Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:39
Nàng vẫn là vị Điện hạ Vĩnh Ninh Vương cao quý.
Sau khi Tào thái y bắt mạch xong, lập tức cáo từ rời đi.
Chẳng bao lâu sau, những tỳ nữ đã sớm đứng chờ ngoài hành lang lần lượt nối đuôi vào trong, tay nâng đủ loại vật dụng rửa mặt: chậu đồng mạ vàng, cốc đựng nước súc miệng thơm, khăn lụa, lược đồi mồi vân xoắn, hộp đựng hương được sơn mài.
Tám tỳ nữ xếp thành hai hàng, tiến vào điện theo trình tự rồi đứng yên chờ lệnh.
"Điện hạ có muốn rời giường bây giờ không ạ?" Một giọng nói dịu dàng cất lên từ ngoài màn, kéo Tạ Du Linh đang lơ đễnh trở về hiện thực.
Tạ Du Linh nhìn người đứng ngoài màn, lúc này tỳ nữ thân cận bên nàng vẫn chưa phải là Ảnh Họa, mà là Xuân Hi.
Xuân Hi là người hầu hạ bên nàng từ nhỏ, chỉ là sau này lấy chồng, trở thành nương tử quản sự.
"Dậy đi." Tạ Du Linh hờ hững nói.
Màn lụa ở hai bên được kéo lên cùng lúc, Tạ Du Linh rời giường bước xuống. May là nhờ ba ngày điều dưỡng, cơ thể nàng đúng là đã khá hơn, không còn yếu ớt đến mức ngồi thôi cũng không vững như trước.
Sau khi rửa mặt xong, Tạ Du Linh ngồi vào trước bàn trang điểm trong điện.
Trên bàn là chiếc gương hình tròn với viền cánh hoa, ở trên có khắc hình con thú cát tường và chùm nho, phản chiếu rõ hình ảnh người đối diện.
Thiếu nữ trong gương dù đã bị bệnh mấy ngày nhưng sắc mặt không hề tiều tụy. Gương mặt trắng mịn như ngọc, dù chưa son phấn cũng không thể giấu được vẻ đẹp sắc nước hương trời. Khi hàng mi khẽ nâng lên, ánh mắt lướt nhẹ, giống như đóa sen trong làn nước, tao nhã mà kiêu sa.
Tỳ nữ phía sau đang chải tóc cho nàng lỡ nhìn thấy hình ảnh này, bỗng nhiên sửng sốt.
Nô tỳ hầu hạ bên cạnh Điện hạ thật ra thường xuyên bị như vậy, dù ngày nào cũng thấy khuôn mặt đẹp như tiên nữ ấy, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn bị vẻ đẹp ấy làm cho ngẩn ngơ.
Ngay cả bản thân Tạ Du Linh cũng đang ngắm nghía khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này.
Dù gì thì lần cuối cùng nhìn thấy mình trong gương đồng, cả người nàng tiều tụy, mang theo tử khí lờ mờ.
"Điện hạ, hôm qua Thánh nhân lại sai người đưa đến rất nhiều dược liệu và đồ bổ, chỉ riêng nhân sâm ngàn năm đã có hai củ." Xuân Hi đứng bên cạnh nói: "Người vừa bệnh một cái, Thánh nhân đã lo lắng đến thế, e rằng cả công chúa trong cung cũng không được như người."
Tạ Du Linh không trả lời, chỉ giơ tay lên, gợi lấy một lọn tóc xõa bên vai.
Tỳ nữ chải tóc phía sau thấy nàng như vậy, lập tức ngừng tay, sợ vô ý kéo trúng tóc nàng.
Lọn tóc ấy cuốn quanh ngón tay nàng, đen mượt óng ánh, tản ra chút ánh sáng như dải lụa tơ tằm, đủ thấy ngày thường nàng chăm sóc kỹ lưỡng đến mức nào.
"Công chúa?" Tạ Du Linh nhẹ giọng nói.
Xuân Hi giật mình, vội vàng tạ tội: "Điện hạ thứ tội, là nô tỳ lỡ lời."
Khóe môi Tạ Du Linh khẽ nhếch, đây là lần đầu tiên trong mấy ngày nay nàng nở nụ cười nhẹ nhàng đến thế.
Nàng không trách mắng Xuân Hi, mà đột nhiên nhận ra một điều.
Trước kia nàng không hiểu vì sao Chiêu Dương lại đối xử với nàng như vậy, dù gì hai người là đường tỷ muội, chẳng phải là kẻ thù sống còn gì.
Chỉ vì một Bùi Tĩnh An mà Chiêu Dương lại muốn đẩy nàng xuống địa ngục vạn kiếp không thể quay đầu.
Chuyện này quả thật quá hoang đường.
Nhưng giờ nghĩ lại, chỉ e "băng dày ba thước, chẳng phải do sương một đêm kết lại."
Phụ vương nàng chết vì cứu Hoàng đế, vị hoàng bá này của nàng từ nhỏ đã yêu thương nàng vô cùng, thậm chí trái với cả quy chế tổ tiên, ban phong nàng làm vương gia dù là phận nữ nhi.
Vì thế, dù là sủng ái hay đãi ngộ, nàng đều vượt xa mấy vị công chúa của Hoàng thượng.
Những công chúa khác còn đỡ, chỉ là Công chúa Chiêu Dương lại cùng tuổi với nàng.
Hai người không tránh khỏi bị đem ra so sánh.
Chiêu Dương có lẽ đã ghen ghét nàng từ lâu.
Nhưng kiếp trước, Tạ Du Linh vẫn luôn cẩn thận, nếu không thì cũng sẽ chẳng sống một mình tại cung Thượng Hoa ở ngoài Trường An trước khi đủ mười lăm tuổi cập kê.
Đó là cung điện tránh nóng do hoàng bá ban cho phụ vương nàng.
Nàng tránh xa sự hỗn loạn chốn cung đình, sống một mình tại đây cũng là để đám ngự sử tự xưng trung liệt kia khỏi bắt bẻ.
Cho đến nay, triều đình vẫn còn có kẻ phản đối lập nữ nhi làm thân vương, cho rằng trái với quy chế tổ tiên, không hợp lòng thiên hạ.