Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:23:02
Thôn Lão Nhai là thôn lớn, chỉ riêng thanh niên trí thức phân xuống thôn bọn họ đều đã hơn ba mươi người, từ sau khi bắt đầu xây dựng trường học đám học sinh ở điểm thanh niên trí thức vẫn luôn ôn tập, Thẩm Vũ nói mình đi thi giáo viên không ai cảm thấy cô có thể thi đỗ, đều cảm thấy những lời này là cô lười biếng nên bịa ra thôi.
Lão đại nhà họ Lục nhíu mày: "Vậy trong khoảng thời gian em dâu ôn tập thì sao? Nếu không thi đỗ thì sao?"
Lục Huyền nói: "Trong khoảng thời gian ôn thi ở nhà nấu cơm."
"Như vậy sao được?" Lý Bình nói.
Vẻ mặt Lục Huyền lạnh nhạt.
Nhìn thấy vẻ mặt anh Lý Bình rụt cổ, nghĩ tới một số sự tích về Lục Huyền trong lòng có chút sợ hãi, nhưng nghĩ một lát lại cảm thấy chuyện này là mình chiếm lý:
"Vậy dựa theo lời em ba nói, người nào còn nguyện ý xuống ruộng làm việc?"...
Ánh mắt Lục Huyền nhìn về phía lão đại nhà họ Lục, anh chỉ lạnh nhạt liếc mắt nhìn một cái, lão đại nhà họ Lục như nghĩ tới gì đó há miệng, nhưng lại như bị thứ gì đó bóp chặt yết hầu.
Cuối cùng anh ta nhìn về phía vợ mình nói: "Được rồi, em đừng nói chuyện."
Lý Bình còn chưa biết xảy ra chuyện gì, còn có chút tức giận:
"Dựa vào cái gì em không được nói, đều không đi làm sao được? Uống gió Tây Bắc à."
Tuy nhà họ Lục có bảy anh em, nhưng mà lão thất đi học ở bên công xã, một tuần mới về nhà một lần, nhỏ nhất chính là lão lục nhà họ Lục, anh ta nghe thấy thế cãi lại.
"Chị dâu cả, chị dâu ba chị dâu tư không xuống ruộng làm việc chị tức giận như thế làm gì?"
Lý Bình nhìn thoáng qua Long Ngọc Kiều theo bản năng.
Lão lục nhà họ Lục không chú ý tới, lại tiếp tục nói: "Chị dâu cả không phải chị cũng không kiếm được công điểm sao?"
"Chuyện này đâu giống nhau được? Chị mang thai." Nói xong Lý Bình còn ưỡn bụng lên.
"Nhưng khi chị dâu cả không mang thai, không phải cũng hôm nay đau đầu, ngày mai đau bụng không làm việc à..."
Lão đại nhà họ Lục thấy thế cảm thấy mọi chuyện không đúng, sao lại chĩa mũi mâu về phía anh ta như vậy?
Chuyện của Lục Huyền có liên quan lớn tới anh ta cỡ nào, anh ta đã hối hận vì đứng ra nói chuyện.
Anh ta kéo Lý Bình còn muốn phản bác lại: "Được rồi, câm miệng đi!"
Lý Bình còn có chút không phục, cô ta cảm thấy cô ta nghỉ ngơi đều là mọi chuyện có nguyên nhân, còn có buổi chiều thanh niên trí thức Long trở về nói nếu không làm việc, vậy thì ăn của chung không phải cũng có một phần của bọn họ sao?
Dưới cái nhìn của Lý Bình, đây là chiếm tiện nghi của cô ta.
Nhưng mà thái độ của lão đại nhà họ Lục cứng rắn: "Việc này là chuyện của em ba và em tư, vẫn nên để hai người nói đi, chúng con thế nào cũng được."
Lục Huyền nói: "Vợ con ở nhà nấu cơm, con đi làm, thường ngày săn bắn thú rừng mang về nhà, mọi người cùng nhau ăn."
"Nếu mọi người còn có dị nghị gì, vậy thì tách ra ở riêng, vợ con thế nào con nuôi."
Cùng nói ra tách ra ở riêng giọng nói của Lục Huyền không cao, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta tin phục những lời anh nói đều là thật.
Ông cụ Lục nâng mắt nhìn thoáng qua đứa con trai thứ ba này, cau mày.
Lục Diệp nghe thấy thế cũng nói một câu: "Con giống với anh ba."
Lý Bình lập tức trợn to mắt nói: "Sao có thể tách ra ở riêng được? Lúc này trong thôn có ai tách ra ở riêng, nếu làm vậy sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng mất!"
"Cha, không thể ở riêng."
Thẩm Vũ cảm thấy nhà này còn có chuyện cô không rõ lắm, trong sách đều viết quay xung quanh Long Ngọc Kiều, không miêu tả kỹ càng tỉ mỉ về quan hệ gia đình của nhà họ Lục, chẳng qua dựa theo cô quan sát, dựa theo tình hình hiện giờ dường như mọi người không có quá nhiều ý kiến đối với việc cô ở nhà nấu cơm ôn tập thi làm giáo viên lắm.
Nhưng mà hình như cũng không có mấy người tin tưởng cô sẽ thi đỗ.
Rõ ràng cô và Hứa Nhân là đương sự, nhưng mà dường như bọn họ không liên quan tới chuyện này, Thẩm Vũ liếc mắt nhìn Hứa Nhân một cái, cô ấy nhàm chán quá đang ngáp.
Long Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, dường như không nghĩ tới sẽ ầm ĩ tới mức này, đột nhiên chọc lão ngũ nhà họ Lục bên cạnh.
Lão ngũ nhà họ Lục là Lục Thừa vẫn luôn không nói chuyện nhíu mày nói: "Không thể ở riêng, ở riêng chẳng phải là cả nhà sẽ tan ra sao."
Bà cụ Lục lắc đầu liên tục nói không cho ở riêng.