Chương 65: Không Hiểu Phong Tình

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:24:11

"Với tính cách này của cô ta, không có quan hệ tốt với cô ta quá bình thường, người nào có quan hệ tốt với cô ta mới kỳ lạ!" Hứa Nhân dừng bước lại, nhìn Long Ngọc Kiều. Thẩm Vũ đúng là có thể hấp dẫn hỏa lực, rõ ràng vừa rồi cô ấy cũng nói Long Ngọc Kiều, lúc này cô ta giống như đã quên đi chỉ nhớ rõ hận Thẩm Vũ. Được rồi, nếu Thẩm Vũ nói với cô ấy như vậy cô ấy cũng tức giận. Trong đầu Hứa Nhân có muôn vàn suy nghĩ, trên mặt thì vô cùng bình tĩnh, gật đầu nói: "Cô nói có đạo lý, tôi và cô ta là kẻ thù, tuyệt đối là vấn đề của cô ta." Có người tán thành cô ta, Long Ngọc Kiều cũng cảm thấy trong lòng thoải mái hơn chút: "Loại người này sẽ gặp báo ứng." "Cô ta chính là hồ ly tinh, anh ba đều sắp bị cô ta câu mất hồn, vậy mà còn vì cô ta đòi ở riêng, gương mặt đó..." Hứa Nhân nâng mí mắt nhìn Long Ngọc Kiều: "Thanh niên trí thức Long, có phải cô đố kỵ cô ta trông xinh đẹp hơn cô không?" Thường ngày Long Ngọc Kiều là người dịu dàng lạnh nhạt như đóa hoa cúc, lúc này bị chọc tức đã mất sạch toàn bộ lý trí, thấy Thẩm Vũ không hợp với Hứa Nhân lập tức không cố kỵ trào phúng. Đột nhiên nghe thấy lời Hứa Nhân nói cô ta vội vàng câm miệng, nhìn Hứa Nhân với vẻ không dám tin. "Tôi và cô ta từ nhỏ đã quan hệ không tốt, đánh nhau không ít lần, đánh vỡ đầu chảy máu." Hứa Nhân ôm hai tay: "Nhưng làm người thì phải thẳng thắn, quan hệ không tốt thì không tốt, nhưng cô ta trông thật sự rất xinh đẹp." "Thanh niên trí thức Long khi cô nói chuyện, đừng nên công kích diện mạo của cô ta." Dù sao cô ấy chính là thấy Thẩm Vũ xinh đẹp mới chơi với cô. Ai nói phụ nữ không thích gái xinh, thích gái xinh thì có làm sao? Long Ngọc Kiều chỉ cảm thấy bực bội, nhìn chằm chằm Hứa Nhân mấy giây bất ngờ xoay người rời đi. Thẩm Vũ là con khốn. Hứa Nhân cũng không tốt hơn cô chỗ nào. Hai người này là kẻ thù không chỉ là vấn đề của Thẩm Vũ, Hứa Nhân này cũng có vấn đề lớn, không phân rõ người tốt người xấu. Nhìn Long Ngọc Kiều rời đi, Hứa Nhân bất đắc dĩ nhún ai. Hôm nay không còn sớm nữa, nhưng bởi vì mở họp trong sân nhà họ Lục còn náo nhiệt, Thẩm Vũ còn chưa tắm, cũng không ngủ được, nhưng mà Lục Huyền đã tắm xong trên người còn có chút hơi nước. Anh chỉ mặc quần đùi, lau tóc, bọt nước thường trượt từ trên người anh xuống, chảy từ cổ xuống. Thẩm Vũ cảm thấy, đây là... Dụ hoặc! Cô nuốt nước bọt. "Anh ba, anh ăn kẹo không?" Thẩm Vũ đột nhiên hỏi, gương mặt có chút ửng hồng. Tuy đời trước cô là trà xanh, nhưng mà kinh nghiệm thật sự không có nhiều lắm, chỉ chơi cùng với phú nhị đại là Hứa Nhân. Đáng tiếc. Lục Huyền cũng không hiểu được ý của cô, nói thẳng: "Không ăn, anh không thích ăn đồ ngọt." Thẩm Vũ nghĩ tới chiếc kẹo anh đưa cho cô khi say rượu, cuối cùng hơn phân nửa đều vào miệng anh, cũng không thấy anh không thích ăn ngọt. Cô nói thầm một tiếng: "Không hiểu phong tình." Lục Huyền lau đầu phát hiện vợ anh không để ý tới anh, mới cảm nhận được có gì đó không đúng. Bỗng nhiên anh tiến tới phía trước cô, ngồi xổm người xuống: "Vừa rồi là em mời anh ăn kẹo gì?" Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm môi cô. Yết hầu hơi nhúc nhích. Ngón tay cọ xát vào môi cô: "Đây sao?" Thẩm Vũ cảm thấy người này quả thực là phạm quy, rảnh rỗi trần trụi nửa người ngồi xổm trước mặt cô làm gì, còn làm như thế, gương mặt lập tức đỏ bừng lên. "Anh nghĩ cái gì thế! Em không vô liêm sỉ như anh đâu! Không có, em muốn đi ngủ." Cô hoảng loạn đẩy anh ra. Chẳng qua còn chưa đẩy ra đã bị Lục Huyền nắm chặt tay, thuận thế kéo vào trong lòng mình. Đột nhiên không kịp đề phòng như vậy Thẩm Vũ ôm eo anh theo bản năng, lại cảm thấy không có áo nên không có chỗ để nắm, chỉ có thể nắm lấy quần đùi chỗ bụng anh... Lục Huyền tê một tiếng, đôi mắt giống như hồ sâu nhìn chằm chằm Thẩm Vũ: "Em chắc chắn muốn nắm chỗ này à!" Thẩm Vũ kìm nén cảm xúc, cảm thấy không đúng lắm, giống như là ấn lên củ khoai lang phỏng tay nào đó. Cô vội vàng buông tay ra, lại cảm thấy không có chỗ để tay: "Anh mau buông em ra." Lục Huyền cúi đầu, răng môi khắc lên môi cô, hương thơm của kẹo sữa còn chưa tiêu tan, nhưng mà ngọt hơn chiếc kẹo kia rất nhiều, lại không khiến người ta chán ghét. Một lần. Lại lần nữa. Lại thêm lần nữa.