Thập Niên 70, Cùng Bạn Thân Xuyên Sách Gả Cho Thao Hán! Cậu Ly Hôn, Mình Cũng Ly Hôn
Tử Y12-11-2025 00:20:17
Không hiểu sao lại cảm thấy có mấy phần...
Đáng yêu.
Nghĩ tới hoang đường lúc chiều, cho dù còn có sức lực nhưng rõ ràng tiểu tổ tông này rõ ràng cho thấy sẽ không để anh thực hiện được, Lục Huyền nằm xuống cánh tay dài vươn ra.
Thẩm Vũ ra hiệu cho anh vươn tay để cô gối đầu ngủ, đời trước cô xem không ít phim thần tượng có tư thế ngủ như thế, trái lại Thẩm Vũ muốn thử xem như vậy sẽ có cảm giác gì.
Cô quấn chăn nhìn chằm chằm Lục Huyền: "Em gối vào anh, anh sẽ không không thoải mái đúng không?"
Lục Huyền đâu biết được, cũng chưa từng có người nào gối lên tay anh.
Nhưng mà không hiểu sao anh lại muốn thân thiết với cô hơn một chút: "Sẽ không."
Thân hình của Lục Huyền không phải là loại cơ bắp cuồn cuộn mà cô từng thấy trong những video ngắn ở kiếp trước, anh có cơ bắp là kết quả của quá trình làm việc và rèn luyện lâu dài, tràn ngập sức mạnh.
Khi vừa mới nằm lên, Thẩm Vũ còn cảm thấy khá mới mẻ.
Nằm một lát, cô yên lặng dịch đi.
Không phải là anh không thoải mái, mà là bản thân cô không thoải mái.
Chẳng qua lén dời đi được nửa, lại bị cánh tay dài của người đàn ông kéo qua: "Làm sao vậy?"
Thẩm Vũ nhìn thẳng vào đôi mắt của Lục Huyền, chần chừ một lát mới nhỏ giọng nói:
"Ngày mai anh còn phải làm việc, ngủ như vậy quá mệt mỏi."
Lục Huyền khẽ nhíu mày: "Nói thật."
Thẩm Vũ...
"Cánh tay của anh quá cứng, cấn cổ."
Lần này đổi thành Lục Huyền im lặng.
Thẩm Vũ nhân cơ hội này dịch khỏi cánh tay anh, còn tri kỷ cầm lấy cánh tay của anh đặt ở bên cạnh anh, trong lòng cảm thán trong phim thần tượng đều là lừa gạt người ta, tuyệt đối không thoải mái.
Vẫn là nằm trên gối đầu mềm mại thoải mái hơn. ...
Thẩm Vũ là phải nấu bữa sáng, khi Lục Huyền rời giường cô cũng mơ mơ màng màng tỉnh dậy.
Ra ngoài thì thấy Hứa Nhân đang ngáp bước từ phòng phía đông ra, dáng vẻ đó nhìn còn mệt hơn cả cô.
Rửa mặt một lát, cô và Hứa Nhân cùng đến phòng bếp nấu cơm, Lục Huyền và Lục Diệp thì cùng tới sau núi.
Cũng dậy rất sớm còn có Long Ngọc Kiều, Lục Huyền và Lục Diệp chân trước rời đi, không lâu sau cô ta cũng ra ngoài.
Thẩm Vũ suy đoán, có lẽ là nhân lúc ít người lên núi.
Thẩm Vũ nhìn về phía Hứa Nhân nói: "Hôm nay hai ta cũng dành thời gian đi xem đi."
Hứa Nhân đã học được nhóm lửa, thêm một ít củi vào trong bếp gật đầu, sau đó ngáp một cái, dáng vẻ lười biếng thỏa mãn.
Không cần phải nói cũng biết là xảy ra chuyện gì.
Thẩm Vũ còn nghĩ tới việc đi lên núi xem, khi ăn cơm bà cụ Lục tuyên bố hôm nay cô và Hứa Nhân phải đi làm việc.
"Trong nhà ngoại trừ chị dâu cả con to bụng ra, đều phải bắt đầu đi làm việc, nhưng mà hai con phải nấu cơm có thể về sớm một chút."
Đời trước Thẩm Vũ chưa từng xuống ruộng, nhưng mà có đủ thông tin khiến cô biết làm ruộng vô cùng vất vả, nhưng cụ thể vất vả cỡ nào thì không có khái niệm, cho nên cô không phản bác đối với lời bà cụ Lục nói.
Đi thì đi, ở nhà cũng không có di động có thể chơi đùa.
Nhưng mà nhìn bầu trời bên ngoài dễ dàng rám đen, Thẩm Vũ mặc áo tay dài quần dài, cũng đội mũ rơm treo trên tường lên đầu mình, lại cảm thấy như vậy khó coi nên tết lại tóc lần nữa.
Trái lại Hứa Nhân không sợ phơi nắng, đời trước cô ấy còn đặc biệt khiến mình đen đi.
Nhưng mà hai người đều vô cùng bắt mắt.
Long Ngọc Kiều cười nói: "Chị dâu ba, chị như vậy tuyệt đối không giống là xuống ruộng làm việc, trong thôn không có ai như chị đâu."
Những lời này của cô ta không chỉ nói cho Thẩm Vũ nghe, còn nói cho mọi người nghe.
Những người thường xuyên xuống ruộng cũng cảm thấy Thẩm Vũ này không giống xuống ruộng làm việc, ăn mặc như vậy mà.
Trái lại Thẩm Vũ không thèm để ý: "Thanh niên trí thức Long cô nói như vậy thì tôi không xuống ruộng nữa, nếu mẹ hỏi tới tôi sẽ nói là cô đả kích tính tích cực của tôi."
Thẩm Vũ nói xong vậy mà thật sự quay trở về.
Long Ngọc Kiều không muốn gánh lấy chuyện này, bà cụ Lục biết rõ chắc chắn sẽ có ấn tượng không tốt đối với cô ta:
"Em không có ý đó."
"Vậy cô vốn là có ý gì? Chẳng lẽ là muốn tất cả mọi người bới móc khuyết điểm của tôi?" Thẩm Vũ hỏi lại.
Long Ngọc Kiều bị chọc trúng tâm tư, gương mặt đều hơi trắng: "Chị dâu ba, em không có ý này..."
Trong lúc nói chuyện đôi mắt của Long Ngọc Kiều ửng đỏ, đứng phía sau lão ngũ nhà họ Lục.