Chương 74: Mẹ Kiếp, Vợ À Em Lợi Hại Như Vậy!

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:27:40

Ở dưới ánh mắt của Lục Diệp, lại chia cho anh ta ba quả. Lục Diệp lập tức đưa cho Hứa Nhân như tặng bảo bối, hạ giọng nói: "Vợ à, em yên tâm đi, anh sẽ không để em thua chị dâu ba đâu." Hứa Nhân... Thẩm Vũ... Yên lặng vươn tay: "Đưa tiền." Lục Diệp lưu loát đưa tiền. Còn người bán rong bán hàng, gần như không có giao lưu gì với bọn họ, người bán rong bán mấy quả hồng nhận được tiền xong bước nhanh rời đi. Người ở nơi này đều giống y như ăn trộm, Thẩm Vũ cũng không ngoại lệ, ôm ba quả hồng rời đi. Chẳng qua mới ra khỏi chợ đen không xa, Hứa Nhân cảm thấy có chút không đúng, quay đầu nhìn về phía sau hai lần, người đã nắm lấy cung sau lưng. Lục Huyền kéo Thẩm Vũ: "Có người theo dõi chúng ta, lát nữa em tránh đi một chút." Thẩm Vũ cũng ý thức được có lẽ là khi bán nhân sâm bị người ta theo dõi, hiện giờ 60 đồng không phải là tiền lẻ, chỉ sợ là có người muốn cướp của bọn họ. Cô nghĩ tới đây không nhịn được nuốt nước bọt, hạ giọng: "Lát nữa em trốn xa một chút, sẽ không ảnh hưởng tới bọn anh." Thẩm Vũ nói xong bước nhanh hơn, ngay sau đó người phía sau cũng kịp phản ứng: "Phía trước dừng lại!" Thẩm Vũ chạy càng nhanh, Lục Huyền và Lục Diệp đều là đàn ông, Hứa Nhân biết quyền cước, chỉ có mình cô chỉ giỏi ăn nói, lúc này không chạy còn đợi tới khi nào. Lục Huyền và Lục Diệp bước chậm lại, Lục Diệp còn không quên dặn dò Hứa Nhân cũng chạy đi. Chẳng qua Hứa Nhân nhìn thoáng qua người đàn ông của mình: "Em là loại người như Thẩm Vũ sao? Em sẽ không lâm trận bỏ chạy như cô ấy đâu." Lục Diệp cảm thấy lúc này không phải lúc tranh chuyện này, nhưng mà đã không còn kịp nữa, người phía sau đã đuổi kịp. Người đàn ông vóc dáng không cao, để trần thân trên, đôi mắt hung ác: "Đây là địa bàn của mấy anh em chúng tôi, để tiền lại tôi sẽ tha cho mấy người rời đi!" Trong lúc nói chuyện những người khác cũng đuổi kịp, có khoảng bảy tám người, chẳng trách dám ra tay với bốn bọn họ. Có người nhìn về phía Hứa Nhân, phát ra tiếng cười quái dị: "Tới đây còn dẫn theo phụ nữ à, ha ha, để tiền lại, người phụ nữ này nhìn cũng hăng hái, để lại cho chúng tôi chơi một lát..." Nói xong tay còn muốn sờ soạng đầu Hứa Nhân, muốn kéo áo quấn quanh mặt cô ấy ra. "Rắc!" "A!" Ban đêm yên tĩnh, lời nói đùa giỡn của người đàn ông biến thành tiếng kêu thảm thiết, âm thanh tay bị bẻ gãy vô cùng rõ ràng. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, ngay cả Lục Diệp chuẩn bị kéo vợ về sau cũng chưa phản ứng lại, càng đừng nói tên lưu manh vốn không để người phụ nữ như Hứa Nhân vào mắt. Bẻ gãy tay tên lưu manh kia xong chân dài của Hứa Nhân nâng lên, đá mạnh vào bụng người nọ. Người này lập tức bay ra xa hai ba mét, khiến một đám bụi đất bay lên, ngay sau đó chính là tiếng kêu rên đau đớn. Lục Diệp trợn to mắt: "Mẹ kiếp, vợ à em lợi hại như vậy ư!" Đám lưu manh cũng phản ứng lại, một người trong đó dẫn đầu kêu lên: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Các anh em, lên cho tôi!" Những người khác cũng bao vây tấn công lại. Thẩm Vũ trốn phía sau tường nhìn đám người hỗn chiến, trong sách từng miêu tả niên đại này không phải miền đất hứa, thậm chí bởi vì nghèo không có theo dõi, xảy ra chuyện trộm cướp cướp bóc thậm chí giết người còn hơn cả đời sau, nói không lo lắng là giả. Một ánh sáng lóe qua, rất rõ ràng là nhằm về phía Lục Huyền, trái tim của Thẩm Vũ đều vọt tới tận cổ họng... "Cẩn thận!" Khi Thẩm Vũ hét lên, Lục Huyền giơ tay nắm lấy cổ tay người nọ, chỉ cách anh chưa tới một chưởng, tay anh dùng lực một cái. Người đàn ông đau tới mức sắc mặt thay đổi, dao găm cũng theo tiếng rơi xuống. Bên kia Hứa Nhân đã kéo giãn chút khoảng cách, tay kéo cung, mũi tên vèo một cái, một mũi tên trúng một tên. Một mình Lục Diệp đánh hai người vốn còn cảm thấy cố hết sức, chẳng qua anh trai anh ta đánh còn càng nhiều hơn anh ta, cho nên anh ta nghiến răng chống đỡ, mãi đến khi người vây quanh bên cạnh anh ta đều bả vai trúng mũi tên. Ba người đánh sáu bảy người, giống như gió thu cuốn hết lá vàng. Đám lưu manh ở bên cạnh chợ đen thường ngày cướp bóc tiền của không ít người, không ít người tới chợ đen dùng nhiều tiền mua đồ ăn, bán đồ ăn bị bọn họ đoạt, trước đây gần như là không lần nào không thắng. Lần trước bọn họ đã theo dõi hai anh em bán lợn rừng này, chẳng qua chưa kịp ra tay người đã rời đi, lần này nhìn thấy bọn họ vậy mà dẫn theo hai người phụ nữ gầy yếu, đều cho rằng cơ hội tới.