Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
Sắc mặt Hạ Lan Phóng thoáng biến đổi, dĩ nhiên nghe ra sự bất mãn trong lời Điện hạ. Thực ra không chỉ mình nàng mà rất nhiều người trong cung Thượng Hoa cũng đều có cùng cảm nhận, tựa như bị giam cầm nơi thâm sơn cùng cốc này, không biết ngày trở về là bao giờ.
Trầm ngâm hồi lâu, Hạ Lan Phóng nói: "Tuy mạt tướng chưa hỏi nhưng gần đây thấy Vương phủ bận rộn khác thường."
"Vương phủ có đại sự gì sao?" Lần này Tạ Linh Du thật sự ngạc nhiên, Hạ Lan Phóng không phải người hay nói năng tùy tiện.
"Trong phủ đang chuẩn bị yến cát tường cho Chương tiểu nương tử."
Chương tiểu nương tử?
Chương Hàm Ngưng.
Suýt chút nữa Tạ Linh Du đã quên mất người này.
Nói đến Chương Hàm Ngưng, thực ra xét theo huyết thống, nàng ta là biểu tỷ của Tạ Linh Du. Mẫu thân của Chương Hàm Ngưng là thứ muội của Vĩnh An Thái phi Hàn thị. Cha mẹ của Chương Hàm Ngưng mất sớm nên nàng đến Trường An nương nhờ nhà ngoại.
Thái phi Vĩnh An xuất thân từ Nam Dương Hàn thị, tuy không thể sánh với những thế gia vọng tộc bậc nhất nhưng cũng không thể coi thường.
Dĩ nhiên nhà họ Hàn không thể không quan tâm đến một tiểu cô nương mồ côi thân thích này.
Nhưng chẳng ai ngờ rằng, chỉ sau một thời gian ngắn Chương Hàm Ngưng vào ở nhà họ Hàn, nàng ta đã lọt vào mắt xanh của Thái phi Vĩnh An.
Mà lúc ấy, Tạ Linh Du vì kế thừa vương tước khiến triều thần bàn tán không dứt, bèn mượn cớ bệnh tình tá túc nơi cung Thượng Hoa.
Thế nên người ngoài đều nói, Thái phi vì quá nhớ con gái nên mới đón Chương Hàm Ngưng về cung sống cùng.
Nhưng chỉ có Tạ Linh Du hiểu rõ, mẫu phi nàng coi trọng Chương Hàm Ngưng không phải vì nàng.
Bởi vì kiếp trước, ngay cả Tạ Linh Du cũng từng nghi hoặc vì sao mẫu phi lại đối xử với Chương Hàm Ngưng tốt đến mức ấy, tốt hơn tất cả mọi người, thậm chí hơn cả nàng.
Chuyện hôn sự của Chương Hàm Ngưng là do chính Thái phi làm chủ, gả cho con trai trưởng của một thế gia đại tộc.
Ngày xuất giá, của hồi môn vô cùng hậu hĩnh.
Phải biết rằng khi Chương Hàm Ngưng đến Trường An, trên người chỉ có một gói hành lý nhỏ.
Tất cả của hồi môn đều là của Vương phủ xuất ra. Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, nhưng sau này khi nhà chồng của Chương Hàm Ngưng gặp chuyện, Thái phi còn ép nàng vào cung cầu xin Thánh nhân.
Ý tứ rất rõ ràng nếu nàng không chịu cầu xin thì sẽ đoạt tuyệt tình mẹ con với nàng.
Nhưng xưa nay Tạ Linh Du luôn cẩn trọng, không dính vào chuyện triều chính, dĩ nhiên sẽ không vì Chương Hàm Ngưng mà phá lệ.
Từ đó, mẹ con hai người trở nên bất hòa, mặt ngoài hòa thuận nhưng trong lòng xa cách. Ngay cả Bùi Tĩnh An cũng từng khuyên nàng, hà tất vì người ngoài mà khiến bản thân và mẫu thân xích mích đến mức này.
Sau đó, Chương Hàm Ngưng hòa ly, Thái phi lại đón nàng ta về Vương phủ.
Có lẽ cũng vì thế mà sau khi Tạ Linh Du xảy ra chuyện, mẫu phi chẳng hề nghĩ đến việc cứu nàng mà chỉ lo toan tìm người kế tự.
Dù sao một người con trai biết nghe lời, vẫn tốt hơn một nữ nhi khó kiểm soát.
Nay ngẫm lại, mọi chuyện vốn đã có dấu hiệu từ lâu.
Nàng mang trọng bệnh đến mức cần thái y viện phái người đến xem, mẫu phi lại không hề đích thân đến thăm. Ngược lại, cả Vương phủ trên dưới lại đang bận bịu vì lễ cập kê của Chương Hàm Ngưng.
Thật là trớ trêu biết bao.
Tạ Linh Du nghĩ đến đây, sắc mặt bình thản đến gần như lạnh lùng vô cảm.
Trong điện yên tĩnh đến mức đáng sợ, Xuân Hi và Thính Hà liếc nhau, trong lòng đều dâng lên một cơn giận thay cho Điện hạ.
Cả hai từng thì thầm với nhau, bệnh của Điện hạ, e rằng phần lớn là do tức giận mà ra.
Tết năm nay, vốn dĩ Thái hậu muốn gọi Điện hạ hồi kinh đoàn viên. Ai ngờ chỉ một phong thư từ Thái phi gửi tới, lập tức khiến Điện hạ phải nén lòng ở lại, rằng phải giữ vững khí độ, chớ để ai dị nghị.
Nào ngờ ngay sau đó, Trường An lập tức truyền tin. Không chỉ có dạ yến đầu xuân tại hoàng cung mà đến cả lễ hội đèn hoa đăng Tết Nguyên Tiêu, Thái phi cũng dẫn theo Chương tiểu nương tử này đi cùng.
Điện hạ không nói gì, nhưng bọn họ là tì nữ thân cận, sao có thể không nhìn ra?
Một thiếu nữ trẻ tuổi phải sống cô độc nơi thâm cung hẻo lánh, còn người mẹ thân sinh lại cưng chiều kẻ khác như châu như ngọc. Dù lòng dạ Điện hạ có rộng đến đâu, cũng khó mà chịu đựng nổi nỗi tủi thân này.
"Xuân Hi, Thính Hà, hai ngươi lui ra trước đi."
Hai người nghe lệnh, lập tức đáp lời: "Vâng, Điện hạ."
Đợi họ lui ra ngoài, trong điện chỉ còn lại Hạ Lan Phóng.
Lúc này Tạ Linh Du đã ngồi thẳng người, ngón tay thon dài khẽ đặt lên chén trà, mân mê một cách nhẹ nhàng. Hồi lâu, như thể đã hạ quyết tâm, nàng khẽ nói: "Hạ Lan Phóng, bản vương có một việc cần ngươi đi làm."
Vốn dĩ việc này nàng định tìm người khác, bởi cung Thượng Dương có quá nhiều tai mắt, chẳng biết ai mới thật sự đáng tin.