Chương 72: Tổ Tông, Anh Sai Rồi!

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:26:52

Chỉ một lát, không biết người này giấu đồ ở chỗ nào: "Rốt cuộc là thứ gì? Mà khiến anh keo kiệt như vậy." "Hai ta còn phải là người một nhà nữa không, anh ba?"... Cho dù Thẩm Vũ làm nũng thế nào người đàn ông vẫn không tiếp lời, nhưng yên lặng quét dọn những chỗ cô chưa quét trong phòng, đồ vật cũng sắp xếp lại. Hiện giờ không thể để người ta phát hiện đến chợ đen, nếu bị người ta biết tố cáo thì xong đời. Vẫn là qua mười hai giờ, Lục Huyền mới lặng lẽ ra ngoài, không lâu sau đã trở về. Anh ra hiệu bằng mắt với Thẩm Vũ, Thẩm Vũ trang bị đầy đủ xong, đặc biệt thay bộ quần áo màu lam sẫm, còn mang thêm một bộ đồ nữa, chuẩn bị bịt kín cả mặt. Lục Huyền dắt xe tới, Thẩm Vũ từng thấy chiếc xe này. Đúng là xe của ông chú ngồi ngày đó, Lục Diệp cầm cà rốt để phía trước, con lừa cũng không kêu chạy theo củ cà rốt. Ban đêm khắp nơi trong thôn đều tối đen, rất an tĩnh, chỉ có tiếng bánh xe đi qua đất mềm và tiếng hít thở, loại an tĩnh này trái lại khiến người ta khẩn trương. Mãi đến khi ra khỏi thôn Lão Nhai, Thẩm Vũ mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ con lừa phía trước: "Anh không sợ ông chú kia biết sao?" Lục Huyền không nói chuyện, nhưng mà Lục Diệp hạ giọng nói một câu: "Con lừa này rất ngốc, cho nó một nắm cỏ khô lập tức lừa ra được." "Phốc!" Theo lời Lục Diệp, con lừa kia dừng lại hắt xì một cái. Trong ban đêm yên tĩnh, âm thanh đặc biệt vang dội. "Ai ui tổ tông à, tao sai rồi! Mi ngoan ngoãn đi đi... Thôn bọn tao không có con lừa nào thông minh hơn mi, tự biết thêm đồ ăn cho mình." Ngay khi Thẩm Vũ nghi ngờ cách này có tác dụng sao, con lừa thật sự đi tiếp. Thẩm Vũ... Lục Huyền nhỏ giọng nói: "Đừng nghe em ấy nói linh tinh." "Chú Chu đánh xe khi còn trẻ tới thôn Lão Nhai xin ăn, cuộc sống không tốt lắm, không cưới được vợ, ở nơi này cũng không có người thân không có người quen. 10 năm trước chú ấy nhặt được một đứa bé ở sau núi, nên nuôi dưỡng, lớn tuổi rồi nên không kiếm được nhiều công điểm lắm, cuộc sống thường ngày cũng không dễ dàng. Mỗi lần dùng xe xong anh sẽ để lại ít tiền hay là đồ ăn, đối với chuyện dùng xe chú ấy cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt." Dù sao tố cáo cũng không được chỗ tốt gì. "Vậy chú ấy biết các anh dùng không?" Thẩm Vũ tò mò. Lục Huyền lắc đầu: "Không chắc lắm, anh đoán là biết, nhưng lúc trước từng thử, nhưng không thử ra được gì." Thẩm Vũ nghĩ tới ông chú lần trước: "Chú ấy cũng là người thông minh." Nói xong cô ngáp một cái. Lục Huyền lặng lẽ nghiêng người dán sát lại bên cô: "Mệt thì em ngủ một lát trước đi." "Không mệt." Nhưng mà Thẩm Vũ vẫn dựa vào người Lục Huyền, ngửa đầu nhìn trời. Lúc này không có đèn, chỉ có khi Lục Diệp đánh xe có mở đèn pin nhỏ, ngửa đầu có thể nhìn thấy rất nhiều ngôi sao, thật sự rất hiếm thấy ở thành phố vào nửa đời sau. Xe lửa đến huyện thành là gần một giờ. Dừng xe lừa ở cách chợ đen còn một khoảng, đút đồ ăn còn thêm nước. Cho dù là Lục Huyền hay là Lục Diệp đều mang theo mũ che kín mặt mình, Thẩm Vũ cầm lấy áo cũng học theo. Hứa Nhân nhíu mày, nhưng mà nhìn Thẩm Vũ đều như vậy mình dứt khoát học cô. Hai người quấn chặt chỉ để lộ đôi mắt ra bên ngoài, khi liếc mắt nhìn đối phương đều không nhịn được cười. Chợ đen này ở một rừng cây, bởi vì đang là ban đêm, bóng cây lắc lư bóng người lay động an tĩnh tới tới lui lui, đa số người tới sẽ ngụy trang khiến người ta không nhìn ra, cho nên cũng có người gọi nơi này là chợ ma. Đây chính là nơi nữ chính của tiểu thuyết niên đại thích tới, không ít nữ chính còn có không gian, bán đồ vật kiếm đồng tiền to, Thẩm Vũ hâm mộ nhất chính là người ta mang theo đồ ăn còn có bàn tay vàng không gian. Nhưng mà người ta đều là nữ chính, vai phụ kỳ hoa như cô thì không có. Thẩm Vũ chửi thầm trong lòng, cô và Hứa Nhân là cái gì cũng tò mò nhìn một cái, Lục Huyền và Lục Diệp rõ ràng không phải là lần đầu tiên tới, hai người tìm thẳng tới chỗ người bán rong thu mua thứ này. Không nhìn thấy mặt, thân hình nhìn là người đàn ông bụ bẫm. Nhìn thấy đồ Lục Diệp lấy ra, cả người đều hăng hái hơn: "Thứ tốt đó! Kiếm từ chỗ nào thế?" Lục Huyền nghe thấy thế ho khan một tiếng. Người đàn ông bụ bẫm lập tức cười xấu hổ một lát mới nói: "Tại tôi lắm miệng, đây không phải là lần đầu tiên chúng ta hợp tác, 30 đồng thế nào?"