Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:11:53
Vương Hoa im lặng không nói, chỉ luôn làm việc.
Đêm khuya.
Lục Huyền không ngủ, ngồi dậy nói: "Anh đi nấu nước."
Thẩm Vũ không tắm cũng không ngủ được, đi theo sau anh.
Hai người mới tiến vào phòng bếp một lát, ngoài cửa vang lên động tĩnh, cửa phòng bếp phát ra tiếng két...
Trong phòng bếp tối tăm chỉ có một ngọn đèn dầu, nghe thấy động tĩnh Lục Huyền quay đầu.
Hai anh em bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Vũ cũng thấy được Hứa Nhân dựa vào cửa phòng bếp.
Bốn người.
Không biết người nào ho khan một tiếng trước, trong phòng cũng vang lên tiếng ho khan.
Trên gương mặt mỗi người đều có chút xấu hổ.
"Anh, em về trước, lát nữa em quay lại sau." Lục Diệp chậm một bước, cảm thấy bầu không khí này không đúng lắm, giống như anh ta và vợ anh ta đang cản trở.
Lục Huyền lạnh nhạt đáp: "Ừm."
Không có một chút ý giữ lại.
Lục Diệp đi ra ngoài mấy bước, quay đầu nhìn về phía người uể oải ở bên cạnh: "Vợ à, đợi muộn một lát có được không?"
Hứa Nhân ngáp một cái: "Em mệt, thôi."
"Đừng mà, vợ à, anh đấm lưng mát xa cho em..."
Hứa Nhân nhìn Lục Diệp giống y như con cún ngốc trong nhà mình nuôi ở đời trước, dính người cũng rất giống, nghĩ một lát đưa ra lời bình với anh ta:
"Gà mờ nhưng lại rất nhiệt tình."
Đây là lần đầu tiên Lục Diệp nghe thấy từ này.
Ngây ngốc một lúc lâu mới lờ mờ đoán ra được Hứa Nhân đang nói gì: "Anh không có, sau đó anh rất mạnh mà."
Hứa Nhân thản nhiên nhìn chằm chằm vào anh ta.
Lục Diệp chột dạ: "Mới đầu..."
"Không được, tối nay anh phải chứng minh bản thân anh." Nói được một nửa sợ người khác nghe thấy được, vội vàng hạ giọng xuống.
Lục Diệp và Hứa Nhân đi xa, phòng bếp lại khôi phục yên tĩnh.
Nấu nước không cần làm chuyện khác.
Thẩm Vũ tìm cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh Lục Huyền, nâng má nhìn chằm chằm ngọn lửa suy nghĩ tới tiền đồ của mình và Hứa Nhân.
Cô đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình, nhưng mà người đàn ông bên cạnh thì không tự tại lắm, rõ ràng người phụ nữ bên cạnh vô cùng an tĩnh, Lục Huyền lại cảm thấy sự hiện diện của cô rất mạnh mẽ qua từng hơi thở, ngọn lửa này dường như đang bùng cháy ở trong tim anh, khiến anh phải kéo cổ áo vì quá nóng.
"Thẩm Vũ."
Thẩm Vũ đang suy nghĩ đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, cô quay đầu lại.
Gương mặt của Lục Huyền hơi ửng đỏ dưới ánh lửa, nhưng nghiêm túc, mang tai còn có chút đỏ ửng mất tự nhiên.
Đời trước Thẩm Vũ chưa từng gặp nhiều người đàn ông ngây thơ như vậy:
"Anh ba, chúng ta đã kết hôn, hay là anh đổi xưng hô với em đi, ví dụ như gọi em là Tiểu Vũ chẳng hạn? Cục cưng, nếu không được thì gọi là vợ đi?"
Đôi môi đỏ mọng kia khi đóng khi mở nói chuyện với anh.
Gương mặt Lục Huyền càng đỏ hơn, bị cô nhìn cũng cảm thấy không được tự nhiên lắm, vội vàng quay mặt đi chuyển đề tài:
"Ngày mai em có muốn đến thị trấn mua đồ không, ngày kia lại mặt đưa về cho cha mẹ."
Lục Huyền kìm nén những ý nghĩ lung tung rối loạn trong đầu.
Nhưng mà thành công chuyển đề tài, lúc trước Thẩm Vũ căn bản không nghĩ tới vấn đề lại mặt này.
Mua đồ cho cha mẹ nguyên chủ sao?
Cô tuyệt đối không muốn, phải biết rằng trong nhà nguyên chủ nhận 50 đồng lễ hỏi, không cho nguyên chủ một đồng nào, ngay cả thịt nhà họ Lục đưa qua trước hôn lễ, đa số cũng là cho Thẩm Kế Tổ ăn.
Nguyên chủ nguyện ý cho những thứ này, nguyện ý sau này vẫn bị cha mẹ anh em hút máu, cho dù cuối cùng nhà nhỏ của mình không còn, bản thân đi tới trượt chân cũng nguyện ý "bày đồ cúng" cho trong nhà khi cha mẹ than khóc, nhưng cô không muốn.
Cô cũng không có một chút ý nghĩ dùng thân thể của người ta, thì phải thay người ta chăm sóc cha mẹ hút máu như vậy, cũng không phải là cô nguyện ý tới nơi này, cô tình nguyện lúc này nằm trong căn hộ của mình hơn, chẳng qua vận mệnh sắp xếp cô cũng không có biện pháp nào.
Nếu đối phương tốt thì cô cũng tốt, nếu đối phương không tốt cô lại càng không tốt.
Tuy không muốn mua thứ gì cho cha mẹ nguyên chủ, nhưng Thẩm Vũ là muốn đến thị trấn một chuyến.
"Được ạ, ngày mai anh không cần đi làm sao?" Trong tiểu thuyết viết lúc này đang là ngày mùa mà.
Lục Huyền: "Ngày mai trong đội có nhiệm vụ bảo anh đến thị trấn một chuyến, có thời gian rảnh đi mua đồ."
Lục Huyền vốn không phải là người nói nhiều, tán gẫu chuyện này xong giữa hai người lại im lặng rồi.
May mắn nấu nước bằng bếp đất cũng nhanh.
Lục Huyền mang nước ấm vào trong phòng.
Nếu nói Thẩm Vũ cảm thấy chuyện tệ nhất khi xuyên sách là nhà vệ sinh, vậy thứ hai chính là tắm rửa, không có vòi tắm hoa sen, đàn ông ở sân sau xả nước tắm, nhưng người phụ nữ chỉ có thể ở trong phòng lau người, tắm rửa như vậy tuyệt đối không tận hứng.
Tuy hai người đã kết hôn, khi cô muốn tắm rửa Lục Huyền vẫn đi ra, đêm khuya yên tĩnh thường xuyên nghe thấy được tiếng nước rào rào.
Mãi đến khi bên trong truyền tới giọng nói.
Khi Lục Huyền vào phòng nhìn thoáng qua Thẩm Vũ trên mặt vẫn còn chút giọt nước một cái sau đó nhanh chóng quay mặt đi, im lặng bưng nước ra ngoài.
Bóng đêm đang nồng đậm.
Nhưng thời gian vẫn còn sớm, bầu không khí trong phòng có chút kỳ lạ.
Hai người nằm trên giường, không ai nói chuyện, an tĩnh đáng sợ.
Thẩm Vũ nghĩ thầm trong lòng, loại chuyện này còn cần đợi cô chủ động sao?
Thẩm Vũ nói: "Anh ba, có ngủ hay không?"
Những lời này giống như một đốm lửa nhỏ làm bùng cháy đống củi khô bên cạnh, khiến hơi thở của anh lập tức trở nên trầm trọng hơn.
Lục Huyền cúi người tới gần, mượn ánh sáng của ngọn nến trên bàn bên cạnh đánh giá người dưới người.
Đời trước Thẩm Vũ học tập rất nhiều kinh nghiệm, nhưng mà kinh nghiệm thực chiến nói thật chỉ có tối hôm qua, cô còn cảm thấy như mình đang chết đuối, bản năng sinh tồn thôi thúc cô bám chặt vào những thứ xung quanh, sau đó...
Muốn nói khi tỉnh táo cũng chỉ có lúc này, chiến sĩ chỉ giỏi nói miệng như cô chống lại tầm mắt nóng cháy kia vội né tránh theo bản năng, vậy mà còn có chút muốn trốn đi.
"Tắt đèn đi."
Người đàn ông phát ra tiếng cười khẽ.
Thẩm Vũ chỉ cảm thấy mặt càng nóng, bị anh cười lại quật cường nhìn anh: "Gọi nhũ danh của em."