Chương 64: Em Xin Lỗi Mọi Người

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:23:47

Đốm lửa này mới đầu là đốt về phía Thẩm Vũ và Hứa Nhân, không hiểu sao Long Ngọc Kiều lại có chút địch ý đối với hai người này, cũng vui vẻ thêm củi để lửa cháy mạnh lên. Nhưng mà vòng tới vòng lui, sao ngọn lửa lại đốt người cô ta như thế? Thậm chí hiện giờ cả nhà đều không để cô ta chiếm lợi, sao lại như thế? Lão ngũ Lục Thừa nhìn mọi người đều nhằm vào Long Ngọc Kiều, lông mày nhăn lại, phẫn nộ đứng dậy. ... Long Ngọc Kiều vội vàng kéo tay anh ta, thoáng dùng sức, mình thì cười dịu dàng nói: "Lời nói của mọi người có đạo lý, như vậy đi, mỗi tháng em cũng sẽ nộp 10 cân lương thực, lúc trước là em sơ sót, không nghĩ tới chuyện này, là em làm không đúng." Mấy thứ đó tới tay sau này lại rời tay ít nhất có lương thực nửa năm. "Em xin lỗi mọi người." Nói xong thì hơi khom lưng: "Mọi người cũng biết em không phải là người như vậy mà." Thẩm Vũ trợn trắng mắt, cô làm kẻ ác sẽ làm hoàn toàn: "Vậy cô bổ sung còn thiếu đi, mới chứng minh cô không phải là người như thế."... Yên tĩnh. Ôn hòa trên mặt Long Ngọc Kiều có chút không duy trì nổi nữa, hiện giờ cô ta đã biết rõ cô ta không phải chán ghét Thẩm Vũ, là Thẩm Vũ khiến người ta chán ghét! Người khác đều không nói lời nào, chỉ có cô là nhiều lời! Bà cụ Lục nhìn thấy Long Ngọc Kiều bị Thẩm Vũ gây khó dễ, trong lòng tràn ngập không thoải mái: "Được rồi cứ quyết định như vậy, sau này con bỏ chút sức lực, mỗi tháng nộp giống với lão tứ." "Nhà lão tam, mẹ biết con đố kỵ người ta có công việc tốt, được nhiều người yêu thích, nhưng con cũng đừng luôn gây khó dễ cho con bé." Thẩm Vũ cảm thấy bà cụ Lục này đúng là kỳ lạ, không thèm để ý tới con trai ruột của mình, nhưng lại đối xử tốt với thanh niên trí thức không có quan hệ gì như vậy, không thể để cô ta chịu một chút khó xử nào. "Mẹ, con không gây khó dễ cho cô ta, con cũng không ôm hy vọng cô ta có thể bổ sung, con chỉ không thể nhìn cô ta nói mấy lời dối trá đó mà thôi." Thẩm Vũ cười nói: "Hơn nữa cô ta có bổ sung hay không không liên quan gì tới con, lúc đó con cũng chưa gả vào cái nhà này." Lúc này đổi thành Lý Bình khẽ nhíu mày. Hôm nay mở họp là nói cô và Hứa Nhân không đi làm thì làm sao bây giờ, đến lúc này cũng đã họp xong. Cuối cùng bà cụ Lục lên tiếng tan cuộc, thúc giục Lý Bình và Vương Hoa đi rửa bát. Thẩm Vũ mới ra ngoài thì Long Ngọc Kiều gọi lại: "Chị dâu ba, em có chút việc muốn nói với chị." Thẩm Vũ nhìn thoáng qua Lục Huyền. Lục Huyền hạ giọng: "Anh đi tắm." Thẩm Vũ cảm thấy tối nay eo mình lại sắp bị liên lụy. Thẩm Vũ liếc mắt nhìn về phía Long Ngọc Kiều: "Có chuyện gì thì nói đi, nhưng mà đừng gọi tôi là chị dâu ba, khi nào kết hôn thì gọi cũng không muộn." Hiện giờ Long Ngọc Kiều nói chuyện với Thẩm Vũ đều cảm thấy trong lòng nghẹn khuất muốn chết. Cô ta hít sâu một hơi. "Chị dâu ba, em đắc tội chị chỗ nào sao? Vì sao em luôn cảm thấy chị đang đối nghịch với em?" Cả đời này Long Ngọc Kiều vẫn luôn thuận lợi, cho dù xuống nông thôn người khác đều đang chịu khổ, cô ta cũng không chịu khổ gì. Lục Thừa cũng là đối tượng tốt, nhưng từ sau khi Thẩm Vũ gả vào nhà này, mọi chuyện đều trở nên khác biệt. Thẩm Vũ liếc mắt nhìn một cái, nhìn thấy Hứa Nhân đứng cách đó không xa chắc chắn đang theo dõi động tĩnh bên cô, trong lòng an tâm hơn. Long Ngọc Kiều còn nói thêm: "Nếu em đắc tội chị chỗ nào, em sẽ sửa." "Không có, chỉ đơn thuần là không thích cô mà thôi." Long Ngọc Kiều nghe thấy những lời này suýt chút nữa tức tới ngã ngửa, cô ta chưa từng gặp người nào vô liêm sỉ như thế. Con khốn này! Muốn nói không nguyên nhân cũng là giả, chuyện Long Ngọc Kiều châm ngòi cô không chỉ có một lần, hơn nữa cô là người bị hại trong sách, cô ta là nữ chính cao cao tại thượng có được ích lợi đã khiến cô không vui. Thậm chí nữ chính này còn có khả năng là bản thăng cấp của người cô không thích, Thẩm Vũ cô lại không phải người tốt gì, trả thù lại trong lòng cô mới vui vẻ. Chẳng qua những chuyện này không cần phải giải thích với Long Ngọc Kiều. Thẩm Vũ nói xong thì rời đi, về phòng vui vẻ bóc một cái kẹo. Long Ngọc Kiều đứng yên tại chỗ tức tới mức giống như quả bóng sắp nổ tung, nhìn thấy Hứa Nhân đi qua không khỏi nói: "Bây giờ em xem như đã biết, vì sao chị và Thẩm Vũ là kẻ thù rồi!"