Chương 43: Mẹ Thím Nói Người Nên Đánh Thì Vẫn Phải Đánh

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:16:47

Lục Phán Nhi nói xong nghĩ tới gì đó, thật cẩn thận nhìn về phía Hứa Nhân, lại nhìn về phía Thẩm Vũ nhỏ giọng nói: "Thím ba, cháu cũng không xác định có thích thím hay không, sau này thím có thể đừng đánh nhau với thím tư có được không ạ?" "Không đánh nhau với thím tư, cháu siêu cấp siêu cấp thích thím!" Đứa bé kia vẻ mặt chờ mong, Thẩm Vũ nhìn thoáng qua Hứa Nhân, sau đó dứt khoát nói: "Không thể! Vẫn sẽ đánh tàn nhẫn hơn chút." Ngay lập tức đôi mắt của Phán Nhi đỏ lên, trong lòng cũng vô cùng xoắn xuýt. Một lúc lâu sau kìm nén ra một câu: "Mẹ nói đánh người không tốt ạ." Thẩm Vũ: "Mẹ thím nói người nên đánh thì vẫn phải đánh!" Phán Nhi: "Người nào là người nên đánh ạ?" Thẩm Vũ: "Những người mà thím đánh đều là đáng bị đánh."... Lục Huyền ở bên cạnh nghe cô đùa giỡn với đứa bé, trong lòng suy nghĩ miên man, hai bọn họ có con cô cũng sẽ dạy như vậy sao? Ăn cơm xong Lý Bình không tình nguyện đi rửa bát. Lục Huyền và Lục Diệp đều dẫn theo vợ mình tới chỗ xe bò trong thôn, Lục Diệp vốn muốn ngồi phía trước. Cũng không biết là tin những lời của Phán Nhi hay là tin những lời của Thẩm Vũ. Nhìn xem, anh ta đều đã ngồi giữa Thẩm Vũ và Hứa Nhân. Hai chị em vốn còn muốn lén nói nhỏ với nhau mấy câu, lại bị tách ra như thế. Thẩm Vũ... Hứa Nhân... Xem ra diễn quá mức cũng không tốt. Lục Diệp ở bên trong nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng không nhịn được nói: "Chị dâu ba, vì sao chị lại luôn gây khó dễ với Hứa Nhân nhà em vậy?" Thẩm Vũ nhìn Hứa Nhân một cái, trong mắt đều là ý trêu ghẹo, Hứa Nhân quay đầu đi. "Không thích chính là không thích, đâu có nhiều vì sao như vậy?" Nói xong thì thay đổi phương hướng leo đến phía trước điều chỉnh tư thế ngồi cùng với Lục Huyền. Lục Diệp bất đắc dĩ, nhìn về phía vợ mình. Hứa Nhân thản nhiên nói: "Từ nhỏ đã đánh nhau, đã quên rồi." Cừ thật, đây là kẻ thù truyền kiếp tích lũy bao nhiêu năm. Đời trước Thẩm Vũ và Hứa Nhân là mới quen đã thân, không có gì không tốt, nhưng mà theo trong sách viết cũng là có nguyên nhân. Gia đình của Hứa Nhân tốt hơn một chút, người trong nhà đối xử với cô ấy cũng được, là được yêu thương lớn lên. Mà Thẩm Vũ ấy à, trong sách viết trọng nam khinh nữ, cô hâm mộ đố kỵ Hứa Nhân cho nên quan hệ giữa hai người không tốt. Tuy đấu rất nhiều năm, cuối cùng nghèo rớt mồng tơi trượt chân rơi xuống biển cũng vẫn không thể hòa hợp được. Tốc độ của xe bò không nhanh, trên đường gồ ghề, đang là thời gian bắt đầu làm việc nên mấy bọn họ ngồi trên xe đưa tới không ít người bàn tán. Còn có chào hỏi. Nhưng mà Thẩm Vũ không biết người nào, chỉ lễ phép mỉm cười. Có thể nói chuyện nhiều với thôn dân mấy câu chỉ có Lục Diệp. "Phía trước là vợ của lão tam nhà họ Lục đúng không? Dáng vẻ đúng là xinh đẹp." "Đúng thế, hai người ngồi gần, đôi vợ chồng mới cưới nhìn càng đẹp hơn!" "Tính tình của lão tam nhà họ Lục không tốt lắm, vợ cậu ấy nhìn trái lại có vẻ tốt tính, cũng không biết có bị bắt nạt hay không." "Vợ lão tứ nhà họ Lục nhìn tính tình không được tốt lắm." "Nhìn nhầm rồi, tính tình của hai người kia cũng không tốt, ngày hôm qua còn có tin tức về nhà họ Lục, nói là hai bọn họ đánh nhau, vợ của lão tứ còn bị thương nữa." Gây ra chút động tĩnh đó có một người biết, những người khác trong thôn đều sẽ biết. Thôn Lão Nhai cách thôn Đại Hà của Thẩm Vũ và Hứa Nhân không xa lắm, ngồi xe bò chưa tới một tiếng. Ở trong thôn Lục Huyền, đa số đều là đánh giá Thẩm Vũ. Đến thôn Đại Hà vậy thì khác, rất nhiều người đều là nhìn qua Thẩm Vũ lại nhìn Lục Huyền, nhìn qua Hứa Nhân lại nhìn Lục Diệp. Cuối cùng kinh ngạc vậy mà Thẩm Vũ và Hứa Nhân lại ngồi cùng một chiếc xe. Có người trêu ghẹo nói: "Hai bọn họ một người nhà ở phía đông, một người ở phía tây, xe của anh dừng ở đâu thế?" "Dừng nhầm địa điểm hai đóa hoa này của thôn chúng tôi sẽ đánh nhau mất." Nhà họ Hứa và nhà họ Thẩm ở trên một đường thẳng, một người ở phía đông, một người ở đầu tây, phía giữa có ngã tư đường nhỏ, bị người ta trêu ghẹo như thế cuối cùng dừng ở ngã tư đường giữa thôn cho công bằng. Thẩm Vũ và Hứa Nhân đều nhìn nhau một cái, đều có chút cạn lời. Lục Huyền và Lục Diệp lần lượt cầm lấy đồ, một túi bánh hạch đào, cộng thêm một rổ bánh quẩy, đây là Lục Huyền cảm thấy ít tự mình mua người trong thôn. Có người ló đầu nhìn đồ hai nhà mang về, dường như là đang so sánh xem bên nào đồ tốt hơn. Nhìn thấy đồ đều như nhau, ánh mắt không khỏi có chút thất vọng. "Hứa Nhân, cô và Thẩm Vũ mang đồ giống nhau về à?" Hứa Nhân lạnh nhạt gật đầu. "Như vậy sao được, mẹ cô đối xử với cô tốt hơn mẹ Thẩm Vũ đối xử với Thẩm Vũ mà!" Thẩm Vũ: ... Chẳng trách được từ nhỏ tới lớn không hợp nhau. Chuyện này người trong thôn đều là "đại công thần". Trong lòng Hứa Nhân cũng cảm thấy mấy người này đúng là khó hiểu, cũng không muốn để ý tới, bước nhanh rời đi, Lục Diệp vội vàng đuổi theo sau cô ấy. Thôn dân gây sự cũng không nghĩ đó là lỗi của mình, chỉ cảm thấy mình châm ngòi có tác dụng, Hứa Nhân đã tức giận. Ông ta cười ha ha với Thẩm Vũ: "Người nhà cô đã sớm mong cô về rồi." Đi đến trước nhà họ Thẩm, Thẩm Vũ còn chưa vào cửa một người thanh niên mười bảy mười tám đang đợi ngay cửa, nhìn thấy Thẩm Vũ thì chạy từ xa tới. Ánh mắt nhìn chằm chằm rổ trong tay cô. "Chị, chị mang đồ ngon gì về thế?" Nhìn thấy bánh quẩy trong rổ, có chút kinh ngạc vui mừng còn có chút thất vọng: "Chị, chị lại mặt chỉ mang theo mấy thứ này sao?" "Không phải là chị nói mang gà quay về cho em sao?" Ai biết nguyên thân có nói hay không, Thẩm Vũ vô cùng lạnh nhạt: "Không phải mang cho em." Nói xong cô đưa đồ cho Lục Huyền. Bước vào sân nhà họ Thẩm trước, không đến nhà chính, Thẩm Vũ cầm bánh quẩy và bánh hạch đào tới một phòng nhỏ phía tây, vén rèm lên đi vào, trong phòng nhỏ âm u có một bà cụ nhỏ gầy đang ngồi bên giường. Nhìn thấy Thẩm Vũ tiến vào, đôi mắt vẩn đục lập tức sáng len: "Là tiểu tam tới à?" Thẩm Vũ ở nhà họ Thẩm đứng hàng thứ ba, bà cụ này là người duy nhất đối xử tốt với cô ở trong nhà này.