Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:21:01
Người vợ mới cưới của nhà họ Lục xuống ruộng ngày đầu tiên đã ngất xỉu trên mặt đất.
Một người khác xuống ruộng làm việc cả ngày lấy được 5 công điểm, ngay cả cỏ và cây đều chẳng phân biệt được, bị đại đội trưởng trừ sạch công điểm.
Bà cụ Lục tức giận đến mức ở nhà chửi ầm lên.
"Đây là cưới vợ sao? Là cưới tổ tông về mới đúng!"
"Không lấy được công điểm thì không nói, còn tốn tiền đi khám bệnh!"
"Con nói xem con không phải là thanh niên trí thức xuống nông thôn, là lớn lên ở nông thôn, sao ngay cả cỏ và mầm cây cũng không phân biệt được như thế?"...
Thẩm Vũ không ở nhà, bà cụ Lục xả hết tức giận lên trên người Hứa Nhân.
Trong lòng Hứa Nhân cũng cảm thấy ấm ức, cô ấy không phải thanh niên trí thức xuống nông thôn, nơi cô ấy sống trong đời trước đâu từng thấy cỏ và mầm cây gì, cô ấy đã cố gắng phân rõ...
Còn trong trí nhớ, cho dù là ở nhà họ Hứa, cô ấy là em gái nhỏ nhất cũng không xuống ruộng làm việc gì, cùng lắm là làm chút việc vặt ở nhà, mẹ cô ấy còn rất thương cô ấy nữa.
"Đúng vậy em dâu, em có chút... Hồ đồ rồi." Lý Bình ở bên cạnh thêm mắm thêm muối.
"Ai ui, đều cưới con dâu gì vào cửa thế này, tức chết tôi mất."
Lục Diệp nhìn vợ mình bị người ta trách mắng như vậy khẽ nhíu mày, nhìn đám người nói:
"Còn không phải là nhầm thôi sao, cô ấy làm ít, con làm nhiều chút là được."
"Nếu không thì chia nhà ra, con sẽ nuôi nổi vợ con."
Vừa nghe Lục Diệp nói chia nhà, bốn phía lập tức trở nên yên tĩnh, động tác nhất trí nhìn về phía anh ta.
Ông cụ Lục vẫn luôn không nói chuyện nghe thấy thế giận tím mặt, cầm lấy tẩu thuốc gõ mạnh lên mặt bàn:
"Lão tứ, con nói cái gì thế!"
Lục Diệp cứng rắn nói: "Vậy cha nói xem nên làm sao bây giờ?"
Ông cụ Lục cũng cảm thấy sầu muốn chết: "Đợi anh ba con trở về lại nói."...
Lúc này Thẩm Vũ còn đang ở trạm y tế của công xã, cô chưa từng làm việc, cộng thêm cơ thể này có chút không đủ dinh dưỡng, tụt huyết áp, lúc này nhổ cỏ khom lưng nhiều, trời còn nắng nóng nên không chịu nổi ngất đi.
Thẩm Vũ nhìn Lục Huyền, trong lòng có chút áy náy:
"Anh ba, thực ra hôm nay em xuống ruộng là nghĩ có thể giúp đỡ anh một chút, nhưng em không làm được việc nhà nông, không thể giúp đỡ được anh, em rất xin lỗi."
Gương mặt nhỏ của cô trắng bệch, môi cũng không có huyết sắc gì, đôi mắt vô cùng linh động lúc này cũng chỉ có áy náy.
"Nhưng mà em sẽ nghĩ biện pháp khác kiếm tiền." Thẩm Vũ nói: "Em nghe nói trường học thôn chúng ta sắp tuyển giáo viên, em từng đi học, học cũng nhanh, em chuẩn bị thử thi làm giáo viên xem."
Chuyện trường học tuyển giáo viên Lục Huyền cũng từng nghe nói tới, chẳng qua đa số người trong thôn không có học vấn gì, đa số mọi người có thể thuận lợi học xong tiểu học đã không tệ, chuẩn bị đi dạy học đa số là người ở điểm thanh niên trí thức.
Hiện giờ vợ anh lại muốn đi.
Lục Huyền cảm thấy chưa chắc có thể cạnh tranh được với người ở điểm thanh niên trí thức.
Nhưng mà nhìn Thẩm Vũ buồn bã ỉu xìu, anh chưa từng thấy qua cô như vậy, ngày xưa cô rất hoạt bát, cho dù tức giận vẫn rất vui vẻ, đều là dáng vẻ tràn ngập tinh lực.
Anh còn có chút chưa thích ứng cô như vậy.
Còn là vì muốn chia sẻ với anh.
Lục Huyền mở miệng nói: "Được, anh trở về sẽ tìm ít sách cho em, em cứ an tâm ở nhà chuẩn bị, nhưng mà em cũng đừng có áp lực quá lớn, anh nuôi nổi em."
Thẩm Vũ giang cánh tay ra với anh: "Anh ba, ôm một cái."
Trong phòng bệnh không có ai, tuy Lục Huyền có chút không được tự nhiên nhưng nhìn cô gái nhỏ vành mắt đỏ bừng, vươn tay ôm lấy cô.
Thẩm Vũ lập tức nhào vào trong lòng anh.
Hấp thụ một ít năng lượng ở trên người anh, Thẩm Vũ ngẩng đầu: "Em rất tốt, chúng ta chuẩn bị về nhà đi."
Con người không nên nếm thử chuyện mình không am hiểu, Thẩm Vũ quyết định cô không kiếm tiền trồng trọt này, cái gì mà cuộc sống điền viên hưu nhàn ẩn cư, đó đều là video ngắn xây dựng ra.
Hiện thực chính là loại người chưa từng xuống ruộng như cô, xuống ruộng chưa được nửa buổi sáng đã ngất.
Khi tới công xã là Lục Huyền tìm xe bò trong thôn đưa cô tới, xe bò lại được người trong thôn đánh đi, lúc này trở về là ở cửa công xã đợi xem có xe của thôn Lão Nhai hay không.
Nhưng mà không đợi được xe, trái lại đợi được người.
Người đàn ông đạp xe phượng hoàng, đeo kính đen, mặc áo sơ mi trắng, áo sơ mi trắng không chút cẩu thả nhét vào lưng quần, dáng vẻ thư sinh, đạp ra ngoài một đoạn lại vòng trở về.