Chương 20

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

"Điện hạ nói đùa rồi, Tiêu mỗ không dám nghĩ như vậy." Tiêu Yến Hành trả lời ngay nhưng do động tác quá gấp gáp nên khiến vết thương trên người bị động, theo bản năng ho nhẹ hai tiếng. Tạ Linh Du bĩu môi: "Ngươi không cần gấp như vậy, ta chỉ nói đùa thôi. Dù sao người bên ngoài đều thấy một Vương gia như ta thì phải có ba đầu sáu tay mới đúng." Giọng điệu hồn nhiên của thiếu nữ trước mặt khiến người ta vô thức buông lỏng cảnh giác. Đúng lúc này cửa điện lần nữa bị đẩy ra. Một tỳ nữ dáng vẻ thanh tú bưng một cái khay đỏ mạ vàng đi vào, bên trên là một chén sứ men xanh, bên trên có hoa văn bông tuyết, vẫn còn đang bốc khói. Tiêu Yến Hành ngồi trên giường, ngước mắt lên, đập vào mắt hắn là một cái bàn tròn, bên trên để đủ loại bình, có vẻ là bình thuốc. Dĩ nhiên những thứ đó đều chuẩn bị vì hắn. "Thuốc đến rồi, ngươi uống thuốc trước đi." Tạ Linh Du đưa tay chuẩn bị nhận lấy chén thuốc trên khay. Người đưa thuốc tới chính là Thính Hà, nàng ấy vội nhỏ giọng nhắc nhở: "Điện hạ, coi chừng nóng." Ngón tay Tạ Linh Du chạm vào chén thuốc sau đó rụt lại ngay do quá nóng, Tiên Yến Hành ngồi đối diện thấy vậy nhíu mày. Thính Hà nhanh nhẹn đặt chén thuốc sang bên cạnh, lo lắng hỏi: "Điện hạ, ngón tay của người thế nào rồi? Có bị bỏng không?" "Không sao." Sắc mặt Tạ Linh Du bình thản, trông như không có gì. Thính Hà thành khẩn nhận lỗi: "Tất cả đều tại nô tỳ để thuốc quá nóng." Ánh mắt Tiêu Yến Hành dời về phía ống tay áo của nàng, ngón tay của Tạ Linh Du đã bị nàng giấu đi. "Ngươi đợi thuốc nguội rồi hẵn uống, uống xong thì nghỉ ngơi nhiều vào. Quan y nói ngươi cần phải tĩnh dưỡng, thời gian này đừng đi lại, tránh cho vết thương bị động." Sau khi nói xong Tạ Linh Du đứng lên: "Ta không làm phiền ngươi nữa." Tiêu Yến Hành vuốt cằm: "Điện hạ đi thong thả, thứ lỗi cho thảo dân không thể đứng dậy tiễn người." Tạ Linh Du vừa quay đi thì bất ngờ dừng bước. Nàng gỡ túi tiền đeo bên hông xuống, đi đến bên cạnh giường, kín đáo đưa nó cho Tiêu Yến Hành: "Cái này, sau khi uống thuốc xong rồi mở ra xem." Ngay lập tức, ánh mắt Tiêu Yến Hành trở nên nặng nề, hắn nắm chặt túi tiền trong tay. Cái túi tiền này có lẽ có liên quan đến mục đích mà nàng cứu hắn. Nàng lộ ra ý đồ sớm chút cũng tốt, hắn có thể nhanh chóng đối phó. Khi hắn còn đang chìm trong suy nghĩ thì tiếng bước chân nhẹ nhàng của thiếu nữ dần khuất xa, cuối cùng biến mất ở ngoài cửa điện các. Tiêu Yến Hành uống thuốc xong, hắn cho tỳ nữ bên cạnh lui ra ngoài. Lúc này trong điện chỉ còn lại một mình hắn, hắn lấy cái túi tiền đó ra. Trên túi tiền vẫn còn vương lại mùi hương của Tạ Linh Du. Một mùi hương ngọt ngào, mềm mại của thiếu nữ chỉ trong giây lát đã chui vào hơi thở của hắn. Tiêu Yến Hành mở túi tiền ra, đổ hết đồ bên trong ra, vài viên gì đó cưng cứng, tròn tròn được bọc trong giấy dầu lăn qua lăn lại trên lòng bàn tay hắn. Ngón tay thon dài của Tiêu Yến Hành mở giấy dầu ra, lộ ra viên kẹo bên trong. Đây là món ăn vặt mà các tiểu cô nương thích nhất. Hắn nhìn chằm chằm viên kẹo hồi lâu sau đó mới cho kẹo vào miệng. Đầu lưỡi nhanh chóng bị một hương vị ngọt ngào bao lấy. Vị ngọt này dường như đang cười nhạo sự đa nghi của hắn. Dù nàng có thân phận cao quý nhưng vẫn là tiểu cô nương thích mang kẹo bên mình mà thôi. Một đêm trôi qua, sau cơn mưa đầu mùa, cả cung Thượng Dương như được cơn mưa lớn hôm qua gột rửa, lấp lánh như thủy tinh, ánh nắng lấp lánh như những thỏi vàng chiếu trên mái ngói lưu ly, lộ ra vẻ rực rỡ chói mắt riêng biệt. Tạ Linh Du ngồi trước bàn trang điểm, vẻ mặt lười biếng để mặc tỳ nữ sau lưng chải mái tóc đen của nàng, thỉnh thoảng của ngáp một cái. Hôm qua nàng vừa cứu người vừa trông hắn nên bây giờ thấy mệt vô cùng. Cả đêm qua nàng ngủ rất ngon nên mặt mũi cũng không quá khó coi. Khi Thính Hà đi vào thì Tạ Linh Du vừa súc miệng xong, chuẩn bị gọi người đưa bữa sáng lên. Nàng thấy Thính Hà thì hỏi ngay: "Không phải ngươi đang canh ở bên đó sao?" Thính Hà nghe vậy thì bất lực giải thích: "Điện hạ, tính tình của vị lang quân đó quá cứng đầu, hắn hoàn toàn không muốn để mấy tỳ nữ hầu hạ, ngay cả uống nước cũng cố ngồi dậy tự uống, suýt nữa ngã sấp xuống, khiến vết thương nặng thêm." Tạ Linh Du không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Nàng hỏi: "Tại sao lại như vậy?" "Lang quân chỉ nói không quen để tỳ nữ hầu hạ." Thính Hà cũng không dám tỏ thái độ chỉ biết nói thật. Nàng ấy dù gì cũng là tỳ nữ thiếp thân bên cạnh Tạ Linh Du, ở cung Thượng Dương cũng xem như có vài phần mặt mũi, không ngờ lại bị một lang quân bên ngoài ghét bỏ. Thính Hà nói tiếp: "Tuy vị lang quân này có vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú nhưng nhóm tỳ nữ cũng đâu có làm gì không đàng hoàng với hắn đâu chứ."