Chương 27: Làm Sao Vậy

Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn

Tử Y 12-11-2025 00:12:30

Người đàn ông nghiêng người thổi tắt nến, chậm rãi cúi đầu. Như là tường đồng vách sắt lửa nóng bao trùm chặt chẽ lấy cô, Thẩm Vũ không tránh thoát ra được. Ý thức tỉnh táo hơn tối qua, nhưng cô vẫn cảm thấy như mình đang chìm chìm nổi nổi trong biển, mỗi khi cảm thấy sắp chìm đều có một đôi tay kèm theo vết chai thô ráp kéo cô lên. Cuối cùng ý thức của Thẩm Vũ mơ hồ, ngủ mất. Đợi đến khi tỉnh lại cũng không biết qua bao lâu, không biết là mấy giờ, trời bên ngoài còn chưa sáng, toàn thân cô đau nhức. Có nguyên nhân là người đàn ông ngày hôm qua. Cũng có nguyên nhân là tấm phản quá cứng. Thẩm Vũ lật người một lát, lại cảm thấy trên người không thoải mái lắm, người đàn ông này không vệ sinh, cô nhấc chân đạp người đàn ông bên cạnh một cái. Rất nhanh. Cánh tay dài ôm lấy cô. Chiếc áo ngắn tay trên người người đàn ông tối qua đã không thấy tăm hơi, anh nghiêng người bế cô lên, gương mặt Thẩm Vũ bị áp tới trước ngực anh. Thẩm Vũ lại vươn tay véo trước ngực anh một cái. Người đàn ông bị đau tỉnh lại, cúi đầu nói: "Làm sao vậy?" Giọng nói còn có chút không rõ lắm. "Trên người em đau." "Tối hôm qua anh còn không tắm cho em." "Giường cũng không thoải mái." "Em cũng không muốn đi nhà vệ sinh." "Em muốn về nhà..." Người nhà người ta có làm nũng như vậy hay không Lục Huyền không biết, nhưng anh nghe vợ mình nói một đống bất mãn, là cảm thấy cô đang làm nũng. "Ngày mai, anh sẽ cùng em về nhà." Thẩm Vũ đâu nói tới căn nhà kia, nhưng lại không thể nói rõ ra, trong lúc này trái lại lại có chút ấm ức rồi. Nước mắt rơi lộp bộp lên cánh tay Lục Huyền. Chỉ trong nháy mắt Lục Huyền thức dậy. "Tiểu tổ tông, anh đi nấu nước cho em." "Đừng khóc." Sáng sớm tinh mơ trời còn chưa sáng, Lục Huyền lại dậy nấu một nồi nước, anh mới bưng nước ra thì gặp Lục Diệp ngáp đi tới. Hai anh em liếc mắt nhìn nhau một cái. Hai nàng dâu không hợp nhau lắm, nhưng thủ đoạn "hành hạ" người ta trái lại thì rất giống nhau. Hai anh em cũng không chào hỏi. Một người về phòng mình, người còn lại thì ngáp tiến vào phòng bếp. Thẩm Vũ dậy lau người một lát, Lục Huyền là người quê mùa, dùng nước của cô lau một lát chuẩn bị nằm xuống ngủ tiếp. Lại bị Thẩm Vũ chỉ huy. Thay ga trải giường trên giường ra. Cuối cùng không đợi nàng dâu của mình chỉ huy, cánh tay dài vươn ra kéo chăn đắp giúp cô, động tác lưu loát như nước chảy: "Lại ngủ thêm một lát đi." Lần này Thẩm Vũ ngủ lại có cảm giác vừa mở mắt là trời sáng. Bên ngoài là tiếng kêu la của bà cụ Lục: "Mấy đồ lười! Mặt trời chiếu tới tận mông, còn không chịu dậy." "Lão tam, lão tứ, đi gọi vợ các con dậy đi." "Đời trước là heo đầu thai à, loại con dâu như vậy mẹ gặp tận hai đứa!" "Bà già này đúng là mệnh khổ mà."... Thẩm Vũ kéo chăn che kín đầu nhưng vẫn nghe thấy giọng nói truyền tới, không có biện pháp nào đành phải thở hổn hển rời giường, mở cửa thì thấy gương mặt của bà cụ Lục. Thẩm Vũ vốn có chút tức giận khi mới ngủ dậy, lúc này giống như bị quỷ ám... "Mẹ, con lại không chậm trễ công việc của con, là con không muốn dậy sao, hay là mẹ hỏi con trai mẹ xem tối hôm qua đã làm gì." "Con biết mẹ đã già, nhưng mà con và anh ba chưa già, mẹ phải hiểu cho người trẻ tuổi mới đúng... Đâu có mẹ chồng nào sáng sớm tinh mơ nhìn chằm chằm phòng con dâu như thế." Bà cụ Lục còn muốn nổi bão, không nghĩ tới Thẩm Vũ đã trách mắng bà ta một trận trước, cẩn thận nhìn một lát trên cổ trắng nõn kia, ai ôi, cô như vậy bà ta đều không dám nhìn thẳng. Hồ ly tinh này, suốt ngày quyến rũ con trai bà ta! Bà cụ Lục không dám nhìn thẳng: "Nhanh, đi thay quần áo đi." Thẩm Vũ quay về phòng thay quần áo, tối hôm qua người nọ đặc biệt tìm cổ của cô, may mà khi kết hôn "cô" mua một chiếc áo sơ mi cao cổ, lúc này còn có thể che được. Khi trở ra vừa vặn đụng phải bà cụ Lục ôm trán kêu ai ôi ai ôi rời khỏi cửa nhà Hứa Nhân. Cũng không ai chú ý tới bà ta. Trong lòng Thẩm Vũ vui vẻ, xem ra bà cụ Lục là lọt vào võ lực trừng trị, tính cách của Hứa Nhân cũng không tốt hơn cô. Bữa sáng hôm nay là nhà lão đại và lão nhị nấu. Khi bưng đồ ăn lên bàn, đen tuyền, nhìn là không muốn ăn. Cho dù ngày hôm qua yêu cầu trứng gà, lớn nhỏ nhà họ Lục cộng lại cũng hơn hai mươi người, trứng gà hôm nay chỉ nấu bảy quả, còn là chỉ cho mấy nam đinh trong nhà. Thẩm Vũ ăn một miếng đồ ăn, thấy ít mỡ ít nước, không những không đủ muối mà còn có chút nhão, cô khá kén chọn. Ánh mắt yên lặng nhìn về phía Lục Huyền. Lục Huyền chưa từng thấy người yêu kiều như vậy, nhớ lại sáng sớm vợ của anh còn đầy bụng oán giận. Anh bóc trứng gà nhân lúc bà cụ Lục không chú ý đặt vào trong bát Thẩm Vũ. Thẩm Vũ cũng không khách sáo. Lúc này người có ý kiến đối với đồ ăn trên bàn không chỉ có Thẩm Vũ, đa số mọi người đều có ý kiến, tốc độ gắp đồ ăn không nhanh bằng hôm qua, người lớn còn có thể che giấu được. Đứa bé thì không biết. Bàn đứa bé đã có đứa bé chạy tới dựa vào bàn to nhìn một lát, đôi mắt hơi thất vọng. Nhìn chằm chằm Thẩm Vũ nói: "Thím ba, giữa trưa thím có thể nấu cơm được không ạ?" "Thím nấu cơm ăn ngon, bác gái cả và mẹ cháu nấu cơm ăn không ngon." Nói chuyện là con gái út của Vương Hoa, mới ba tuổi, nhìn Thẩm Vũ với vẻ chờ mong. Không chút chú ý tới sắc mặt của Lý Bình đã thay đổi. Trái lại Vương Hoa không tức giận, mỉm cười nói: "Mẹ nếu cơm không ngon, là vì không cầu kỳ về đồ ăn, chỉ cần lấp đầy bụng là được." "Em dâu ba nấu ăn đúng là ngon, chị cũng thích ăn." Tươi cười còn có chút ngại ngùng. Hôm nay đầu bếp là Lý Bình, nghe nói như vậy vẻ mặt không được tốt lắm: "Bác cũng không nỡ bỏ nhiều mỡ như thím ba cháu." "Mẹ, thím ba cho ít mỡ đồ ăn vẫn ngon."... Bị con mình nói rõ điểm yếu, gương mặt Lý Bình âm trầm: "Mẹ nấu ăn không ngon, vậy sau này con tìm thím ba con nấu ăn cho đi." Trái lại cô ta mừng rỡ không nấu. "Em đúng là nấu ăn không tệ lắm."