Chương 49: Không Có Gì, Đi Thôi

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:18:26

Thẩm Vũ cười khanh khách nói: "Cháu cảm thấy chuyện này rất đúng." Bác gái còn có việc cần làm, nói mấy câu xong thì rời đi. Đợi bác gái rời đi, Thẩm Vũ tiến tới bên cạnh Lục Huyền: "Anh ba, vừa rồi anh định hỏi em gì thế?" Lục Huyền khẽ lắc đầu: "Không có gì, đi thôi." Cô ra khỏi nhà họ Thẩm sớm, nhưng bọn họ là đi cùng Hứa Nhân còn có Lục Diệp, ngồi trên xe bò ở ngã tư đường người tới bên này càng nhiều hơn, cộng thêm Lục Huyền là con rể mới tới, nhìn hai bọn họ không khác gì con khỉ trong vườn bách thú. Thẩm Vũ làm bộ không kiên nhẫn nói: "Chúng ta đến nhà Hứa Nhân đi." Lục Huyền không phản đối lời nói của cô, Thẩm Vũ chỉ đường. Nhà Hứa Nhân ở phía đông, thôn chỉ có rộng như vậy, đánh xe bò qua đó chỉ mất mấy phút, còn chưa tiến vào nhà họ Hứa bên trong lập tức truyền đến từng trận tiếng nói tiếng cười. "Tiểu Nhân, mẹ làm bánh bao nhân thịt heo mà con thích ăn, khi con trở về nhớ mang về một ít." "Cha câu được hai con cá, con lấy một con đi." "Mẹ thấy mấy ngày nay con đều gầy đi."... Thẩm Vũ nghe thấy âm thanh bên trong lúc này suy nghĩ đi vào có thích hợp hay không, phải làm thế nào diễn trạng thái "kẻ thù" của hai bọn họ. Khi cô ngây người, người đàn ông bên cạnh bất ngờ cúi đầu nhỏ giọng nói bên tai cô: "Người khác không cho em, anh cho em." Thẩm Vũ mờ mịt nâng mắt nhìn Lục Huyền. Cái gì? Chẳng qua giây tiếp theo cô lập tức hiểu rõ, có lẽ Lục Huyền hiểu lầm cô đang khổ sở người nhà họ Thẩm như vậy, đang hâm mộ Hứa Nhân. Cô phải nói thế nào đây, thực ra cô không có nhiều dao động lắm sao? Dù sao nhà họ Thẩm không phải là cha mẹ ruột của cô, không có thân thuộc gì, cũng không nói tới đau lòng, chỉ thấy phiền mà thôi, chẳng muốn nghe bọn họ lải nhải. Còn như nghe cha mẹ của Hứa Nhân, cô chỉ cảm thấy bình thường, khi hai bọn họ chưa xuyên sách cha mẹ của Hứa Nhân cũng rất tốt. Nhưng mà Lục Huyền nói xong, lập tức đứng thẳng. Trái lại lần đầu tiên có người nói với cô như thế, khóe miệng Thẩm Vũ không nhịn được hơi nhếch lên, trong lòng vẫn rất vui. Cô kiễng chân nói: "Cảm ơn anh ba, anh ba là người tốt nhất trên thế giới này." Lục Huyền: "Khoa trương." Thẩm Vũ: "Ở trong lòng em chính là người tốt nhất." Lục Huyền uống rượu vốn đỏ mặt, bây giờ mặt càng đỏ hơn. May mà Lục Diệp đang vui đùa với đứa bé phát hiện hai bọn họ: "Anh, chị dâu ba, sao hai người tới đây?" "Hai người chuẩn bị về à?" "Anh, anh uống rượu sao? Chị dâu ba, anh trai em uống rượu hả?" Miệng Lục Diệp không ngừng nghỉ. Thẩm Vũ gật đầu: "Anh ấy có uống." Lục Diệp vỗ chân: "Hỏng rồi, tửu lượng của anh trai em không tốt lắm." Thẩm Vũ nhìn Lục Huyền, gương mặt của người đàn ông trấn tĩnh, ngoại trừ cổ và mang tai hơi đỏ ra, thì không nhìn ra được gì. "Khi trở về em đánh xe cho." Thẩm Vũ cảm thấy anh ta chuyện bé xé ra to, Lục Huyền uống một chút rượu ngay cả cô đều không say, nhưng đánh xe cũng không phải vấn đề lớn, cô kệ anh ta vậy. Đối với Thẩm Vũ và Lục Huyền đến, nhà họ Hứa cũng nhiệt tình chiêu đãi, đối với chuyện Thẩm Vũ và Hứa Nhân không hợp bọn họ chỉ nói từ nay về sau là thân thích, mọi chuyện nên lấy hòa thuận làm chủ. Nhưng mà Hứa Nhân và Lục Diệp đều không ở lại lâu, chơi một lát rồi rời đi. Khi tới Hứa Nhân xách theo bánh quẩy và bánh hạch đào còn có rất nhiều kẹo sữa thỏ trắng, khi đi nhà họ Hứa lại đưa không ít đồ ăn, bánh bao vừa mới hấp, còn có một con cá. Hứa Nhân nhìn thấy trong rổ của Thẩm Vũ trống trơn lập tức nói: "Hâm mộ không?" Hai chị em đều có ấn tượng đối với tình tiết trong sách, khi nhìn thẳng vào mắt nhau suýt chút nữa cười ra. Thẩm Vũ còn diễn, quay đầu đi không để ý tới cô ấy. Hứa Nhân vẫn tiếp tục nói: "Hâm mộ, cô lấy tiền ra tôi có thể bán cho cô?" "Cô nghĩ hay quá."... Vị trí trở về và khi tới vừa vặn thay đổi, Lục Diệp và Hứa Nhân ngồi ở phía trước, anh ta còn muốn nói thêm mấy câu với vợ mình, không nghĩ tới dọc đường đi chỉ nghe vợ mình cãi nhau với Thẩm Vũ. Chỉ trong nháy mắt anh ta thậm chí cảm thấy, kẻ thù này còn quan trọng hơn người chồng là anh ta. Anh ta lắc đầu phủ quyết, chắc chắn là ảo giác của anh ta. Thẩm Vũ là trên đường trở về mới biết được dường như tửu lượng của Lục Huyền thật sự không được, ngồi trên xe bò lúc thì nhìn cô, lúc thì cười một cái. Thẩm Vũ đã quen với anh mặt lạnh, thậm chí cảm thấy Lục Huyền như vậy – có chút đáng sợ. May mà lộ trình không xa, trở về là có thể để anh đi ngủ. Vừa đến nhà họ Lục người trong nhà đều đã bắt đầu làm việc, ngay cả ông cụ Lục cũng không ở nhà. Thẩm Vũ đỡ Lục Huyền đi ngủ. Vừa mới tiến vào phòng, anh lại ầm ĩ đòi đi tắm. Nhà họ Lục nhiều người cũng rộng, Thẩm Vũ không lay chuyển được anh nên đi theo anh, không thể để ở nhà mình còn xảy ra chuyện được. Lúc này đường đất trong thôn gồ ghề, rất xóc nảy, Thẩm Vũ rửa mặt đơn giản xong chỉ muốn nằm xuống giường một lát, thay bộ đồ rộng rãi thoải mái chút trong lòng lại châm chọc xấu. Bây giờ có tiền bán thịt heo, khi nào thì vào thị trấn kiếm ít vải dệt thoải mái làm bộ đồ ngủ đẹp mắt còn thoải mái đây. Khi Thẩm Vũ mơ mơ màng màng sắp ngủ, không biết người đàn ông va trúng thứ gì, Thẩm Vũ nhìn ghế bị người đàn ông đạp sang một bên. Nước trên người còn chưa lau sạch sẽ. Người còn chưa tới đi ngủ mà đi tới bên cạnh ngăn tủ, Thẩm Vũ lẳng lặng nhìn Lục Huyền, muốn nhìn xem anh định làm gì. Không nghĩ tới anh đi lấy kẹo sữa thỏ trắng. Không phải là anh không thích ăn kẹo sao? Còn nói cái gì mà đàn ông có ai ăn kẹo. Thẩm Vũ nghĩ như vậy không khỏi bật cười. Thẩm Vũ cho rằng anh muốn ăn, người đàn ông đi tới ngồi trên giường kéo vỏ kẹo, cũng không biết là say hay là tay quá to, giấy gói kẹo kia bóc hơi chậm nhưng may mà bóc ra được. Ngay khi Thẩm Vũ cho rằng anh có thể ăn, viên kẹo kia đưa tới bên môi cô. Người đàn ông cúi đầu cơ thể cũng nghiêng về trước, dường như vô cùng nghiêm túc đút cô ăn kẹo, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, trên người anh có mùi hương xà phòng xen lẫn mùi rượu nhàn nhạt. Kẹo này cô không ăn là không được.