Chương 45

Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp

undefined 17-02-2026 23:03:37

Bao năm qua, phần thưởng ban cho Vương phủ Vĩnh Ninh, so với con ruột của Thánh nhân còn hậu đãi hơn nhiều. Tất nhiên Thái hậu không muốn trách cứ Hàn Thái phi, sợ mang tiếng nghiêm khắc. Bà cũng hiểu rằng Hàn Thái phi không muốn Tạ Linh Du bị người dòm ngó, cảm thấy bà ta một lòng muốn bảo vệ Tạ Linh Du. Vì thế mới miễn cưỡng cho Tạ Linh Du ở lại cung Thượng Dương. Còn cái lý do Hàn Thái phi đưa ra, chẳng qua là để bịt miệng thiên hạ mà thôi. "Tổ mẫu, cháu đã trở về, tự nhiên sẽ không rời đi nữa." Tạ Linh Du ôm lấy cánh tay Thái hậu: "Về sau cháu sẽ thường xuyên vào cung làm phiền người." Nghe Tạ Linh Du nói thế, Thái hậu làm sao mà không vui cho được. Đang nói chuyện, Cao ma ma dẫn theo cung nhân bước tới. Thì ra bà vừa đi chuẩn bị điểm tâm cho Tạ Linh Du, thế nhưng khi bưng đến, quả thật khiến người khác không khỏi kinh ngạc. "Không biết khẩu vị của Điện hạ giờ có thay đổi không, nô tỳ vẫn cứ làm theo món ngày trước Điện hạ hay ăn." Cao ma ma vừa chỉ huy cung nữ bày biện điểm tâm lên án dài, vừa ân cần nói với Tạ Linh Du. Tạ Linh Du liếc mắt nhìn bàn điểm tâm gần như được xếp đầy, không khỏi có phần cảm thấy ngạc nhiên. Hơn nữa đúng là toàn món nàng từng thích. Không hiểu sao, nàng bỗng nhớ tới Hàn Thái phi. Từ tối qua về Vương phủ đến sáng nay, nàng chưa ăn được miếng nào từ viện của mẫu thân. Sáng nay vào viện của Hàn Thái phi bẩm báo chuyện vào cung, mẫu thân nàng còn chẳng nhớ hỏi lấy một câu nàng đã dùng bữa chưa. Những ý nghĩ ấy chỉ thoáng lướt qua đầu Tạ Linh Du, nàng đã thu lại tâm thần, nhẹ nhàng đáp: "Ma ma có lòng rồi, khẩu vị của ta vẫn như xưa, người vẫn nắm rất chuẩn." Cao ma ma lập tức cười rạng rỡ, nếp nhăn trên mặt cũng sâu thêm mấy phần. Dù buổi sáng Tạ Linh Du có dùng chút điểm tâm, thế nhưng lúc này thấy Thái hậu mỉm cười nhìn mình, đương nhiên phải giữ thể diện, nàng lập tức ăn liên tục mấy miếng bánh ngọt. Các bậc trưởng bối vốn thích nhìn tiểu bối ăn ngon miệng. Huống gì Thái hậu đã quá quen nhìn những tiểu thư quý tộc ăn như chim mổ hạt, thấy Tạ Linh Du ăn như thế này, trong lòng càng thêm yêu mến. Ngay lúc đó, lại có cung nhân vào bẩm báo: "Khởi bẩm Thái hậu, công chúa Chiêu Dương cầu kiến." Ngón tay đang cầm miếng điểm tâm của Tạ Linh Du khẽ khựng lại, đôi mắt đen trong veo hàm chứa ý cười phút chốc cũng trở nên sững sờ. "Điện hạ." Cao ma ma đứng bên nhẹ giọng nhắc. Tạ Linh Du hoàn hồn, cúi mắt nhìn xuống, lại thấy chiếc bánh vừa nãy được mình cầm trong tay, không ngờ đã bị bóp nát. Vụn bánh rơi vãi trên mặt bàn, dính cả vào tay nàng. Tạ Linh Du làm như không có chuyện gì, khẽ cười một tiếng: "Vừa nãy kích động quá nên vô ý bóp nát bánh mất rồi." Cao ma ma trên mặt đầy vẻ thấu hiểu: "Đã mấy năm rồi Điện hạ chưa gặp tứ công chúa mà." Chờ Tạ Linh Du lau sạch đầu ngón tay, bên cửa điện đã có một bóng người xuất hiện. Áo ngắn tay bó màu vàng, váy dài màu lục phủ đất, khoác thêm áo bán tay đỏ tươi nổi bật. Sự kết hợp màu sắc đậm đà mà rực rỡ ấy chính là cách ăn mặc thịnh hành nhất hiện nay của các tiểu thư con nhà quyền quý. Công chúa Chiêu Dương vui vẻ tiến vào vấn an Thái hậu, thế nhưng không ngờ chỉ một cái liếc mắt lập tức trông thấy vị tiểu thư đang ngồi bên cạnh Thái hậu. Phải nói thế nào nhỉ? Dù nàng ta luôn tự tin về nhan sắc của bản thân, thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, nàng ta vẫn sững người. Đối phương chỉ yên tĩnh ngồi đó, ánh mắt mang theo ý cười dịu dàng lập tức khiến người ta cảm thấy dung mạo thanh lệ yêu kiều của nàng dường như khiến cả căn điện bừng sáng. "Thỉnh an tổ mẫu ạ." Công chúa Chiêu Dương hành lễ. Thái hậu bảo nàng đứng dậy rồi cười nói, đưa tay chỉ về phía Tạ Linh Du: "Cháu xem tiểu cô nương này có thấy quen mắt không?" Công chúa Chiêu Dương vốn đã luôn liếc trộm Tạ Linh Du, nay nghe Thái hậu hỏi vậy, dứt khoát đưa mắt nhìn thẳng khuôn mặt kia, càng nhìn càng cảm thấy quen quen nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra được là ai. "Bà tổ, người đừng đùa cháu nữa, mau nói cho cháu biết tiểu cô nương dung mạo khuynh thành này là ai vậy?" Công chúa Chiêu Dương nói giọng như làm nũng. Thái hậu lúc này mới cười nói: "Là muội muội Linh Du của cháu đấy, ngày trước hai đứa thường cùng nhau chơi đùa kia mà." Dưới gối Thánh nhân chỉ có bốn vị công chúa, hai vị lớn tuổi đã lập phủ, tứ công chúa thì còn nhỏ, chỉ có tam công chúa Tạ Vãn là đồng niên với Tạ Linh Du. Khi xưa Linh Du thường vào cung, lập tức chơi rất thân với công chúa Chiêu Dương. Dù nàng là công chúa ruột nhưng mẫu phi địa vị thấp kém, lại chẳng xuất thân từ thế gia vọng tộc nên so với Tạ Linh Du càng không được sủng ái bằng.