Chương 8

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:39

Tạ Linh Du lặng lẽ uống mấy ngụm canh sâm, những người còn lại trong điện đều không dám thở mạnh. Tuy nàng im lặng không nói gì nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ. Thật ra, hạ nhân như thế nào, vẫn là do chủ tử mà ra cả. Tuy tính tình của Tạ Linh Du điềm đạm nhưng chưa từng là người chủ khắt khe, thậm chí đôi khi còn quá mức khoan dung. Nàng sợ bị người ta nắm thóp, truyền ra tiếng xấu là nghiêm khắc với hạ nhân khiến thiên hạ dị nghị vô cớ. Huống hồ, Hoa ma ma luôn tỏ ra vẻ ân cần trước mặt nàng, lại còn là người do chính mẫu phi phái đến. Chỉ riêng vì nể mặt mẫu phi, nàng đã cho thêm ba phần thể diện. Nhưng vốn dĩ có một số người không biết chừng mực, ba phần thể diện lại khiến họ cho là mình có thể được voi đòi tiên. Trong cung Thượng Hoa này, chỉ có một mình Tạ Linh Du là chủ tử, vậy mà Hoa ma ma lại có chút tư thái dưới một người trên vạn người. Mãi cho đến khi tiếng ồn ào mơ hồ vọng đến từ ngoài cửa sổ, Tạ Linh Du ngẩng đầu lên. Từ khe cửa sổ khảm hoa đang hé mở, một bóng người dường như xông vào trong sân nhưng rất nhanh đã bị các tỳ nữ khác canh gác bên ngoài điện chặn lại. Trong lúc giằng co, người đến ra sức giãy giụa, phát ra những tiếng nức nở, rên rỉ. "Là ai ở bên ngoài đó?" Tạ Linh Du khẽ nâng giọng. Người ngoài điện nghe thấy giọng nàng, lập tức như được tiếp thêm sức mạnh, vùng thoát khỏi sự kéo giữ của các cung nữ, lớn tiếng hét lên: "Điện hạ, nô tỳ Nguyệt Đào có nỗi oan, cầu xin điện hạ làm chủ cho nô tỳ." Lúc này, mọi người trong điện đều có sắc mặt khác nhau. Xuân Hi đương nhiên là kinh ngạc, không ngờ ai lại to gan như vậy. Còn Hoa ma ma thì vừa nghe giọng đã vội bước lên, nghiến răng nói: "Không biết là kẻ vô lại nào không biết quy củ, dám đến đây làm loạn, để lão nô đi xử lý con tiện tỳ ấy." Tạ Linh Du thấy bà ta vội vàng như vậy, trong lòng lại càng thêm hứng thú. Nàng khẽ cong môi cười nhạt: "Nếu đã dám xông vào đây, chi bằng nghe xem nàng ấy có oan khuất gì." Vừa nói, nàng đã đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài điện. Tạ Linh Du đến cửa, lập tức thấy một tiểu cung nữ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, vừa thấy nàng xuất hiện lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ ánh lên vẻ căm phẫn. Tạ Linh Du hạ giọng: "Ngươi muốn ta làm chủ chuyện gì?" Tiểu cung nữ kia bò lên vài bước, quỳ rạp dưới đất: "Điện hạ, quản sự cung Thượng Hoa, Tiết Quý. Vì không cưỡng ép được nô tỳ, lập tức phái người đánh gãy chân cha của nô tỳ, muốn ép cả nhà nô tỳ phải khuất phục." Chưa kịp để Tạ Linh Du mở miệng, Hoa ma ma đã tức giận quát lên: "Vô lễ. Ngươi là một tiểu tỳ mà không yên phận làm việc, Điện hạ còn đang bệnh mà ngươi dám ngang nhiên xông vào nội điện, giờ lại còn vu khống quản sự. Cung Thượng Hoa này còn chút quy củ nào hay không? Người đâu, kéo con tiện tỳ này đi cho ta." Bà ta vừa hô, mấy cung nữ hai bên lập tức bước tới, hợp sức muốn kéo Nguyệt Đào đi. "Điện hạ, nô tỳ là người của người, cho dù có sai cũng nên do Điện hạ định đoạt." Nguyệt Đào biết nếu thật sự bị lôi đi thì hậu quả sẽ rất thê thảm nên đã lập tức liều mạng vùng vẫy, hét lên trong tuyệt vọng. Hoa ma ma vừa nghe câu này thì càng giận dữ: "Miệng lưỡi sắc bén thật, bịt miệng nó lại cho ta." Một cung nữ lập tức lấy khăn tay ra, định bịt miệng Nguyệt Đào. Lúc này, tay chân Nguyệt Đào đã bị giữ chặt, khăn tay đang áp sát đến môi, trong mắt nàng ấy tràn đầy tuyệt vọng. Tạ Linh Du lạnh lùng quan sát tất cả, bất giác nghĩ đến quá khứ. Hóa ra khi xưa nàng lại yếu đuối đến mức này. Một kẻ nô tài như Hoa ma ma lại dám lấn lướt đến mức còn hơn cả chủ tử. Mấy nha hoàn nghe thấy lệnh, lập tức không nói hai lời mà ra tay ngay trước mặt nàng. "Dừng tay." Một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng bỗng vang lên. Chỉ hai chữ nhẹ nhàng đó, lại khiến ánh sáng một lần nữa bừng lên trong mắt Nguyệt Đào. "Thả nàng ấy ra." Tạ Linh Du nhìn về phía hai nha hoàn vẫn còn giữ chặt Nguyệt Đào, ra lệnh: "Để nàng ấy nói tiếp." "Điện hạ, nô tỳ biết Tiết Quý kia thủ đoạn dơ bẩn, ông ta buôn bán đồ đạc trong cung Thượng Dương, còn nói nếu nô tỳ gả cho ông ta thì sau này sẽ hưởng vinh hoa phú quý không hết. Nhưng tuổi tác ông ta ngang với phụ thân nô tỳ, lại háo sắc vô độ, sao nô tỳ có thể cam lòng hạ mình lấy ông ta được." Nghe đến đây, Hoa ma ma lập tức sốt ruột: "Cô nương, tiện tỳ này vô phép như thế, người không thể chỉ nghe lời từ một phía của nó được." "Lời nói từ một phía à." Tạ Linh Du nhướng mày, nhẹ nhàng nói một câu: "Phái người đến chỗ Tiết Quý lục soát, tra rồi sẽ rõ trắng đen."