Chương 59: Anh Ghen Sao?

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:21:55

Thẩm Vũ nhìn anh, dán sát vào hỏi: "Anh ghen sao?" Lục Huyền nghiêm mặt: "Anh sẽ ăn dấm của anh ta à?" "Ăn dấm hay không, anh biết mà." Đúng lúc này có chiếc xe lừa đi tới, nhìn thấy Thẩm Vũ và Lục Huyền phía xa lập tức tới đón: "Lục Huyền!" "Về thôn không?" Lục Huyền: "Về." Ông bác đánh xe đợi hai bọn họ lên xe: "Thời tiết nóng sớm, mấy thanh niên trí thức mới xuống nông thôn cũng ngất ở trong ruộng." Xem ra chuyện mình ngất xỉu đã lan ra toàn thôn. Thẩm Vũ cười ngượng ngùng. Lục Huyền thường nói mấy câu chuyện trong ruộng với ông bác, Thẩm Vũ không rõ lắm cho nên cô không nói lời nào, ngồi trên xe bò kéo tay Lục Huyền, ngón tay vẽ vòng vào lòng bàn tay anh. Cô còn nhỏ giọng nói: "Em không thích anh ta, anh ba, em thích anh." Xe lừa đi qua một đoạn đường không bằng phẳng, lắc lư một lát. Trong đầu Lục Huyền giống như có thứ gì đó nổ tung, trở tay nắm lấy ngón tay không an phận của cô. Khi xe lừa đến nhà họ Lục, Thẩm Vũ bảo ông bác đợi một lát, ông bác kia mờ mịt còn tưởng là cô có việc gì. Thẩm Vũ lấy mấy viên kẹo sữa thỏ trắng ra: "Mấy chiếc kẹo này, bác mang về cho mấy đứa bé ăn." Kẹo là thứ tốt, kẹo sữa thỏ trắng càng là thứ tốt, người nhà nông bình thường luyến tiếc mua, ông bác kia còn muốn chống đẩy. "Nếu không phải bác vừa vặn đi ngang qua, cháu và anh ba còn phải đợi rất lâu, bác đừng từ chối nữa." Ông bác nghe thấy thế cười ha ha, nói với Lục Huyền: "Người vợ này của cháu, khách sáo quá." Nhưng mà nhận kẹo tâm trạng vẫn rất vui vẻ, người vợ này của Lục Huyền không làm được việc, nhưng biết làm người. Không hổ là vợ của Lục Huyền. Đợi ông bác vừa đi, Thẩm Vũ vừa quay đầu lại thì trong sân có một đôi mắt nhìn chằm chằm cô. Lẳng lặng nhìn chằm chằm cô. Tuy bình tĩnh, nhưng người đã sắp bốc hỏa. Thẩm Vũ lộ ra tươi cười: "Mẹ." Bà cụ Lục như bị những lời này dẫn đốt lửa giận: "Cô cô... Không làm được việc! Không lấy được công điểm, còn liên lụy lão tam chậm trễ làm việc!" "Còn nằm viện!" "Còn tốn tiền!" "Hôm nay cô không được ăn cơm!" Thẩm Vũ nói: "Mẹ, nếu con không ăn cơm, lại bị bệnh còn phải đến bệnh viện, còn phải tốn tiền." Bà cụ Lục suýt nữa tức giận tới mức quay lưng đi, đau lòng đau bụng đau cả người. "Ai ui, tôi không phải là cưới con dâu, là cưới tai họa vào cửa mà..." Nói xong còn đặt mông ngồi dưới đất, la lối khóc lóc lăn lộn. Lục Huyền nhíu mày, nhìn Thẩm Vũ: "Em về phòng nghỉ ngơi trước đi." Bị cảm nắng xong đầu hơi choáng váng, bụng cũng không thoải mái, cảm giác như có thứ gì đó kẹt ở cổ họng, muốn nôn nhưng không nôn ra, Thẩm Vũ cũng không có tinh lực đối nghịch với bà cụ Lục. Cô gật đầu dứt khoát vào phòng. Bà cụ Lục thấy thế càng thêm tức giận, lửa giận đều trút lên người Lục Huyền: "Con như vậy là chiều cô ta!"... Lục Huyền im lặng đỡ bà ta dậy. Bà cụ Lục thấy con dâu đi thật thì không ngồi trên đất nữa, lại quở trách Lục Huyền nuôi lớn anh không dễ dàng gì, bây giờ anh có vợ là quên mẹ. Mẹ của mình mình hiểu rất rõ, giọng nói của Lục Huyền lạnh nhạt: "Vậy bây giờ ý của mẹ là con phải đối xử không tốt với cô ấy sao?" "Cô ấy nói nếu con đối xử không tốt với cô ấy thì không sống với con nữa." Bà cụ Lục đột nhiên nín khóc: "Cô ta dám!" Lại nghĩ tới dáng vẻ của Thẩm Vũ, hình như cô thật sự dám! Cô trông giống y như hồ ly tinh, nếu thật sự ly hôn với con trai bà ta, hình như không lo gả... Trong lúc nhất thời trái tim của bà cụ Lục như chiên trong dầu. Thẩm Vũ trở về phòng, nửa nằm ở trên giường nghỉ ngơi. Không lâu sau Lục Huyền đã trở lại. Thẩm Vũ chống cằm nhìn Lục Huyền: "Anh ba." Lục Huyền đang quét dọn trong phòng, nghe thấy thế nhìn cô: "Làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Thẩm Vũ gật đầu lại lắc đầu. Lục Huyền bóc một viên kẹo đưa tới bên môi cô. Thẩm Vũ cảm thấy anh giống như đang dỗ đứa bé. Nhưng mà ăn kẹo thật sự rất vui vẻ: "Em là đang nghĩ bây giờ chúng ta còn chưa chia nhà, trường học khai giảng cũng phải một thời gian nữa, em chỉ ở nhà nấu cơm như vậy người trong nhà có nói mấy câu oán trách hay không?" Bản thân Thẩm Vũ cũng chưa từng làm việc nhà nông gì, lần đầu xuống ruộng đừng nói là trong lòng, cơ thể căn bản không chịu nổi, bị cảm nắng cũng không phải cô có thể khống chế, bây giờ chuyện này giống như là cô phạm phải sai lầm lớn nào đó.