Chương 30

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:38

Khi xe ngựa dừng lại trước cửa chính Vương phủ, Hạ Lan Phóng bước đến xin chỉ thị: "Điện hạ muốn vào phủ từ cửa nào?" Tạ Linh Du là chủ nhân của Vương phủ, hồi phủ lẽ ra phải đi từ cửa chính. Nhưng mà lần này họ trở về âm thầm. Nếu đi cửa phụ cũng không phải không được. Nàng vén rèm nhìn cánh cổng rộng lớn phía trước. Lần cuối nàng thấy cánh cửa này là ngày bị áp giải đi đến biệt viện để giam lỏng. "Đi cửa chính." Giọng Tạ Linh Du lạnh nhạt truyền ra từ trong xe. Hạ Lan Phóng lập tức lĩnh mệnh, đi tới cửa chính chuẩn bị gõ cửa. Ngay lúc ấy, từ con đường chính phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập cùng một tiếng quát lớn: "Đây là trọng địa của Vương phủ, kẻ không liên quan, lập tức tránh xa." Thính Hà vén rèm xe, nhìn thấy người vừa quát, lập tức nhận ra chính là kẻ ban nãy ở trên xe tranh cãi với nàng ấy. Nàng ấy không khỏi bực bội: "Oan gia ngõ hẹp, thế mà lại là bọn họ!" Thế nhưng ba chiếc xe ngựa lúc này đã chắn ở trước cửa, hoàn toàn không có ý định nhường đường. "Trọng địa của Vương phủ, người không liên quan mau rời đi." Hộ vệ cưỡi ngựa lại quát to. Thính Hà không nhịn nổi nữa, tức giận mắng: "Ai là người không liên quan? Trọng địa của Vương phủ nào cho phép ngươi la hét ồn ào như vậy." Lời này khiến người trong xe ở phía sau nổi giận. Quả nhiên rèm xe được vén lên, nô tỳ kiêu ngạo khi nãy lại xuất hiện. "Lại là ngươi." "Lại là ngươi." Thính Hà và nàng ta nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên chán ghét. "Điện hạ, cho nô tỳ xuống đó lý lẽ một phen." Thính Hà không ngờ đã đến tận cửa nhà mình rồi mà còn phải nín nhịn chịu thiệt. Tạ Linh Du nhìn nàng cười như có như không, tuy không nói lời nào nhưng lại nhẹ nhàng nâng cằm lên. Thính Hà nhận được lệnh, lập tức nhảy xuống xe. Không ngờ nô tỳ kiêu căng kia cũng xuống xe cùng lúc. Nàng ta liếc nhìn ba chiếc xe ngựa trước mặt, chỉ thấy thân xe không hề có dấu hiệu nhận diện, kiểu dáng cũng không rộng rãi hay xa hoa gì, thoạt nhìn chỉ là xe của một nhà phú hộ bình thường. Nàng ta lập tức không nể nang gì mà nói với Thính Hà: "Đây chính là Vương phủ Vĩnh Ninh, không dung loại người như ngươi làm càn. Mau tránh đường." Thính Hà nghe xong lập tức cười lên tiếng: "Ngươi cũng biết đây là Vương phủ Vĩnh Ninh, nơi này há là chỗ cho ngươi vô lễ." Đúng lúc đó, từ trong xe ngựa phía sau truyền ra giọng nói dịu dàng và khẽ khàng: "Tiểu Man, ngươi nói đàng hoàng để vị tiểu nương tử này tránh đường đi." Chắc hẳn là một tiểu nương tử trẻ tuổi. Tiểu Man lập tức đáp một tiếng, quay đầu nhìn Thính Hà đầy đắc ý: "Đây là nhà của nương tử bọn ta, các ngươi còn không mau tránh đường." "Nhà các ngươi?" Thính Hà như nghe được chuyện nực cười nhất thế gian. Tiểu Man thấy nàng ấy còn dám cười thì lập tức quay sang nhìn hộ vệ cưỡi ngựa bên cạnh: "Cao đại ca, người này ngang ngược vô lý lại còn cố tình đứng lì trước cửa Vương phủ không chịu đi. Nếu nàng ta còn không rời khỏi, huynh mau đưa nàng ta đến gặp Kim Ngô vệ." Trên đường phố Trường An có Kim Ngô vệ thường xuyên tuần tra và giữ gìn trật tự. Hộ vệ kia nghe lệnh, lập tức xuống ngựa, thật sự định áp giải Thính Hà giao cho Kim Ngô vệ. Lúc này, từ xe ngựa thứ hai, Thanh Phong nhìn tình hình bên ngoài, khẽ hỏi: "Lang quân, chẳng lẽ sắp đánh nhau thật à." Tiêu Yến Hành trầm mặc nhìn phía trước. Qua khe rèm xe, hắn vừa khéo có thể thấy rõ chiếc xe ngựa dẫn đầu. Đó là nơi Tạ Linh Du đang ngồi. Các hộ vệ phía Tạ Linh Du cũng lập tức vây quanh bảo vệ Thính Hà. Cao hộ vệ phía đối diện thấy vậy lập tức rút trường đao bên hông: "Các ngươi còn không mau tránh ra." Hiển nhiên đối phương cho rằng đây là của Vương phủ, địa bàn nhà mình, không hề coi người phía đối diện ra gì, chưa nói được mấy câu đã vung đao doạ người. Cùng lúc đó, đám hộ vệ vây quanh Thính Hà cũng đồng loạt rút đao khỏi vỏ. Thính Hà không ngờ tình hình lại căng thẳng đến mức này. Nàng nhìn những lưỡi đao lạnh lẽo hai bên. Mặc dù chân mềm nhũn ra nhưng vẫn không lùi lại nửa bước. "Còn không tránh đường thì đừng trách ta ra tay vô tình." Cao hộ vệ nổi giận quát. Ngay khi đó, từ trong xe ngựa vang lên một giọng nữ lạnh lùng nhưng đầy uy nghi: "Bổn vương ở đây, kẻ nào dám làm càn." Thanh âm ấy như sấm sét giữa trời quang. Dù không lớn nhưng dội thẳng vào tai tất cả mọi người có mặt. Trong thiên hạ, nữ tử có thể xưng hai chữ bổn vương... Tất cả hộ vệ đối diện, kể cả Cao hộ vệ, đều sững sờ. Tạ Linh Du ngồi ngay ngắn trong xe, nghe thấy âm thanh đao kiếm rơi xuống đất bên ngoài. Từ chiếc xe ngựa phía sau cũng có một nữ tử vội vã bước xuống. Ngay sau đó, tất cả mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống. Không ai dám giả mạo Vĩnh Ninh Vương ở ngay trước cổng Vương phủ Vĩnh Ninh. Điều đó chỉ có thể có một ý nghĩa.