Sau Khi Trùng Sinh, Ta Lại Là Bạch Nguyệt Quang Của Kẻ Thù Truyền Kiếp
undefined17-02-2026 23:03:37
"Điện hạ mau vào đi, Thái hậu vừa nghe nói là người đến, kích động đến mức đánh rơi cả chén lưu ly." Cao ma ma ân cần thuật lại tình hình trong điện vừa rồi.
Quả thật là vậy. Khi Thái giám tiến vào thông báo, nói là Vĩnh Ninh Vương cầu kiến.
Lúc đầu, Thái hậu còn không mấy phấn khích, nghĩ là Thái phi của Vương phủ Vĩnh Ninh vào cung thỉnh an.
Đến khi tỉnh ra, Thái hậu còn chưa kịp mở miệng, chiếc chén lưu ly cầm trên tay đã rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh. Bà còn xúc động đến nỗi lập tức đứng bật dậy, suýt giẫm lên mảnh vỡ.
Khi Cao ma ma dẫn Tạ Linh Du đi vào chính điện, tiếng thông báo liên tiếp vang lên.
Vừa đến cửa điện, còn chưa kịp bước qua thảm trải, Tạ Linh Du đã nhìn thấy vài cung nữ vây quanh một người ăn vận hoa lệ đi đến. Nhìn kỹ mới thấy người đó là Thái hậu.
"Tôn nữ tham kiến Thái hậu." Tạ Linh Du bước lên một bước, lập tức quỳ xuống hành đại lễ.
Thái hậu thấy nàng vừa gặp mặt đã hành đại lễ như vậy, trong lòng lập tức như bị ai đó bóp nghẹn, đau xót vô cùng.
Bà chẳng kịp đợi cung nữ đỡ dậy, đích thân tiến tới, vội vàng đỡ nàng đứng lên.
"Cháu của ta." Thái hậu thật lòng xót xa, nhìn ngắm Tạ Linh Du từ đầu đến chân.
Ngày trước rời khỏi Trường An, nàng vẫn còn là một cô bé non nớt. Vậy mà giờ đây quay về đã trở thành một thiếu nữ đoan trang quý phái, phong thái đĩnh đạc. Thái hậu nhìn vào khuôn mặt vừa lạ lẫm vừa thân quen này, không khỏi rời mắt.
Tạ Linh Du đưa tay nắm lấy tay Thái hậu: "Tôn nữ bất hiếu, khiến tổ mẫu phải lo lắng rồi."
Khóe mắt Thái hậu rưng rưng, liên tục nói: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi."
Thái độ khác biệt hẳn với Hàn Thái phi khiến trong lòng Tạ Linh Du vừa cảm động, lại có phần buồn cười xen lẫn cay đắng.
Nàng biết Thái hậu luôn yêu thương mình. Kiếp trước, lúc Thái hậu còn sống, luôn vì nàng mà tính toán mọi việc.
Năm xưa hôn sự giữa nàng và Bùi Tĩnh An được chính tay Thái hậu chọn lựa kĩ càng. Chỉ là, dẫu có chọn kỹ đến đâu, cũng không thắng nổi lòng người dễ đổi thay.
Mà trước khi tân hoàng đăng cơ, Thái hậu đã qua đời.
Nếu không phải vậy, Tạ Linh Du cũng không đến nỗi bị giam lỏng một cách dễ dàng như thế.
"Tổ mẫu, để cháu dìu người sang bên kia ngồi nghỉ một chút." Tạ Linh Du thấy Thái hậu dường như xúc động quá mức, lo bà lớn tuổi gặp chuyện vui mừng quá độ mà sinh bệnh.
Thái hậu nắm lấy tay Tạ Linh Du cùng ngồi xuống chiếc quý phi tháp bên cửa sổ trong điện. Các cung nữ nhanh chóng bưng trà đến.
Nhưng Tạ Linh Du mải trò chuyện với Thái hậu, nhất thời cũng chưa kịp uống.
"Trước kia nghe nói cháu bệnh nặng, sau khi Tào thái y hồi cung, ông ấy nói thân thể cháu đã ổn cả rồi." Thái hậu vẫn chưa an tâm, nay thấy nàng bằng xương bằng thịt, tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội hỏi han.
Tạ Linh Du khẽ chớp mắt, đôi mắt đen lay láy ánh nước dịu dàng nhìn Thái hậu.
"Tổ mẫu yên tâm, cháu đã hoàn toàn khỏe mạnh, nếu không thì làm sao có thể trở về Trường An được chứ."
Thái hậu suýt nữa bị nụ cười kia làm cho mê mẩn. Thiếu nữ xinh đẹp, thần sắc dịu dàng, giữa ánh mắt lấp lánh mang theo phong thái quyến rũ, lại vẫn còn chút non nớt chưa tan hết. Hệt như nụ hoa chớm nở đầu xuân, vừa yêu kiều vừa rực rỡ.
Không thể không nói, những phụ nhân tuổi xế chiều luôn có phần thiên vị các tiểu cô nương tươi tắn như thế.
Huống chi, tiểu cô nương này lại là đứa nhỏ nhà mình.
"Lần này trở về, cháu không được quay về cái chỗ cung Thượng Dương chết tiệt đó nữa." Thái hậu nghiêm giọng.
Tạ Linh Du bị khẩu khí của Thái hậu chọc cười.
Không ngờ Thái hậu lại khẽ thở dài: "Mẫu thân cháu nói cho dễ nghe thì là cẩn trọng, sợ rước họa vào thân nhưng nói khó nghe thì chính là hồ đồ. Làm gì có chuyện để cháu bé như thế đi ở nơi heo hút như vậy. Nếu không phải nể tình phụ thân cháu..."
Nhắc tới tiên vương Vĩnh Ninh, Thái hậu lập tức dừng lời, hiển nhiên biết mình vừa lỡ miệng.
Tạ Linh Du chợt không nhớ rõ kiếp trước khi mình lần đầu quay lại Trường An là như thế nào. Lúc đó có lẽ nàng đã gần đến tuổi cập kê, vì kéo dài không nổi nữa nên mẫu thân mới cho phép nàng hồi kinh.
Mà lần vào cung đó, chính mẫu thân nàng đưa đi.
Truyền báo với Thái hậu từ sớm nên bà cũng chờ đón từ sớm, rất thân thiết nhưng vẫn không gần gũi và xúc động như bây giờ.
Nay ngẫm lại, Thái hậu khi ấy e là vẫn còn dè chừng Hàn Thái phi.
Tuy nói với thân phận của Thái hậu không cần nhìn sắc mặt Hàn Thái phi nhưng từ khi tiên vương Vĩnh Ninh vì cứu Thánh nhân mà lấy thân che kiếm, đại ân ấy tất nhiên được Thánh nhân và Thái hậu ghi lòng tạc dạ.
Đối với hai mẹ con góa bụa là nàng và Hàn Thái phi, đương nhiên phải hết lòng che chở.