Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
Ánh sáng ban mai lấp ló ở phía chân trời, vầng dương rực rỡ nhuốm màu vàng óng như trút xuống, núi non xanh biếc được phủ trong nắng sớm dịu nhẹ. Tòa hành cung lộng lẫy tọa lạc dưới chân núi cũng theo tia sáng đầu ngày mà bừng lên sức sống.
Bên ngoài hành lang của cung Thượng Hoa, các tỳ nữ mặc quần áo dệt màu xanh biếc giống nhau đứng yên tĩnh chờ lệnh ở trước điện.
Cách đó không xa, vài cung nhân đang quét tước, động tác nhẹ nhàng không gây ra chút tiếng động nào, quét sạch đống cành lá rơi rụng vì gió thổi trong đêm qua.
Trong sân, một nam tử mặc quan phục của thái y đang đứng chờ, sau lưng là hai cung nhân mang theo hộp thuốc, cả ba đều cung kính đứng chờ, dường như đang đợi điều gì đó.
Cho đến khi cửa điện mở ra, một tỳ nữ thân cận dung mạo thanh tú lặng lẽ xuất hiện, chân bước nhẹ không gây tiếng động nào.
Nàng bước đến trước mặt thái y, nhẹ nhàng hành lễ: "Tào thái y đợi lâu rồi, Điện hạ đã tỉnh, kính mời đại nhân vào trong."
"Cô nương khách khí rồi." Dù người trước chỉ là cung nữ, Tào thái y vẫn không tỏ vẻ cao ngạo mà còn đáp lại khách sáo.
Khi đoàn người đi vào điện, vừa bước vào đã ngửi thấy một làn hương thoang thoảng như có như không. Mùi hương ban đầu nhàn nhạt, thế nhưng dư âm lại kéo dài, khiến lòng người thư thái. Là người thường xuyên ra vào cung đình, Tào thái y vừa ngửi đã nhận ra đây chính là Đồ Vu hương, loại hương liệu mà những năm gần đây đều khó tìm nổi ở trong Trường An dù có ngàn vàng.
Hương này là vật cống từ nước ngoài, mùi tuy nhạt nhưng hễ chạm đất là thơm ngát cả núi lẫn đá.
Vì thế, nó còn có biệt danh là "Thiên kim tận", chỉ cần châm hương này là như thiêu cháy cả ngàn vàng.
Lúc này trong toàn điện đều đang đốt loại hương đó, việc này đủ để thấy thân phận tôn quý của chủ nhân nơi đây.
Tào thái y theo tỳ nữ đến bên giường, tuy rèm dày bên ngoài đã được vén lên nhưng bên trong vẫn còn một lớp màn lụa mỏng, chỉ thấy lờ mờ dáng người đang nằm nghiêng.
"Vi thần bái kiến Điện hạ." Tào thái y biết quy củ, cung kính hành lễ, không dám nhìn thêm gì khác.
Từ sau màn lụa vọng ra một giọng nữ hơi khàn khàn, dịu nhẹ nói: "Ban chỗ ngồi."
Tỳ nữ bưng đến một chiếc ghế thấp, sau khi đặt ổn thỏa, Tào thái y ngồi xuống. Lúc này, một cổ tay trắng mịn thon gầy khẽ đưa ra, cung nữ lấy khăn lụa đặt lên cổ tay ấy. Dù chiếc khăn trắng muốt nhưng vẫn thua kém làn da kia một phần trong trẻo, thanh thấu như ngọc.
Tào thái y không dám có một chút tạp niệm nào, chỉ tập trung cẩn thận bắt mạch.
Chỉ là khi vừa đặt ngón tay lên, trong lòng ông không khỏi chấn động.
Ba ngày trước, cung Thượng Hoa truyền tin rằng Điện hạ Vĩnh Ninh Vương lâm trọng bệnh. Thánh nhân và Thái hậu đều hết sức lo lắng, lập tức lệnh cho Kim Ngô vệ hộ tống Tào thái y tới bắt mạch ngay trong đêm.
Tuy cung Thượng Hoa cũng có quan y nhưng vẫn không thể so sánh với Thái Y viện.
Tào thái y vốn là quan y chẩn mạch bình an thường ngày cho hoàng thượng, y thuật tất nhiên không cần bàn cãi.
Nhưng hôm đó vừa bắt mạch cho Vĩnh Ninh Vương, ông đã hoảng loạn trong lòng. Mạch tượng biểu hiện điềm cực xấu.
Ông vốn định lập tức bẩm báo cho Thánh thượng, thế nhưng mà ai chẳng biết vị Điện hạ này được Thánh thượng coi trọng thế nào.
Thế là Tào thái y đành cắn răng kê đơn dùng thuốc trước. Không ngờ hôm sau mạch tượng đã dịu đi.
Đến hôm nay bắt mạch lại, thân thể đã gần như khôi phục.
Chỉ vỏn vẹn ba ngày, thân thể của vị Điện hạ này đã phục hồi đến mức này, thật đúng là điều khó tin.
"Tào thái y, mạch tượng của ta thế nào?" Giọng nữ lại vang lên từ sau màn lụa.
Tào thái y lập tức đứng dậy, vẻ mặt mừng rỡ: "Khởi bẩm Điện hạ, so với hai ngày trước, mạch tượng đã có dấu hiệu bình phục, có thể thấy thân thể Điện hạ vốn khỏe mạnh, lại thêm phúc trạch trời ban, nay đã không còn gì đáng người. Chỉ là bệnh đến như kéo tơ, bệnh của Điện hạ đến đột ngột, cần được điều trị cẩn thận, tuyệt không thể lơ là."
Tạ Du Linh, người đang nằm trên giường lúc này, nghe xong lời của Tào thái y, bỗng bật cười.
"Phúc trạch trời ban." Nàng như đang nghiền ngẫm gì đó mà nhẩm lại bốn chữ ấy.
Vốn tưởng rằng đã hết đường sống, không ngờ lại được sống lại một lần nữa.
Nàng quả thật có thể xem như "phúc trạch trời ban".
Ba ngày trước, lúc Tạ Du Linh mơ màng tỉnh lại thì thấy mọi thứ bên cạnh đã khác hẳn cái tiểu viện trước khi nàng uống chén rượu độc. Cung điện lộng lẫy nguy nga, căn phòng toàn đồ đạc tinh xảo và hoa lệ, cùng với những gương mặt thân quen nữa.
Ban đầu nàng tưởng linh hồn mình chưa rời khỏi nhân thế, vì chấp niệm quá nặng mà mơ về quá khứ.
Nhưng qua ba ngày quan sát, dù có kinh hãi và khó tin đến đâu, Tạ Du Linh rốt cuộc cũng xác nhận được một chuyện.
Nàng thật sự đã sống lại, quay về quá khứ.
Nàng không còn là người bị giam cầm trong tiểu viện rách nát, tuyệt vọng chịu chết.