Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:26:29
Cuối cùng hai người vẫn quyết định, nói chuyện này cho Lục Huyền và Lục Diệp.
Trứng gà đã cùng nhau ăn lúc giữa trưa, buổi tối ăn cơm không khác thường ngày lắm, vẫn là cháo ngô, cộng thêm đậu que trong sân, dưa leo muối, bánh màn thầu hai loại bột mì đều không thể khiến người ta ăn no.
Nhưng mà đêm nay có nhiệm vụ quan trọng, trong lòng Thẩm Vũ có việc nên không thèm để ý bà cụ Lục moi nguyên liệu nấu ăn của cô.
Bà cụ Lục nói thầm trong lòng cô đúng là khác thường.
Lục Huyền tắm xong đi vào phòng, nhìn thấy đôi mắt của vợ sáng lấp lánh nhìn anh trái tim mềm nhũn.
"Nhìn anh làm gì?" Lục Huyền ho khan một tiếng: "Hôm nay cơ thể có chỗ nào không thoải mái hay không?"
Trong đầu Thẩm Vũ đều là bán nhân sâm hoang dã kia ăn cơm: "Đã không sao rồi."
"Anh ba, em muốn bàn bạc với anh một chuyện." Sau khi nói xong cô kéo Lục Huyền ngồi xuống.
Lục Huyền nhìn da thịt trắng nõn của cô, tối hôm qua nhịn cả đêm, lúc này chỉ cảm thấy cả người tràn ngập tinh lực, cánh tay dài vươn ra:
"Lát nữa hãy bàn bạc."
Bàn tay to ôm lấy eo của cô.
Bàn tay hơi thô ráp của anh cọ xát vào da thịt cô, Thẩm Vũ cũng có chút không được tự nhiên nhưng mà vẫn đè tay anh lại, dán sát vào bên tai anh...
Lục Huyền vốn còn có chút tâm tư, nghe thấy lời nói bên tai chút tâm tư này hoàn toàn biến mất.
Trong đôi mắt cũng có thêm mấy phần nghiêm túc: "Thật sao?"
Thẩm Vũ bảy phần thật ba phần giả bịa ra một chuyện xưa, giả chủ yếu là giấu đi Long Ngọc Kiều, chuyện rắn thì nói đúng sự thật, nhưng mà khi Lục Huyền hỏi cô cô cũng không chột dạ.
Cô gật đầu: "Ở chỗ Hứa Nhân, không ở chỗ em, cho em cô ấy không yên tâm."
Thực ra là Thẩm Vũ sợ giấu ở chỗ cô bị phát hiện, giấu ở chỗ Hứa Nhân, quyền cước công phu của Hứa Nhân tương đối tốt, người bình thường không thể tới gần cô ấy.
"Sau núi nguy hiểm, lần sau có đi thì gọi anh, gặp phải rắn cỏ thì không sao, chỉ sợ gặp phải rắn độc." Nói xong Lục Huyền vuốt mái tóc dài của cô: "Anh đi tìm lão tứ một chuyến."
Thẩm Vũ phát hiện anh đặc biệt thích sờ tóc cô, chỉnh lại mái tóc hơi rối, nghĩ tới trong tiểu thuyết có nói nữ chính đều thích đến chợ đen, không hiểu sao lại có chút kích động.
Lục Huyền ra cũng nhanh, trở về cũng nhanh.
Đóng cửa phòng ngủ lại, anh hạ giọng nói: "Chuyện các em phát hiện nhân sâm ở sau núi không nói cho người khác đúng không?"
Thẩm Vũ gật đầu: "Không có, chỉ có em và Hứa Nhân biết, chúng ta cùng nhau bán, cùng nhau chia tiền, cô ấy sẽ không nói với bên ngoài."
Lục Huyền nhìn bên ngoài: "Bây giờ còn sớm, đợi đêm khuya lại nói."
Hiện giờ không có giải trí gì, nhưng trời nóng, ra ngoại dạo quanh nói chuyện trời đất cũng không phải không có, lúc này đi bị người ta phát hiện xác suất rất cao.
Tuy trong lòng Thẩm Vũ kích động, nhưng mà việc này vẫn là nghe Lục Huyền ngoan ngoãn gật đầu.
Nhàn rỗi nhàm chán cũng là nhàm chán, Thẩm Vũ đứng dậy thu dọn căn nhà nhỏ của hai người.
Nhà họ Lục nhiều người, nhà của cô và Lục Huyền không tính là to, nhưng mà nhà ngói gạch xanh, mép giường trong phòng có mấy cái kệ, trong phòng còn có một cái tủ quần áo rất cao đặt thợ mộc làm, ở trong thôn coi như là gia đình có điều kiện không tệ.
Thẩm Vũ quét dọn, Lục Huyền cũng không nhàn rỗi, mang quần áo đi giặt.
Anh sức lực mạnh, giặt cũng nhanh, vẩy mấy cái sau đó phơi lên, khi vào nhà thì thấy Thẩm Vũ đang lấy một quyển sách trong ngăn tủ ra.
khi cô muốn lật xem quyển sách này, Lục Huyền nghĩ tới gì đó mặt đỏ bừng lên.
"Đừng mở ra!"
Thẩm Vũ nghe thấy giọng anh thì hoàn hồn theo bản năng, tầm mắt lại nhìn về phía sách, còn chưa thấy rõ lại bị một bàn tay to cầm lấy.
Gương mặt Lục Huyền có chút không được tự nhiên: "Quyển sách này, không phải quyển sách để em học tập."
Quyển sách được anh giấu sau lưng, thần thần bí bí, Thẩm Vũ nhíu mày:
"Sách gì thế? Không phải là anh giấu tiểu thuyết nước ngoài gì đó trong nhà đấy chứ? Nếu để người ta biết được..."
"Không phải." Lục Huyền quả quyết nói không: "Không phải sách không thể đọc."
Thẩm Vũ nhìn chằm chằm vào mắt anh còn có chút hoài nghi: "Thật sao?"
Lục Huyền gật đầu: "Thật."
Cho dù Thẩm Vũ cảm thấy có hứng thú với quyển sách kia cỡ nào, Lục Huyền đều kiên quyết không cho xem.
Thẩm Vũ vây quanh anh mấy vòng, chẳng qua anh giơ sách lên trên cao, cô không thể với tới.
Cuối cùng còn bị một tay của anh bế lên cao đè lên trên giường.