Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:19:55
Mùi thơm đó đều bay ra bên ngoài.
Có người tan làm, không nhịn được hỏi một câu: "Nhà họ Lục, mọi người ăn món gì ngon thế?"
"Không có gì, cơm nhà mà thôi, nhanh về nhà đi! Đừng đứng ở cửa nhà chúng tôi lắm miệng nữa!"
Bà cụ Lục không chỉ sợ người tới cửa xin cơm, người khác đứng ở đó ngửi mùi thơm bà ta cũng cảm thấy là chiếm tiện nghi, đồng thời cũng đau lòng mỡ, bột mì của bà ta.
"Bà già keo kiệt này!"
Bà cụ Lục: "Bà không keo kiệt, tới cửa nhà người ta ngửi mùi thơm à!"
Hai người ngăn cách tường sân đều sắp giậm chân mắng chửi.
Thẩm Vũ hoàn toàn không biết gì về chuyện này, chuẩn bị trộn chút mì trắng vào đĩa thịt gà to, sợi mì được bao phủ bởi nước luộc gà, chỉ cần nghĩ đến thôi là thấy ngon miệng.
Cá là cá trắm cỏ, nặng một cân rưỡi hai cân, Thẩm Vũ chuẩn bị nấu thành cá tê cay.
Nhưng mà trong nhà không có đậu hũ, nhưng mà mùa này trong thôn có rau, Thẩm Vũ đã dùng đậu đũa, cọng hoa tỏi non thay thế, cuối cùng còn lén trộm trứng gà bảo bối của bà cụ Lục, rán mấy quả trứng...
Đợi Thẩm Vũ gọi một tiếng bưng đồ ăn, mấy người đều đã vào phòng bếp.
Là nông dân cho nên không được ăn quá nhiều món ngon, hiện giờ cũng không có giáo trình gì đương nhiên là không biết nấu, đừng nói là hương vị, màu sắc đồ ăn nhà họ Lục cũng chưa từng có người nào nấu ra.
Lục Phán Nhi hoan hô nói: "Những món này còn ăn ngon hơn ăn tết!"
Vương Hoa sờ đầu cô bé.
Nhà họ Lục nhiều người, nếu chỉ ăn thịt thì còn lâu mới đủ, Thẩm Vũ thêm rất nhiều khoai tây, nước canh ninh hầm nát ra, còn có mì sợi.
Không đủ chỗ ngồi thì cầm lấy bát, lấy bánh hai mặt ra ngoài ngồi xổm ở dưới gốc cây ăn.
Dáng vẻ này giống y như đi đánh giặc, như là trải qua nạn đói.
Trong tay Thẩm Vũ cũng nhét một cái bát, bên trong đều là thịt ngon, không phải Lục Huyền đưa cho thì là ai.
Hứa Nhân bưng hai cái bát, đưa cho Lục Diệp một cái: "Vẫn là em dự kiến trước, ở phòng bếp múc cho hai ta trước."
Thực ra là Thẩm Vũ bảo cô ấy chuẩn bị, phần này là của Thẩm Vũ.
Cô ấy thấy trong tay Thẩm Vũ có Lục Huyền cho, mới đưa cho Lục Diệp.
Lục Diệp không biết chân tướng vô cùng vui sướng, trong lòng sinh ra cảm giác kiếp sau mình vẫn sẽ gả cho cô ấy.
Chỉ trong giây lát lại cảm thấy hình như không đúng chỗ nào đó.
Bữa cơm này mọi người đều ăn vô cùng hài lòng.
Bụng Lục Phán Nhi no căng như dưa hấu, tự mình vỗ bụng mình cười với Thẩm Vũ:
"Dưa hấu chín rồi ạ."
Thẩm Vũ phối hợp dùng tay làm dao lướt qua bụng cô bé: "Ăn dưa hấu thôi."
Lục Phán Nhi không suy nghĩ rốt cuộc thím ba có phải là người tốt hay không nữa, hôm nay cô bé ăn gà nhà thím ba, ăn cá nhà thím tư, hai bọn họ đều là người tốt.
Chẳng qua quan hệ của hai người không tốt lắm.
Lục Phán Nhi lại có chút phiền nào, như vậy hai người có quan hệ không tốt có phải là người tốt hay không?
Không ai biết phiền não của cô bé, buổi chiều Thẩm Vũ làm mấy công việc cần dùng tới thể lực, lại đi nấu cơm, sớm đã rửa mặt chuẩn bị ngủ, đang ngâm chân trong nước ấm thì Lục Huyền xách một thùng nước nóng tới.
"Lau người đi?"
Tầm mắt của hai người chạm nhau, rõ ràng chỉ là một câu bình thường trong đầu Thẩm Vũ lại mơ mộng rất nhiều hình ảnh không tốt, cơ thể còn đang liên tục tản ra đau nhức.
Nhưng mà một lát sau cô lại nghĩ, buổi chiều mệt như vậy, có lẽ là không có tâm tư gì đâu.
Khi cô lau người, Lục Huyền ra ngoài.
Một lát sau thì tiến vào, xách nước đi tới sân sau đỏ một lát rồi trở về.
Thẩm Vũ cứ nghĩ hôm nay anh sẽ không làm gì, sớm nhắm mắt lại, chẳng qua cô nghĩ quá tốt về người đàn ông mới khai trai.
Mới nằm trên giường một lát, người đàn ông xoay người đè lên người cô.
Hai người dán sát, phản ứng của cơ thể vô cùng rõ ràng ở trong ban đêm yên tĩnh, Thẩm Vũ muốn từ chối theo bản năng.
Người đàn ông xoay người cô lại nhỏ giọng nói bên tai cô: "Anh hầu hạ em."
Tư thế này khiến người ta không có cảm giác an toàn, hơn nữa đã hai tối cộng thêm một buổi chiều, cô không cần anh hầu hạ.
"Đừng!" Thẩm Vũ lăn lộn, vùi mình vào trong chăn: "Em mệt mỏi, em mệt nhọc, em muốn đi ngủ."
Lục Huyền nhìn động tác lưu loát như nước chảy mây bay của cô, mái tóc dài theo cô lăn lộn mà đập vào mặt, đôi mắt lộ ra trông vô cùng hung dữ nhìn anh.