Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:14:28
Đường dầu xen lẫn, ở niên đại thiếu cơm thiếu áo này sao có thể không ngon.
Bà cụ Lục cắn một miếng, sa kỳ mã ngọt mềm vào trong miệng, ánh mắt nhìn Thẩm Vũ cũng không còn hung dữ như trước, chỉ nói:
"Con dâu phá sản, cũng không biết tiêu của con tôi bao nhiêu tiền."
"Mẹ, nghe mẹ nói kìa, con không tiêu tiền của con trai mẹ lại đi tiêu tiền của người đàn ông khác, mẹ có vui không?"
Bà cụ Lục: "..."
Không tiêu tiền của con trai bà ta đương nhiên là tốt nhất, nhưng mà đi tiêu tiền của người đàn ông khác cũng không đúng lắm.
"Xem đi, mẹ cũng không hài lòng, anh ba cũng không hài lòng, thì vui vẻ để con tiêu tiền của anh ấy, có phải không anh ba?"
Lục Huyền ở một bên gật đầu.
Bà cụ Lục nhìn con trai bị con dâu đo nắn chặt chẽ, lại nói một câu: "Có vợ là quên mẹ!"
Lục Huyền không để ý những chuyện này: "Con đến nhà đại đội trưởng một chuyến."
Xe phải trả, còn có đồ lấy từ thị trấn cũng phải đưa cho.
Bà Lục còn nghiêng đầu ngửi đồ cô mua, đầu đều sắp va vào người Thẩm Vũ, Thẩm Vũ xách đồ trong tay lên cao hơn.
Bà cụ Lục thấp hơn một chút, ánh mắt nhìn về phía đồ còn kiễng chân lên ngó.
Sau đó Thẩm Vũ bước đi...
Bà cụ Lục còn chưa phản ứng kịp.
Nhìn bóng lưng, bà ta hung dữ ăn nốt miếng sa kỳ mã còn lại.
Thẩm Vũ muốn tìm Hứa Nhân, bảo cô ấy nhân lúc bánh nướng vừng nhân thịt bò còn nóng ăn luôn, chẳng qua dạo một vòng cũng không phát hiện Hứa Nhân.
Vẫn là Phán Nhi ở bên ngoài cho gà ăn nói cho cô.
"Thím tư và chú tư đi lên núi rồi ạ."
Sở dĩ có cái tên thôn Lão Nhai vì nó nằm cạnh một ngọn núi có vách núi dốc đứng.
Nhân sâm của nữ chính Long Ngọc Kiều cũng là phát hiện ở chỗ đó, bên trong có nguy hiểm nhưng cũng có kỳ ngộ khác.
Cô cũng muốn nhân lúc nữ chính còn chưa phát hiện ra nhân sâm, cô tìm xem trước sau đó bán lấy tiền.
Còn vấn đề cướp đoạt tài nguyên của nữ chính có đạo đức hay không, Thẩm Vũ chính là người không có nhiều đạo đức lắm, cô chỉ có đạo đức chính là đoạt bán lấy tiền chia đều với Hứa Nhân.
Đợi Lục Huyền tới đây, cô cũng đến sau núi nhìn xem.
Phán Nhi chống cằm nhìn Thẩm Vũ, đột nhiên nhỏ giọng nói:
"Thím ba xinh đẹp, có phải thím chuẩn bị đi tìm thím tư cãi nhau hay không?"
Quan hệ của nguyên chủ và Hứa Nhân đã không hợp đến mức độ này rồi ư?
Ngay cả đứa bé đều hỏi cô như vậy!
Thẩm Vũ cười tít mắt nhìn về phía Phán Nhi nói: "Không phải."
Phán Nhi nghi hoặc.
Thẩm Vũ: "Là đi tìm cô ấy đánh nhau."
Phán Nhi vốn đang ngồi xổm chơi đùa, nghe thấy câu này thì ngã về sau đặt mông ngồi dưới đất, Phán Nhi nhìn Thẩm Vũ còn có chút sợ hãi và nghi hoặc...
Nghĩ mãi không rõ, sao, sao thím xinh đẹp như thế lại đáng sợ như vậy!
"Thím ba, thím có thể đừng đánh nhau với thím tư có được không ạ? Mẹ cháu bảo, đánh nhau là không tốt." Đôi mắt to của Phán Nhi nhìn chằm chằm Thẩm Vũ, lấy hết dũng khí nói, còn lộ ra vẻ mặt chờ mong.
Thẩm Vũ nhìn bóng dáng người đàn ông ở ngưỡng cửa, cũng không nói chuyện với đứa bé nữa.
Cô lấy mấy chiếc kẹo sữa thỏ trắng mua ở hợp tác xã mua bán trong túi ra, bóc một chiếc nhét vào miệng cô bé, đứng dậy phủi tay nói:
"Không thể!"
Phán Nhi nghe thấy câu này gương mặt nhỏ suy sụp, nhưng mà kẹo sữa thỏ trắng trong miệng quá ngọt, cô bé lại mờ mịt rồi.
Nhìn bóng dáng Thẩm Vũ rời đi, cô bé không biết rốt cuộc thím ba là người tốt hay người xấu nữa?
Thẩm Vũ cũng không quan tâm đầu nhỏ của cô bé nghĩ gì, cô không chuẩn bị một mình đến sau núi, dựa theo miêu tả trong sách phía sau núi vô cùng nguy hiểm, chỉ có ngoại lệ với mỗi mình Long Ngọc Kiều.
Cô ta đi vào có thể tùy ý phát hiện nhân sâm linh chi, lợn rừng thỏ bị thương đều có thể tự động chạy tới bên chân cô ta, là cá chép phúc tinh.
"Mình" trong sách không biết những chuyện này, bởi vì Long Ngọc Kiều đến ngọn núi phát hiện nhân sâm bán lấy tiền, cũng muốn qua đó kiếm tiền, không nghĩ tới mình đi không tìm được nhân sâm thì không nói, còn suýt nữa bị lợn rừng làm mất nửa cái mạng.
Đó rõ ràng là viết tên cô, Thẩm Vũ sợ mình nhỡ đâu không chiến thắng được ngòi bút của tác giả, chuẩn bị kéo Lục Huyền đi cùng.
Cũng bóc một viên kẹo cho mình, lúc này kẹo sữa thỏ trắng rất mềm, nhẹ nhàng cắn một cái vị sữa thơm nồng tràn lan trong khoang miệng.
Thấy Lục Huyền ở cửa, cô gọi từ xa: "Anh ba!"
Lục Huyền còn chưa bước vào cửa sân thì thấy cô duyên dáng yêu kiều đứng ở phía xa, đôi mắt cong cong mỉm cười với mình, môi đỏ mọng còn không biết đang cắn thứ gì, cánh môi đẫy đà nhúc nhích một lát.
Lục Huyền không khỏi nghĩ tới dáng vẻ của cô tối qua.
Anh rời mắt khỏi môi cô nhỏ giọng nói: "Về phòng nghỉ ngơi nhé?"
Lúc này đang là thời gian nghỉ trưa, tất cả mọi người còn chưa bắt đầu làm việc.
Thẩm Vũ nghĩ tới nhân sâm, nhìn về phía ngọn núi một lát nói: "Em muốn đến ngọn núi nhìn xem."
Lục Huyền nhíu mày, nhìn dáng vẻ yểu điệu của cô.
"Ngọn núi nguy hiểm lắm, có sói, có lợn rừng, còn có rắn độc..."
Thẩm Vũ nhíu mày: "Anh không muốn đi cùng em sao?"
Lục Huyền im miệng.
"Em trai anh đều dẫn theo Hứa Nhân đi rồi, em không đi chẳng phải sẽ thua kém cô ấy một bậc sao?"
Lục Huyền: ...
Anh không biết loại chuyện này còn cần phân cao thấp nữa.
Nhưng nghĩ tới hai bọn họ gặp mặt là cấu véo nhau, lại cúi đầu nhìn người trước mắt, trong đôi mắt tối đen có nước mắt ẩm ướt, dường như đôi mắt còn đỏ lên.
Như là anh phạm phải mười tội nặng nhất nào đó.
Lục Huyền bất đắc dĩ: "Thay quần áo, đi thôi."
Nước mắt trong mắt Thẩm Vũ lập tức mất sạch.
Đây là thủ đoạn cơ bản của trà xanh.
Hôm nay cô đến thị trấn chọn mua một bộ quần áo mới, bộ quần áo đang mặc là làm trước khi kết hôn, hai ba bộ khác đều là quần áo cũ của nguyên thân, có mấy mụn vá.
Nhưng mà quần áo như vậy thích hợp vào núi, trước khi ra cửa cô còn giấu bánh vào trong túi.
Lục Huyền cũng thay quần áo, cầm lấy cung treo trên tường, Thẩm Vũ đi theo sau lưng anh.