Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:38
Lời vừa dứt, Chương Hàm Ngưng vốn đang ngồi ngay ngắn, bỗng đứng dậy rồi quỳ xuống đất.
Thân hình nàng ta vừa cử động, vải choàng dài làm từ lụa trên vai cũng theo đó phất phơ, rồi theo dáng quỳ của nàng ta mà kéo dài trên mặt đất, trông có vẻ yếu đuối khiến người ta phải thương xót. .
"Xin di mẫu và Điện hạ thứ lỗi." Giọng Chương Hàm Ngưng hơi nghẹn ngào.
Hành động này của nàng làm Hàn Thái phi trở tay không kịp, bà ta không khỏi quan tâm hỏi: "Hàm Ngưng, có chuyện gì vậy? Đang yên đang lành sao lại quỳ xuống?"
"Lúc nãy trên đường, khi gặp Điện hạ, tỳ nữ bên cạnh con không biết thân phận của Điện hạ, còn xung đột với Điện hạ. Là con dạy dỗ tỳ nữ không tốt, xin di mẫu và Điện hạ trách phạt."
Sau khi Hàn Thái phi nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười không cho là đúng: "Ta còn tưởng chuyện gì chứ, từ sau khi con đến Trường An, chưa từng gặp Du nhi, dù gặp phải trên đường không nhận ra thì cũng chẳng có gì lạ."
Lời này rõ ràng thiên vị quá mức, đáy lòng Chương Hàm Ngưng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trước đó nàng ta còn rất sợ di mẫu vì con gái ruột trở về, sẽ không còn quan tâm đến nàng ta, một người cháu gái xuất hiện giữa chừng nữa.
"Được rồi, đứng dậy đi, người một nhà với nhau, không cần cứ động chút là quỳ."
Hàn Thái phi ra hiệu cho tỳ nữ bên cạnh, bảo nàng ta đi đỡ Chương Hàm Ngưng đứng lên.
Tỳ nữ vừa định bước tới, vậy thì Tạ Linh Du, người vẫn luôn im lặng, ngước đôi mắt vốn đang hờ hững rũ mi lên, nhìn vào Chương Hàm Ngưng đang quỳ, nói từng chữ từng câu: "Không chỉ có vậy đâu."
Giọng nàng không phải chất vấn nhưng lại mang một loại áp lực vô hình khiến người ta không dám xem nhẹ.
Ngay cả tỳ nữ bên cạnh Thái phi cũng khựng lại, không biết lúc này có nên tiến lên đỡ Chương Hàm Ngưng dậy hay không.
"Không chỉ có vậy à?" Hàn Thái phi có phần hơi ngờ vực.
Với thân phận của Tạ Linh Du, đương nhiên nàng sẽ không tự mình lên tiếng.
Nàng khẽ nâng tay, làm một động tác ra hiệu, Thính Hà phía sau lập tức hiểu ý.
Thính Hà tiến lên một bước, cúi người hành lễ với Hàn Thái phi: "Thỉnh an Thái phi, nô tỳ là Thính Hà, hầu hạ bên cạnh Điện hạ. Chuyện hôm nay, chính là nô tỳ tự mình trải qua."
Thế là Thính Hà kể lại chuyện nàng ấy suýt chút nữa là bị đoàn xe của Chương Hàm Ngưng đâm phải trên phố, đối phương còn ném một nắm tiền đồng xuống để sỉ nhục nàng ấy. Khi gặp nhau lần nữa ở cửa Vương phủ, thái độ càng thêm hung hăng ngang ngược, chỉ vì vài câu bất hòa mà muốn giải nàng ấy đến Kim Ngô vệ.
Cuối cùng còn ầm ĩ đến mức hộ vệ hai bên đều rút đao.
Tuy Thính Hà vô cùng tức giận nhưng khi bẩm báo với Hàn Thái phi, nàng ấy vẫn thuật lại đầu đuôi mà không hề thêm mắm thêm muối.
"Thái phi, tất cả là do nô tỳ mắt mù, không nhận ra xa giá của Điện hạ, đụng phải Điện hạ, xin Thái phi trách phạt." Tỳ nữ đã sớm bị dọa đến mức chân mềm nhũn, chưa đợi Thính Hà nói xong đã quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Chương Hàm Ngưng thấy dáng vẻ nàng ta như vậy, vội nói: "Di mẫu, tất cả là con sai, con không nên tùy tiện ra ngoài, nếu phải trách phạt thì cứ phạt con là được."
Nghe lời này, Hàn Thái phi lập tức lộ ra vẻ mặt xót xa: "Con có lỗi gì đâu, hôm nay con ra ngoài cũng là do ta cho phép."
Lời này hiển nhiên là để chối bỏ trách nhiệm của Chương Hàm Ngưng.
Đúng như dự đoán, Hàn Thái phi quay sang nhìn Tạ Linh Du, dịu dàng nói: "A tỷ của con còn một tháng nữa là đến tuổi cập kê, vì vậy nên a nương mới để nó ra ngoài xem trâm, vòng và trang sức. Được rồi, hôm nay là ngày đầu tiên con về nhà, đừng vì chuyện này mà không vui. Dù sao cũng là tỳ nữ của a tỷ con, cứ giao cho nó dạy lại là được, hơn nữa cũng chỉ là hai tỳ nữ cãi nhau mà thôi."
Trong mắt Hàn Thái phi, chuyện này cùng lắm chỉ là một cuộc tranh cãi nhỏ giữa Thính Hạ và tỳ nữ kia.
Không đáng để làm lớn chuyện như vậy.
Thính Hà không dám tin trợn to hai mắt, nàng ấy là tỳ nữ của Điện hạ, sỉ nhục nàng ấy như thế chính là đang đánh thẳng vào mặt Điện hạ, vậy mà Thái phi lại có thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Sao Thái phi lại thiên vị Chương tiểu nương này đến vậy chứ.
Nét mặt Tạ Linh Du vẫn giữ vẻ bình tĩnh từ đầu đến cuối, dường như không hề cảm nhận được sự thiên vị của Thái phi.
Hoặc có lẽ, nàng đã quá quen với sự thiên vị này, thậm chí chẳng còn thấy lạ lẫm.
Kiếp trước nàng thực sự không hiểu, bởi mẫu thân luôn nói với nàng rằng thân thế Chương Hàm Ngưng đáng thương, chẳng qua chỉ là một cô nhi không cha không mẹ thôi, sau này cùng lắm cũng chỉ được ban cho một phần hồi môn hậu hĩnh rồi gả đi.
Mà nàng mới là chủ nhân thực sự của Vương phủ, nàng nên rộng lượng với mọi người.