Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:17:18
"Vâng, là cháu bà nội." Bà cụ chống gậy đứng dậy, mấy năm trước làm việc bị ngã cho nên hiện giờ đi đứng không được tiện cho lắm.
Đôi mắt của bà cụ thấy được Lục Huyền đứng bên cạnh Thẩm Vũ.
"Đây là người đàn ông cháu gả sao?"
Thẩm Vũ gật đầu: "Vâng bà nội, bà xem anh ấy trông thế nào ạ?"
"Ừm, dáng vẻ tuấn tú, rất xứng đôi với cháu!" Bà cụ đánh giá cẩn thận một lát rồi nói: "Bà nội thích những cô bé và chàng trai tuấn tú xinh xắn."
Thẩm Vũ đều để lại bánh quẩy và bánh hạch đào ở phòng bà cụ: "Mấy thứ này rất tốt, bà ăn đi, đừng để bị lấy đi hết."
Cô còn muốn nhìn chằm chằm bà cụ ăn một ít trước.
"Tiểu tam, con đã về rồi à? Sao lại tới bên này trước." Bên ngoài vang lên giọng người trung niên.
Thẩm Vũ nghe thấy xưng hô này thì cau mày.
Đây là xưng hô kiểu gì thế!
Nhưng mà cô vẫn vén rèm đi ra, người tới không phải người khác, đúng là người mẹ trong sách của cô.
Đời trước Thẩm Vũ đều chưa từng gặp cha mẹ ruột của mình, trái lại viết sách khá tốt, còn bịa ra cho cô.
"Mẹ."
Người phụ nữ trung niên nở nụ cười với Lục Huyền:
"Tiểu tam nhà bọn mẹ ở nhà các con có ổn không? Mẹ đã huấn luyện con bé làm hết mọi việc, tay nghề rất tốt."
Thẩm Vũ: ...
Người mẹ ghép cho cô đối với con trai còn tốt hơn cả cô, bây giờ thái độ đối với con rể cũng tốt hơn thái độ đối với con gái ruột.
Nếu là cha mẹ ruột của cô như vậy ở trước mặt Lục Huyền cô chỉ cảm thấy rất mất mặt, mà lúc này cô không có chút tình cảm gì đối với người nhà này, trái lại cảm thấy rất buồn cười.
Lục Huyền nhìn thoáng qua Thẩm Vũ bên cạnh có chút việc không liên quan tới mình, nói một câu:
"Cô ấy rất tốt."
"Nếu như không tốt con nói với cha, cha giáo dục lại nó!" Một người đàn ông trung niên cũng đi tới mở miệng.
Bỗng nhiên Thẩm Vũ nhớ tới một câu nói cô từng thấy trên mạng trong kiếp trước: Có người nuôi con gái không phải đang nuôi con gái mà là đang nuôi con dâu từ nhỏ, bây giờ nhìn hai người này, quả thực là sự xác nhận hoàn hảo cho câu nói này.
Lục Huyền nhớ tới những lời Thẩm Vũ nói khi đến hợp tác xã mua bán mua đồ, nhìn cha Thẩm một lát vẻ mặt càng thêm lạnh nhạt.
"Thẩm Vũ rất tốt, không cần giáo dục." Anh đột nhiên lạnh lùng nói.
Lục Huyền cao lớn cường tráng, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, màu da thiên về đen, khác biệt rất rõ ràng trái lại khiến người ta e ngại.
Tươi cười của cha Thẩm lập tức cứng đờ trên mặt, một lát sau xấu hổ cười nói: "Không nhắc tới những chuyện này nữa, chúng ta vào nhà uống chén rượu, đồ ăn đều đã chuẩn bị xong rồi."
"Tiểu tam, đi giúp mẹ nấu cơm đi."
Thẩm Vũ còn chưa đi theo, đã bị Thẩm Kế Tổ nắm lấy cánh tay: "Con nói với chị gái con mấy lời trước đã."
Mẹ Thẩm nhìn con trai út có chút bất đắc dĩ và cưng chiều: "Con đó! Muốn nói gì thì nói nhanh lên, chị gái con còn có việc cần làm."
"Chị, chị thật sự chỉ mang ít bánh quẩy tới ư?" Thẩm Kế Tổ còn có chút không cam lòng.
Thẩm Vũ gật đầu.
Thường ngày chị ba này đối xử với anh ta tốt nhất, Thẩm Kế Tổ không nghĩ tới là Thẩm Vũ không cho mang đồ về, trái lại trừng mắt với Lục Huyền một cái:
"Chị, anh rể keo kiệt như thế sao? Vậy lúc trước còn không bằng chị gả cho thanh niên trí thức Chu tới trong thôn! Có phải hay không?"
Lục Huyền đi ở phía trước bất ngờ dừng bước lại.
Thẩm Kế Tổ hoàn toàn không phát hiện:
"Chị, sau khi chị lập gia đình thanh niên trí thức Chu đều tới mấy lần, em cảm thấy thanh niên trí thức Chu vẫn rất thích chị."
"Anh rể keo kiệt như thế, hay là..."
Thẩm Vũ hất tay Thẩm Kế Tổ ra, khẽ nhíu mày: "Em ăn hay không thì tùy, chị đi bận việc đây."
Từ nhỏ Thẩm Kế Tổ đã chơi cùng với chị ba này, anh ta tự nhận là người có quan hệ tốt nhất với cô, không nghĩ tới lại bị hất ra, nhìn bóng lưng Thẩm Vũ rời đi còn có chút mờ mịt.
"Chị, chị nổi cáu với em làm gì?"
Trong lúc nói chuyện lại xoay người đến phòng bà cụ, có bánh quẩy và bánh hạch đào ăn còn tốt hơn là không có gì.
Thẩm Vũ cũng không đi vào phòng bếp giúp đỡ, cô ngồi xổm ở cửa chơi đùa với một con chó nhỏ chạy tới.
Con chó nhỏ chạy quanh Thẩm Vũ, lè lưỡi ra, cái đuôi thì quẫy loạn lên.
Thẩm Vũ chạy vào trong phòng lấy ra một cái bánh quẩy, mình ăn hơn nửa cái còn lại cho con chó nhỏ.
Mẹ Thẩm ra ngoài nhìn thấy cô nói: "Lớn như vậy đều đã lập gia đình, sao còn chơi với chó như thế?"
"Nhanh lên, không có mắt à, mau vào phòng bếp giúp đỡ! Thay mẹ con một lát đi."
Mẹ Thẩm nhìn chằm chằm cô, Thẩm Vũ đút cho con chó nhỏ miếng cuối cùng sau đó đứng dậy.
Vào phòng bếp không chỉ mẹ Thẩm ở đây, còn có chị cả của nguyên thân cũng tới, đang ở phòng bếp bận rộn.
Mẹ Thẩm không nhịn được oán trách: "Tiểu tam, con lại mặt không thể nói mang về chút thịt à? Chị cả con còn biết xách ít thịt về."
Thẩm Vũ coi như không nghe thấy những đánh giá này, rửa tay chuẩn bị lấy độc trị độc:
"Mẹ chồng con không cho, nếu mẹ bất mãn thì con mang bánh quẩy và bánh hạch đào đi, hay là mẹ đi tìm mẹ chồng con lý luận đi."
Ai chẳng biết bà cụ nhà họ Lục mắng chửi người ta đều có thể mắng bay cả nóc nhà.
Đi tìm bà ta lý luận, đừng nói là mấy cô gái trẻ, cho dù là người tuổi tác xấp xỉ như mẹ Thẩm đều chần chừ.
Thẩm Vũ lại cười nói: "Hay là con đi mời mẹ chồng con tới nhé?"
Mẹ Thẩm xua tay: "Đều là thông gia, cũng không phải là chuyện lớn gì, không cần."
"Con tới đây nấu cơm, mẹ ra ngoài một chuyến trước."
Mẹ Thẩm ra cửa, lập tức đi thẳng tới phòng của bà cụ, Thẩm Vũ hiểu rõ là chuẩn bị lấy đồ cô mang tới đi.
Cô mở cửa sổ ra gọi một tiếng:
"Mẹ chồng con còn bảo phải mang rổ về nữa, mẹ đừng giấu đi, không tìm thấy mẹ chồng con sẽ tự mình tìm tới đấy."
Mẹ Thẩm lảo đảo một cái, gương mặt có chút xấu hổ quay đầu nhìn về phía Thẩm Vũ:
"Con nhóc này nói linh tinh gì thế! Trong nhà không có đồ ăn gì, mẹ lấy tới lát nữa cùng nhau ăn."
"Được rồi, mẹ là tốt nhất! Anh ba cũng thích ăn bánh quẩy."