Chương 56: Không Hổ Là Chị Em Tốt

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:20:39

Lão ngũ nhà họ Lục nhíu mày, lập tức muốn đứng ra. Chẳng qua Thẩm Vũ giành trước anh ta một bước: "Cô và lão ngũ còn chưa kết hôn đâu, đừng gọi tôi như vậy, rõ ràng là cô khiêu khích trước, chẳng lẽ mọi người không cảm thấy được những lời mà cô ta vừa mới nói, giống như là tôi có vấn đề sao? Già mồm cãi láo à?" Nói ra bọn họ thật sự có ý đó. Vương Hoa là người thành thật: "Cô ấy vừa nói, chị lập tức cảm thấy em ăn mặc như thế đúng là không phù hợp." Những người khác đa số đều có ý này, nhưng mà lúc mới đầu bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được lời nói của Long Ngọc Kiều có vấn đề, dường như là Thẩm Vũ ganh đũa, giống như quả thật là đang dẫn đường mọi người có ấn tượng không tốt đối với cô. Thẩm Vũ lại nói: "Bây giờ đôi mắt đỏ lên, trái lại giống như tôi bắt nạt cô không bằng."... "Không đi làm việc, đều ở đây làm gì?" Một giọng nói già nua uy nghiêm truyền đến, ông cụ Lục là trưởng bối đứng đầu nhà họ Lục, ông ta vừa tới nghe xong chuyện gì xảy ra, ở trong mắt ông ta phụ nữ trong nhà cãi nhau chỉ vì mấy việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi. "Nhanh bắt đầu đi làm việc đi!" Mọi người nhao nhao đi tới chỗ ruộng, bản thân Thẩm Vũ cũng không chịu tổn thất gì, cô không chuẩn bị nhất quyết không tha, nếu như vì chút chuyện ấy mà dây dưa không rõ, vậy sau này chỉ có mình thanh danh bị hủy. Nhưng mà chú ý của Thẩm Vũ không chỉ là Long Ngọc Kiều, những người khác cũng chú ý cô, mặt là của mình, phòng nắng cũng là mình, Thẩm Vũ không quá so đo ánh mắt của người khác, có người nhìn cô thì cô chỉ cười. Cuối cùng Thẩm Vũ được phân tới nhóm mấy bác gái trung niên. Nhìn thấy người đẹp, tâm trạng sẽ tốt hơn mấy phần: "Công việc hôm nay không nặng chỉ cần nhổ cỏ là được, đừng sợ." Thẩm Vũ vốn cảm thấy không phải chỉ là nhổ cỏ à, quả thật không có hàm lượng kỹ thuật, lúc mới đầu còn cảm thấy mới mẻ, thậm chí còn thi với Hứa Nhân xem ai nhổ được nhiều cỏ hơn. Nhưng mà khom lưng, đứng dậy, khom lưng, đứng dậy như vậy... Chỉ mới một lát Thẩm Vũ đã cảm thấy hơi choáng váng, chẳng trách Long Ngọc Kiều hao hết tâm tư lấy được công việc ghi công điểm, sau này ở trong núi phát hiện thể chất cá chép của mình, đến chợ đen bán đồ cũng không muốn ra ruộng làm việc. Công việc này thật sự quá khổ. "Thím, cỏ này không thể dùng thuốc diệt cỏ được sao?" Thẩm Vũ vô cùng mệt mỏi gọi một thím cách cô khá xa. Thím này làm việc vô cùng nhẹ nhàng: "Mấy thứ đó rất đắt! Hơn nữa phải kiếm công điểm mà." "Vợ lão tam, cháu nhanh lên, nếu không cả ngày này cháu không lấy được mấy công điểm đâu, mùa đông năm nay sẽ phải chịu đói!"... Thím này là người nhiệt tình, chẳng qua là lời nói không đả kích được Thẩm Vũ, trái lại cô vừa ngẩng đầu lên nhìn đồng ruộng không tới cuối, chỉ cảm thấy tuyệt vọng. Lại nhìn Hứa Nhân. Đời trước Hứa Nhân từng luyện võ, nghị lực tốt hơn người bình thường nhiều, tuy loại công việc này rườm rà, cô ấy không muốn làm, nhưng mà thật sự không đến mức khiến cô ấy tuyệt vọng: "Đợi một lát, mình bận xong sẽ tới giúp cậu!" Thẩm Vũ muốn ôm Hứa Nhân khóc một lát, không hổ là chị em tốt. Giữa tháng 7 thời tiết rất nóng, càng tới gần giữa trưa thì càng nóng, Thẩm Vũ lại cúi đầu, ngẩng đầu nhìn thoáng qua ánh mặt trời, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm... "Vợ lão tam!" "Thẩm Vũ! Tỉnh lại đi!"... Thẩm Vũ mơ mơ hồ hồ nghe thấy được Hứa Nhân gọi cô, dường như còn nghe thấy được giọng Lục Huyền, nhưng mà cô muốn vén mí mắt lên cuối cùng vẫn nặng nề ngất đi. Khi tỉnh lại, lọt vào trong tầm mắt là một vùng trắng xóa. Bác sĩ còn ở bên cạnh nói: "Không có vấn đề lớn gì, chỉ bị cảm nắng thôi, sau này khi làm việc uống một ít nước đậu xanh, hay là tìm chút thảo dược, hầm một ít để giải nóng." "Nhưng mà làm việc còn phải thích hợp, quá nóng cũng sẽ nóng chết người." Lục Huyền nghe thấy câu này gương mặt trắng hơn một chút. Thẩm Vũ ở bên cạnh vươn tay nắm lấy góc áo của anh. Nhận thấy được động tĩnh Lục Huyền cúi đầu, nhìn thấy cô đã tỉnh trong lòng vẫn luôn thấp thỏm thở phào nhẹ nhõm một hơi: "Em cảm thấy thế nào?" "Nước." Lục Huyền luống cuống tay chân rót nước cho cô. Thẩm Vũ uống một hơi cạn sạch, mới cảm thấy thoải mái hơn một chút: "Có lẽ là không có chuyện lớn gì, chỉ hơi choáng váng một chút mà thôi." Thôn Lão Nhai có tin tức lớn.