Chương 60: Chuyện Một Nhà Không Thể Tính Toán Chi Li
Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:22:19
Loại gia đình lớn này, đối với Thẩm Vũ đời trước luôn sống một mình mà nói thực ra rất không thoải mái, bản thân có khả năng chuyện một mình hay là vợ chồng son, bây giờ lại liên lụy tới cả nhà.
Lục Huyền nói: "Chuyện này em không cần phải để ý tới, anh sẽ giải quyết."
Thẩm Vũ chống cằm mắt trông mong nhìn chằm chằm anh: "Anh ba, em không muốn anh vì em mà khiến trong nhà không vui."
Không phải người thân của cô cô không có gì cố kỵ, nhưng đây đều là người thân của Lục Huyền, có lẽ anh cũng không muốn nghe cô nói không tốt về người thân của mình.
Trong lòng Lục Huyền như có dòng nước ấm đi qua.
Anh không nhịn được véo má cô nói:
"Chuyện một nhà không thể tính toán chi li, thật sự tính toán chi li cho dù em không xuống ruộng, cũng chưa chắc là chúng ta chiếm tiện nghi."
Chẳng qua trước đây anh một mình ăn no cả nhà không đói bụng không quá so đo mà thôi.
Thẩm Vũ không hiểu có ý gì, trong sách cũng không viết.
Cô ăn mấy viên kẹo lại ăn miếng bánh hạch đào, người cũng chậm rãi tốt hơn.
Còn chưa tới giờ nấu ăn đâu, bà cụ Lục đã tới gọi cô nấu cơm, đồng thời bị gọi còn có Hứa Nhân.
Hiện giờ Thẩm Vũ nóng lòng muốn nói chuyện với Hứa Nhân, nhìn nhau với Hứa Nhân xong vội vàng tiến vào phòng bếp...
Bà cụ Lục lại theo sau tiến vào, chia đồ ăn, lần này chia càng ít hơn, chỉ có một ít đậu que.
"Cô không làm việc ăn ít một chút."
Thẩm Vũ có thể nghĩ cách kiếm tiền nuôi bản thân, nhưng mà bữa này ăn ít đi là không có khả năng, dù sao giữa trưa cũng chưa ăn cơm:
"Mẹ, bác sĩ nói nếu con lại ngất xỉu, thì phải truyền dịch dinh dưỡng."
"Con ăn không đủ no, không cam đoan mình có thể lại ngất hay không."
Bà cụ Lục tức tới mức cảm xúc phập phồng.
"Mẹ, con ngất xỉu không làm được việc, chuyện này lát nữa cả nhà chúng ta ngồi cùng nhau nói một câu xem làm sao bây giờ, nhưng mẹ không thể không cho con ăn cơm."
Nói xong Thẩm Vũ hỏi Hứa Nhân: "Kẻ thù, cô nói xem có đúng không?"
Hứa Nhân vội vàng gật đầu.
Bà cụ Lục thấy hai người phối hợp ăn ý như thế, hỏi một câu theo bản năng: "Hai đứa thật sự là kẻ thù ư?"
Sao bà ta cảm thấy mình mới là kẻ thù chứ?
"Nếu không thì sao? Nhưng hai bọn con là kẻ thù, cũng phải ăn cơm mà." Thẩm Vũ nói theo lẽ đương nhiên: "Nếu không phải vì ăn cơm, người nào sẽ để ý cô ta."
Hứa Nhân lại dứt khoát gật đầu lần nữa.
Bà cụ Lục...
Luôn cảm thấy không đúng chỗ nào đó, nhưng lại cảm thấy dường như những lời này cũng có đạo lý.
"Thôi, mẹ để đồ xuống đi, chỉ có mấy thứ này, cùng lắm thì khi con nấu cơm con ăn vụng, đến lúc đó không đủ thì rút thăm một người may mắn chịu đói vậy."
Bà cụ Lục xác nhận, lão tam cưới người vợ này chính là vì chọc tức bà ta.
Để người khác đói thì được, nhưng không thể để đói người đàn ông trong nhà, bà cụ Lục tức giận lấy thêm ít đồ ăn.
Trước khi đi còn dặn dò Thẩm Vũ: "Không được ăn vụng."
"Mẹ, mẹ nghe mẹ nói kìa, con là loại người này sao?"
Giọng nói của Thẩm Vũ dễ nghe, mặt cũng đẹp, chẳng qua lọt vào tai bà cụ Lục không thua gì ma âm bên tai, cuối cùng bà ta không có sức lực nói chuyện, ra khỏi phòng bếp nhìn thấy một con chó tới trong nhà tìm đồ ăn.
"Có chó sinh không có chó nuôi, cút cút cút!"
Hứa Nhân thêm củi, nhìn về phía Thẩm Vũ nói: "Mình luôn cảm thấy bà ta đang chỉ cây dâu mắng cây hòe."
Thẩm Vũ không thèm để ý: "Mắng thì mắng, cũng không mất miếng thịt nào."
Hiện giờ có ít gia đình có thể ăn thịt, Thẩm Vũ mới tới ba ngày ăn thịt tận ba lần, một lần là thịt thỏ Lục Huyền bắt, một lần là thịt gà rừng, còn lại chính là cá, thường ngày đất trồng rau có thứ gì thì ăn thứ đó mới là bình thường.
Màn thầu cũng phần lớn là màn thầu làm từ hai loại bột, bột ngô thêm bột cao lương, gia đình có điều kiện hơn chút thì thêm ít bột mì trắng.
Món chính tối nay là đậu que, bánh màn thầu kết hợp hai loại bột, thêm cháo bột ngô.
Đồ ăn Thẩm Vũ nấu hương vị không tệ, nhưng chỉ giới hạn ở cùng nguyên liệu nấu ăn phát huy tốt hơn người khác một đoạn mà thôi, dù sao đậu que cũng không ăn ra được vị thịt.
Hôm nay bầu không khí trên bàn cơm hơi trầm thấp.
Mọi người đều cúi đầu ăn cơm.
Long Ngọc Kiều nhìn Thẩm Vũ đối diện nhỏ giọng nói:
"Chị dâu ba, sức khỏe của chị ổn rồi chứ? Hôm nay khi em ghi công điểm, nghe nói chị mệt đến mức ngất xỉu?"
Vẻ mặt cô ta quan tâm.