Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
"Sao ngươi biết là ta?" Tạ Linh Du tò mò hỏi, đầy hứng thú.
Tiêu Yến Hành lúc này mới ngẩng đầu nhìn nàng, vừa định lên tiếng thì chợt bên ngoài vang lên một giọng nữ xa lạ: "Điện hạ có ở trong Tàng Thư các không? Hàm Ngưng đến bái kiến."
Sao nàng ta lại đến đây?
Tạ Linh Du bỗng chột dạ, liếc mắt thấy người trước mặt dường như sắp mở miệng thì lập tức tiến lên một bước, đưa tay che miệng hắn lại, không cho lên tiếng.
Ánh mắt Tiêu Yến Hành chợt co rụt lại. Một lát sau, ánh mắt hắn dần rũ xuống rồi khẽ liếc đến tay áo tinh xảo nơi cổ tay nàng, vì động tác giơ tay bất ngờ mà vạt tay áo trượt xuống, để lộ một đoạn da thịt trắng mịn, non nớt như trái vải vừa bóc vỏ, trắng đến gần như trong suốt.
Mà lúc này, trong hơi thở quanh hắn tràn ngập mùi hương thiếu nữ dịu ngọt như có như không, lượn lờ xung quanh.
Thật sự là cái cảm giác ngọc mềm hương ngát ôm trọn trong lòng.
Trong Tàng Thư các, Tạ Linh Du nghiêm túc nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài nhưng đối phương chỉ hô một tiếng rồi lập tức im lặng, dường như đang chờ nàng hồi đáp.
Lúc này, Tạ Linh Du mới chậm rãi quay đầu lại mà nhìn nam nhân đang bị nàng bịt miệng.
Đôi mắt đen như lưu ly của Tiêu Yến Hành hơi rũ xuống, rơi trên khuôn mặt nàng. Trong đôi đồng tử ấy như dâng lên một cảm xúc không rõ ràng, tựa như sương mù dày đặc che giấu, khiến người ta khó mà nhìn thấu.
"Lang quân, đừng mở miệng vội." Tạ Linh Du hạ giọng nói.
Tiêu Yến Hành như muốn đáp lại nàng nên khẽ gật đầu. Nhưng nếu hắn động đậy cũng không sao, bởi vì bàn tay của Tạ Linh Du chỉ lơ lửng trước má hắn, lòng bàn tay còn cách môi hắn một khoảng.
Hắn vừa gật đầu, Tạ Linh Du đột nhiên cảm nhận được một cảm giác ấm mềm nơi lòng bàn tay.
Sau một hồi ngẫm nghĩ, Tạ Linh Du mới chợt nhận ra đó là môi của Tiêu Yến Hành đã chạm vào lòng bàn tay nàng.
Dù nàng không phải là thiếu nữ ngây ngô khờ dại nhưng sự tiếp xúc da thịt bất ngờ thế này vẫn khiến lòng nàng bất giác xao động. Dù nàng cố gắng ép mình bình tĩnh nhưng hai má vẫn không tránh khỏi ửng đỏ lên.
Má nàng trắng nõn đến mức ngay khoảnh khắc ửng hồng, đã bị Tiêu Yến Hành nhìn thấy rõ ràng.
Khoảnh khắc đó, so với lúc môi hắn chạm vào tay nàng khi nãy, còn khiến lòng hắn chấn động dữ dội hơn.
Khi bốn bề không một tiếng người, xung quanh lại càng tĩnh lặng đến cực độ, chỉ còn tiếng tim đập dưới lồng ngực là vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bàn tay đang nhẹ nhàng che miệng Tiêu Yến Hành của Tạ Linh Du cũng khẽ rút về.
Tựa như bị một vết bỏng lướt qua.
"Điện hạ, ta phụng mệnh Thái phi, mang một ít đồ đến cho người." Ngoài Tàng thư các, giọng nói của Chương Hàm Ngưng lại vang lên.
Ánh mắt Tạ Linh Du lập tức lạnh đi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Nếu không phải vì nàng ta bỗng nhiên đến quấy rầy thì bản thân nàng cũng chẳng đến mức hoảng loạn đến thế này.
Tạ Linh Du hạ giọng nói: "Lang quân chờ ta ở đây, ta ra xử lý người bên ngoài."
Nàng nói rồi quay người bước đi, dải lụa dài vắt nơi cánh tay vẽ ra một đường cong mềm mại giữa không trung, theo bước chân nàng tung bay, phóng khoáng mà gọn gàng.
Chỉ là Tiêu Yến Hành nhớ lại lời nàng vừa nói thì khẽ mím môi, trong lòng lại thấy buồn cười.
Hắn nghe khẩu khí đó, chẳng khác nào bọn họ vừa làm chuyện gì không thể để ai biết trong Tàng Thư các, suýt nữa bị bắt gặp nên bây giờ nàng phải đi giải quyết hậu quả.
Tiêu Yến Hành tiện tay khép quyển sách lại rồi yên lặng đứng nguyên tại chỗ, chờ xem Tạ Linh Du xử lý thế nào.
Quả nhiên, Tạ Linh Du mở cửa rồi bước ra khỏi Tàng Thư các.
Chương Hàm Ngưng đứng trong đình viện của Tàng Thư các, vừa thấy cửa mở, lập tức nhẹ nhàng quỳ xuống: "Tham kiến Điện hạ."
"Chương tiểu nương miễn lễ." Tạ Linh Du khẽ gật đầu, giọng nói bình tĩnh không mang theo chút cảm xúc nào.
Sau lưng Chương Hàm Ngưng là vài tỳ nữ, tay bưng đủ loại hộp gấm đủ loại hoa văn sặc sỡ, có lẽ chính là những vật mà nàng ta nói Thái phi sai nàng ta đem đến.
"Điện hạ." Chương Hàm Ngưng nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn mạnh dạn ngẩng đầu nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Tạ Linh Du thì lập tức như bị sét đánh, vội vã cúi gằm mặt xuống.
Cũng không phải ánh mắt của Tạ Linh Du quá lạnh lẽo mà là từ sau khi nàng trở về phủ, cảm giác áp lực mà nàng mang đến đã vượt ngoài sức tưởng tượng của Chương Hàm Ngưng.
Bình thường ở phủ Vĩnh Ninh Vương, nàng ta được người người tâng bốc, nào có ai dám tỏ ra bất kính.
Vậy mà từ khi Tạ Linh Du trở về thì lập tức đuổi hết đám tỳ nữ của nàng ta ra khỏi phủ, nàng ta không những không dám oán thán một lời, còn phải đích thân tới đây lấy lòng đối phương.
Chương Hàm Ngưng nở nụ cười dịu dàng: "Tiểu nữ phụng mệnh Thái phi, đặc biệt tới đưa một số vật dụng cho Điện hạ. Thái phi biết Điện hạ trở về Trường An vội vàng, chắc hẳn có nhiều đồ quen dùng chưa kịp mang về nên đã chọn lựa kỹ lưỡng để chuẩn bị những thứ này."