái hậu."
Lời nói của nàng vô cùng khéo léo, Thái hậu từ ái nhìn nàng: "Cháu đó, vẫn luôn là người có lòng."
"Về sau vẫn ở lại Trường An sao?" Tạ Vãn lại hỏi thêm một câu.
Lần này Thái hậu cười đáp trước: "Cháu yên tâm, lần này trở về thì không đi nữa đâu, sau này các cháu sẽ có nhiều ngày tháng bên nhau rồi."
Tạ Vãn lộ vẻ vui mừng: "Vậy thì thật tốt quá, cháu đang lo không có ai bầu bạn đây."
Thái hậu lại thẳng thắn vạch trần: "Chẳng phải cháu vẫn thường đến phủ Lục Lang sao, sau này có yến tiệc nào của các tiểu nương tử thì nhớ dẫn Linh Du đi cùng, nàng mới về Trường An nên chưa có bạn chơi."
Lúc này Tạ Vãn không cười nổi nữa.
Nàng ta là công chúa của Thánh nhân, tiểu nương tử nhà ai gặp nàng ta mà chẳng phải cung kính gọi một tiếng quý chủ.
Dù tham dự yến tiệc nào, nàng ta cũng là người được chú ý nhất, không ai dám xem nhẹ viên minh châu này của Thánh nhân.
Giờ đây Tạ Linh Du đột nhiên trở về Trường An, chẳng khác nào một tảng đá lớn ném vào vòng tròn quý tộc không lớn cũng chẳng nhỏ nơi đây.
Tạ Linh Du lập tức nhìn ra sự do dự trong mắt Tạ Vãn, vốn dĩ nàng không thích dây dưa với các quý nữ nhà quyền quý vì thấy chẳng có gì thú vị nhưng lúc này nàng lại đột nhiên nổi hứng.
"Vậy thì đa tạ Tam công chúa." Nàng khách sáo cúi người cảm ơn.
Tạ Vãn bị cảm ơn như vậy thì dù không muốn cũng không thể từ chối.
Thái hậu lại càng vui khi thấy các nàng hòa thuận, khuôn mặt vốn đầy nếp nhăn cũng giãn ra đôi chút.
Một lúc sau, Tạ Linh Du tâu với Thái hậu: "Tổ mẫu, lần này cháu vào cung vốn là để tạ ơn Thánh nhân, không biết tổ mẫu có thể cho người truyền tin một tiếng không ạ?"
"Cháu muốn gặp Nhị Lang sao, chỉ là chuyện một câu nói thôi mà, huống chi tuy cháu không ở Trường An nhưng lòng của Thánh nhân và ta là như một, lúc nào cũng nhớ đến cháu." Thái hậu lập tức đồng ý.
Thánh nhân đứng hàng thứ hai trong các huynh đệ mà Thái hậu lại là thân mẫu nên luôn gọi như vậy.
Thái hậu lập tức sai người đi tìm Thánh nhân đang ở đâu trong cung, cho người báo tin Tạ Linh Du đã vào cung.
Khoảng nửa canh giờ sau, không chỉ nội thị quay lại mà còn mang theo cả nội thường thân cận bên cạnh Thánh nhân.
Nội thường ôm cây phất trần trong tay, cung kính hành lễ với Thái hậu rồi nói: "Khởi bẩm Thái hậu, hiện Thánh nhân đang ở điện Lưỡng Nghi, cho truyền Vĩnh Ninh Vương Điện hạ lập tức đến đó."
"Lúc này Nhị Lang hẳn đang xử lý chính vụ, không rảnh đến đây nhưng lại gấp gáp gọi cháu qua, có thể thấy Nhị Lang cũng nóng lòng muốn gặp cháu." Thái hậu là thân mẫu nên tất nhiên hiểu rất rõ nhi tử mình.