Chương 9: Thế nào gọi là quyền uy! (Ngả người ra sau)

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:06

Phòng học lớp 12 ban 15. Thẩm Nguyên xoay người ra phía sau, nhìn đại biểu môn Toán là Phan Hào bằng ánh mắt đầy khẩn thiết: - Đại ca, cho mượn bài tập Toán chép tí coi. - Đổi bằng bài tiếng Anh đi. - Chưa làm. Phan Hào lắc đầu nguầy nguậy: - Thế thì chịu, giao dịch không thành công. Thẩm Nguyên đành ngậm ngùi dời tầm mắt sang "vị cứu tinh" Lê Tri. Nhìn cái bản mặt đáng thương như cún con của Thẩm Nguyên, Lê Tri bất đắc dĩ thở dài. Cô biết thừa nếu mình không cho, cái tên mặt dày này chắc chắn sẽ bám lấy mình lải nhải cả buổi sáng cho xem. Dù sao bây giờ người đến lớp cũng chưa đông lắm. Lê Tri thò tay vào cặp, rút tờ đề ra ném lên bàn: - Lần sau không có chuyện này nữa đâu đấy. Thẩm Nguyên chộp lấy tờ đề như bắt được vàng, không quên khuyến mãi một cái hôn gió: - Yêu bà nhất, đúng là "tỷ muội" tốt của tớ! - Cút! * - Pha vào lớp đỉnh cao chưa anh em ơi! Đúng lúc tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên, Chu Thiếu Kiệt mới kịp đặt mông xuống ghế. Thấy Thẩm Nguyên đang múa bút cuồng nhiệt, Chu Thiếu Kiệt ghé sát cổ sang nhìn tờ đề, phán một câu xanh rờn: - Câu trắc nghiệm cuối chọn B nhé. Thẩm Nguyên vẫn cắm đầu chép, đáp gọn lỏn: - Bài của Lê Tri đấy. - À... thế thì coi như tao vừa xì hơi đi. Nếu nói Thẩm Nguyên là "chiến thần lệch môn" hệ tiếng Anh, thì Chu Thiếu Kiệt chính là "chiến thần lệch môn" hệ Toán học. Riêng về khoản Toán, Chu Thiếu Kiệt có thể thản nhiên chơi điện thoại ngay trong tiết của thầy chủ nhiệm mà chẳng ai thèm nói một lời. Chu Thiếu Kiệt thi Toán được 150 điểm không phải vì trình độ của gã chỉ đến thế, mà là vì tờ đề chỉ có tối đa 150 điểm mà thôi. Đó gọi là quyền uy! Mà ngồi cạnh hai thằng cha này lại là một "chiến thần toàn năng" như Lê Tri. Đúng là quyền uy ngút trời! Tiếng chuông dứt được một lát, một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng phối với chân váy dài thướt tha bước vào lớp. Đây chính là giáo viên tiếng Anh của lớp 15 - Dương Dĩ Thủy. Biệt danh của cô là Thủy Thủy tỷ, hoặc gọi thân mật hơn là Thủy Thủy cho nó dễ thương. Vừa bước vào cửa, ánh mắt Dương Dĩ Thủy đã vô thức quét về một góc quen thuộc, và ngay lập tức bắt quả tang cái thằng nhóc con kia đang vùi đầu "xào" bài tập. Giữa tiếng đọc bài tiếng Anh râm ran của cả lớp, Dương Dĩ Thủy lững thững đi đến cạnh Chu Thiếu Kiệt, sau đó rút điện thoại ra "tách" một phát, chụp lại hiện trường gây án của Thẩm Nguyên. Làm xong, cô gõ gõ vào chồng sách cao ngất ngưởng của cậu. Thẩm Nguyên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Dương Dĩ Thủy hất hàm, ra hiệu cho cậu đi theo mình ra ngoài. Thẩm Nguyên chỉ chỉ vào mặt bàn, ý bảo mình vẫn còn phải chép nốt. Ngay lập tức, Dương Dĩ Thủy giơ điện thoại lên, trên màn hình là tấm ảnh cậu đang vùi đầu chép bài rõ mồn một. Thẩm Nguyên khẽ "chậc" một tiếng, lủi thủi đi theo chị họ ra khỏi phòng học. Dương Dĩ Thủy khoanh tay trước ngực, mặt đầy vẻ đắc ý: - Giờ đọc sớm mà dám ngồi chép bài tập à? Em chọn đi, muốn chị báo cáo với thầy Chu hay là báo cáo với bố chị đây? Dương Dĩ Thủy chính là chị họ của Thẩm Nguyên, cậu phải gọi mẹ cô là đại cô. Hai người kém nhau 10 tuổi, Dương Dĩ Thủy gần như là nhìn cái thằng nhóc tì này lớn lên. Tiếng Anh của Thẩm Nguyên tốt như vậy, một phần cũng là nhờ "công lao" rèn giũa của bà chị này từ nhỏ. Đối mặt với lời đe dọa trắng trợn, Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt "đã quá quen thuộc": - Nợ chị một buổi dạy thay. - Hai buổi! Tối thứ Bảy tuần này chị có hai tiết tự học, giao hết cho em đấy! Trình độ tiếng Anh của Thẩm Nguyên thì cả lớp 15 đều rõ như ban ngày. Thực tế, Dương Dĩ Thủy đã không ít lần bắt Thẩm Nguyên lên bục giảng dạy thay mình. Thẩm Nguyên cảm thấy, người vui nhất khi cậu đỗ vào lớp chọn không phải bố mẹ, mà chính là bà chị họ này. - Nói về trình độ trốn việc thì đúng là không ai chuyên nghiệp bằng chị rồi. Dương Dĩ Thủy nhếch môi, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: - Giờ đọc sớm chỉ có tiếng Anh với Ngữ văn, chị đã phải đến trường sớm hơn các giáo viên khác bao nhiêu rồi, trốn hai tiết thì có làm sao? - Đi xem mắt à? - Thẩm Nguyên tò mò hỏi. - Không, thuần túy là buồn ngủ thôi. - Vãi cả... Thẩm Nguyên cạn lời. Bà chị này có thể dự đoán được tối thứ Bảy mình sẽ buồn ngủ, thì chắc cũng dự đoán luôn được ngày giỗ của mình rồi. - Em cứ cảm giác, ngày xưa chị ấn đầu em bắt học tiếng Anh là để chuẩn bị cho ngày hôm nay đúng không? Chị vào nghề trước, sau đó đợi thằng em thi đỗ vào trường, cuối cùng bắt nó dạy thay để mình đi ngủ. Một bàn cờ quá lớn, Dương Dĩ Thủy! Dương Dĩ Thủy cười hì hì: - Hai tiết đó em cứ lên chữa một tờ đề, thời gian còn lại cho bọn nó tự quản, hôm đó chị sẽ không giao bài tập về nhà. - Nếu không phải vì chị là chị em thì còn lâu nhé. Thẩm Nguyên lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt một câu. Dương Dĩ Thủy hài lòng vỗ vai cậu: - Ngoan, vào chép tiếp đi. - Tuân lệnh! Thẩm Nguyên phi như bay về chỗ ngồi. Chu Thiếu Kiệt lập tức gửi tới một ánh mắt khinh bỉ: - Gà! - Cút! - Thẩm Nguyên làm động tác "Hoang Thiên Chỉ" về phía gã: - Tối thứ Bảy này mày cứ đợi đấy! Chu Thiếu Kiệt biến sắc: - Thủy Thủy lại giao tiết cho mày à? - Biết sợ rồi chứ gì! Đến lúc đó tao sẽ gọi mày lên dịch toàn bộ tờ đề cho cả lớp nghe! - Đồ công báo tư thù! - Đây gọi là công khí tư dụng! - Thẩm Nguyên đắc ý hất hàm, sau đó xòe tay ra: - Nhanh, đưa bài tập Vật lý đây. - Đại ca, mời anh xơi. Chu Thiếu Kiệt cung kính dâng bài tập bằng hai tay. Nhìn tờ đề Vật lý, Thẩm Nguyên hài lòng vỗ vai gã: - Yên tâm, đến lúc đó tao sẽ tiết lộ trước đề bài cho mày. - Nếu không phải vì ông là anh tôi thì còn lâu nhé. Hai thằng đang mải mê "giao dịch" thì phía sau bỗng vang lên một tiếng khục khặc rõ to. Thẩm Nguyên nhanh như chớp rút sách tiếng Anh ra đọc, Chu Thiếu Kiệt cũng không kém cạnh, bắt đầu tụng kinh gõ mõ như đúng rồi. Đây chính là sự ăn ý được bồi dưỡng qua bao ngày giữa Thẩm Nguyên và chị họ. Dựa vào mức độ ho của Dương Dĩ Thủy mà phán đoán tình hình. Một tiếng ho nặng nề thế này, chắc chắn là Lão Chu đang tới. Quả nhiên, Dương Dĩ Thủy vừa bước ra thì thầy Chu đã lù lù xuất hiện, đi dạo một vòng quanh lớp rồi mới yên tâm đi ăn sáng. Thầy Chu vốn là người thương vợ, không muốn vợ phải dậy sớm nấu cơm nên thường đến trường sớm để ăn ở nhà ăn, sẵn tiện kiểm tra tình hình đọc sớm luôn. Cái lớp 15 này đúng là khổ, giáo viên bộ môn, giáo viên chủ nhiệm, rồi thì tổ trưởng bộ môn cứ thay phiên nhau đi tuần, vui đáo để. Nhưng Thẩm Nguyên chẳng lo. Dạy thay cho chị họ không phải là dạy không công. Dương Dĩ Thủy mà dám mách bố cậu, cậu sẽ mách lại với đại cô ngay. Để xem bà chị này có dám đánh cược không... * - Tao cược câu này chắc chắn chọn C! Thẩm Nguyên chỉ vào câu trắc nghiệm cuối cùng trong bài tập Hóa hôm qua, khẳng định chắc nịch. Chu Thiếu Kiệt phản bác ngay lập tức: - C cái búa, chắc chắn là D! Lúc này, Dương Trạch ngồi bàn trên cũng quay xuống góp vui: - Thế thì tao chọn A! Như vậy tỉ lệ đúng của ba đứa mình sẽ là 75%. Chu Thiếu Kiệt mắng: - Xác suất không tính kiểu đó đâu thằng ngu! Khẳng định là D, mày nhìn cái đường cong nồng độ này đi, không D thì là gì! Dương Trạch: - Vãi cả đường cong, mày nhìn bằng mắt hay nhìn bằng mông đấy! Thẩm Nguyên: - D cái con khỉ! Chắc chắn là C, quy tắc bất di bất dịch: "Ba ngắn một dài chọn dài nhất"! Dương Trạch: - Đồ đần, đấy là mẹo làm bài tiếng Anh! Nghe ba thằng dở hơi tranh luận, Lê Tri im lặng lắc đầu ngán ngẩm. Thẩm Nguyên quay sang hỏi: - Thế bà chọn gì? - Chọn B. Quyền uy lên tiếng. Trong phút chốc, cả ba thằng "chiến thần" đều đứng hình mất năm giây. Con mẹ nó, ba thằng chọn ba đáp án khác nhau mà vẫn trượt mất đáp án đúng. Cái gì mà tỉ lệ đúng 75% cơ chứ, đúng là tấu hài. Chu Thiếu Kiệt cười sặc sụa, chỉ tay vào mặt Thẩm Nguyên: - Đồ đần, còn bày đặt "ba ngắn một dài chọn dài nhất" nữa chứ! Giây tiếp theo, Thẩm Nguyên đã trực tiếp tung chiêu "đoạt mệnh chân cây kéo", kẹp chặt cổ Chu Thiếu Kiệt: - Aruba nó anh em ơi! Thằng này dám chọn D để lừa lọc anh em mình! Dương Trạch cũng nhanh tay lẹ mắt tóm lấy một chân của Chu Thiếu Kiệt: - Đáng tội chết! Chu Thiếu Kiệt vùng vẫy tuyệt vọng: - Không phải D! Không phải D mà! Chọn B! Trẫm không phải hôn quân! Trẫm không phải hôn quân! Mấy đứa trong lớp nhìn cảnh tượng hỗn loạn này, chỉ biết thở dài: - Lại thêm một thằng làm bài tập đến mức phát điên rồi. - Ba! Hai! Một! Lên!!! Cả đám hợp lực khiêng Chu Thiếu Kiệt lao về phía cửa. - Á!!! "Vị vua" sắp sửa lâm chung vẫn không quên chỉ tay vào Thẩm Nguyên gào thét: - Nó chọn C! Nó cũng đáng tội chết! Thẩm Nguyên mắng ngược lại: - Hôn quân! Câu cuối bài Hóa rõ ràng chọn B! Tiếp tục Aruba nó cho tao!