Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:38
Dù là người từng trải qua một đời, Tạ Linh Du cũng không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.
Quả là khuôn mặt có thể làm rung động trái tim bao tiểu nương tử ở Trường An, thật đáng giá.
Có lẽ vì nhìn người ta hơi lâu, Tạ Linh Du khẽ ho nhẹ một tiếng rồi tùy tiện tìm cớ nói: "Bọn người truy sát ngươi ta cũng mang về cả rồi."
"Nhưng ngươi yên tâm." Tạ Linh Du khẽ chớp mắt, nở nụ cười nhàn nhạt: "Ta chưa thẩm vấn bọn chúng. Để dành cho ngươi đó."
Đã muốn thu phục nhân tâm thì tốt nhất là làm cho trọn.
Không phải nàng không tò mò ai là kẻ sai người ám sát Tiêu Yến Hành.
Dù sao hiện tại hắn cũng chưa phải trọng thần triều đình, lẽ ra không đến mức kết oán với thế lực lớn đến vậy.
Tiêu Yến Hành hơi cụp mắt, trong đôi đồng tử đen hiện lên chút chế giễu, làm sao hắn không nghe ra được hàm ý lôi kéo trong lời nói của thiếu nữ này.
Chỉ là hắn không hiểu, một người thân phận tôn quý như nàng, rốt cuộc muốn gì từ một kẻ như hắn chứ.
Hắn nghĩ đến việc khi nãy nàng cứ nhìn mình chằm chằm thì khẽ mím môi, vẻ mặt lạnh lùng.
Lẽ nào nàng để mắt đến khuôn mặt này?
Nếu quả thật là như vậy, vậy thì hắn nhất định sẽ không để nàng toại nguyện.
Trong điện các đang đốt địa long, cửa sổ đóng chặt. Dù bên ngoài trời mưa nhưng vẫn cảm thấy có hơi ngột ngạt, lúc này cũng không có tỳ nữ đi theo hầu hạ nên cả điện các trông rất trống vắng.
Cả hai không ai lên tiếng, bầu không khí chìm vào yên tĩnh.
"Tại hạ Tiêu Yến Hành, người quận Thương, trên đường chẳng may gặp phải thổ phỉ, may được nữ lang cứu giúp, ơn cứu mạng cả đời khó quên." Tiêu Yến Hành vốn đang cúi đầu thì chậm rãi ngẩng đầu lên, mái tóc dài mềm mại rũ bên tai làm khí chất của hắn tăng thêm vài phần lạnh nhạt khiến hắn trông rất ngoan ngoãn, dịu dàng và lương thiện.
Đặc biệt là lời ăn tiếng nói, lộ rõ vẻ ôn hòa, lễ nghĩa.
Nghe hắn tự giới thiệu tên, hơn nữa còn là tên thật, trái lại khiến Tạ Linh Du thở dài một hơi.
Có thể thấy dù Tiêu Yến Hành vẫn cảnh giác với nàng nhưng tốt xấu gì cũng nhớ đến ơn cứu mạng này.
Nàng không định để Tiêu Yến Hành nhận ra chính nàng là người trước đó đã sai người đi tìm hắn.
Tạ Linh Du nâng hàng mi dày của mình lên, chớp một cái rồi mỉm cười nhẹ: "Ta tên là Tạ Linh Du."
Sau khi Tiêu Yến Hành nghe được cái tên này đôi mắt bỗng mở to, mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên cuối cùng không kiềm được mà thốt lên: "Điện hạ."
Hắn nhỏ giọng gọi hai tiếng Điện hạ, giống như trong giấc mơ.
Người trong mơ đã xuất hiện ngay trước mắt sao?
Hắn gọi như thế cũng khiến Tạ Linh Du hơi sững người.
Thiếu nữ trước mặt chống cằm, khẽ cười: "Thì ra ta lại nổi tiếng như vậy, chỉ vừa nghe tục danh đã biết ta là ai sao?"
Khi nàng nói câu này vừa mang vẻ đăm chiêu vừa mang sự ngây thơ hồn nhiên.
"Danh tiếng của Vĩnh Ninh Vương Điện hạ e là cả Đại Chu này không ai là không biết."
Yết hầu Tiêu Yến Hành hơi động đậy, che đi tâm trạng rối bời của mình.
Lời Tiêu Yến Hành nói không hề đề cao Tạ Linh Du chút nào, dù sao từ xưa đến giờ chỉ có người trước mặt hắn thân là nữ nhân lại có thể leo lên được chức Thân vương.
Năm đó khi Thánh nhân tấn phong cho Tạ Linh Du đã khiến cả thiên hạ chấn động.
Không biết bao nhiêu đại nho tự xưng là ẩn cư nơi thôn dã nhảy ra phản đối, thẳng thắn nói nữ nhân không thể làm vương.
Nhưng cũng may từ sau khi Thánh nhân đăng cơ, tính khí nhìn có vẻ ôn hòa nhưng vẫn luôn nắm đại quyền trong tay, cũng là người nhất ngôn cửu đỉnh. Ông đã hứa trước mặt đệ đệ sắp lâm chung của mình, chắc chắn sẽ không đổi ý dù cho thiên hạ có tranh cãi cũng vẫn kiên quyết sắc phong cho Tạ Linh Du.
Dân chúng chưa từng nghe nói có nữ Vương gia, dĩ nhiên cũng sôi nổi thảo luận không ngớt.
Thanh danh của Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du truyền khắp thiên hạ, thậm chí còn nổi tiếng hơn mấy Hoàng tử, Công chúa của Thánh nhân nhiều.
May mà theo thời gian thì mấy người nghị luận cũng dần ít đi.
Chỉ xem đây như là một chuyện hiếm có kinh thiên động địa của triều đình mà thôi.
Cũng may Tạ Linh Du trời sinh tính tình khiêm tốn, chưa hề gây ra chuyện phiền phức gì, dần dần những đại nho cứng nhắc, cổ hũ luôn miệng phản đối kia cũng từ từ chấp nhận chuyện này.
Nhưng Tiêu Yến Hành lại cảm thấy lòng nặng trĩu.
Lúc trước không biết thân phận của nàng hắn còn suy đoán mục đích nàng cứu hắn, bây giờ phát hiện thân phận cao quý của nàng, hắn càng không hiểu vì sao nàng lại muốn cứu một người khốn khó, không có gì trong tay như hắn.
Cuối cùng trên người hắn có gì để nàng toan tính chứ?
Nàng có cả thân phận lẫn địa vị, lẽ nào thật sự là vì gương mặt này của hắn sao?
Tạ Linh Du nhếch môi, cười như không cười nói: "Ta thấy ngươi hơi ngạc nhiên, là do biết thân phận của ta nên ngươi thấy thất vọng à."