Chương 21: Thi 620 điểm cũng cần phải "cày" trâu thế sao?
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:14
Con gấu bông to tổ chảng thế này thì không đời nào vác lên lớp được, nên hai đứa đành phải lộn về nhà một chuyến.
- Này, cho ông đấy.
Vừa về đến dưới lầu khu tập thể, Lê Tri đã chìa một con mèo bông nhỏ ra trước mặt Thẩm Nguyên.
- Coi như là phí bốc vác cho ông.
Thẩm Nguyên nhận lấy con mèo, ngó nghiêng một hồi rồi lầm bầm:
- Không được, tớ muốn con của bà cơ!
- Chẳng phải giống hệt nhau sao?
Lê Tri thực sự không nhìn ra hai con mèo này có điểm gì khác biệt.
- Khác hoàn toàn nhé! - Thẩm Nguyên nghiêm túc giảng giải: - Con của bà là do tớ gắp, đó là biểu tượng của Chiến thần gắp búp bê đất Kỵ Dương!
- Thế thì sao?
- Đổi cho bà đấy, đây chính là vật phẩm có "thần linh nhập thể", giá trị ngang ngửa với đồ được lão hòa thượng khai quang điểm nhãn đấy nhé.
Nghe câu này, Lê Tri bỗng thấy lòng mình hơi ấm áp. Nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt cô nàng đã đanh lại khi nhận ra có gì đó sai sai. Quả nhiên, câu tiếp theo của Thẩm Nguyên đã lộ rõ bản chất "hãm tài".
- Bà "gà mờ" như thế, rất cần được Chiến thần gắp búp bê đất Kỵ Dương đây phù hộ độ trì cho đấy!
Nếu không phải vì đang ôm con gấu bông khổng lồ vướng víu, Lê Tri chắc chắn đã tặng cho cậu bạn thanh mai một cú "đấm điện quang" vào mặt rồi. Tay chân không động được, nhưng mồm mép thì cô nàng đời nào chịu thua.
- Tớ chỉ kém khoản chơi bời thôi, còn ông thì nát bét khoản thành tích. Huyên thuyên cho lắm vào, 620 điểm còn chưa thấy đâu kìa. Đồng Sơ Nhu người ta còn cố gắng hơn ông nhiều. Có biết cái nam sinh đi cùng cô ta là ai không?
- Không biết cũng chẳng sao, ông chỉ cần biết bố hắn là giáo viên Vật lý đặc cấp là đủ rồi. Đừng để đến lúc thi tháng lại thua cả cô ta nhé, à đúng rồi!
Lê Tri nở một nụ cười đậm chất "ác nữ":
- Có người vốn dĩ đã thua từ vòng gửi xe rồi còn đâu.
Thẩm Nguyên chính thức vỡ trận.
Miễn dịch? Quên đi! Lê Tri đã thành công khiến Thẩm Nguyên một lần nữa "sang chấn tâm lý" vì cái lịch sử đen tối kia.
- Ai bảo tớ thi không nổi? Thẩm Nguyên tớ lần này nhất định sẽ đạt 620 điểm! Hơn nữa chắc chắn sẽ vượt mặt Đồng Sơ Nhu cho bà xem!
Nhìn bộ dạng tức nổ đom đóm mắt của Thẩm Nguyên, khóe môi Lê Tri khẽ nhếch lên. Mỹ thiếu nữ độc miệng thong thả buông một câu:
- Tớ không tin.
Thẩm Nguyên cuống lên:
- Bà cứ đợi đấy! Thẩm Nguyên tớ nhất định sẽ cho cái cô họ Đồng kia biết thế nào là sự tiến bộ thần tốc!
- Vậy thì tớ xin kính cẩn chờ đợi nhé.
Nhìn biểu cảm của Lê Tri, Thẩm Nguyên bỗng thấy có mùi gì đó quen quen. Hình như mình lại vừa bị cô nàng "khích tướng" để dụ vào tròng thì phải? Nhưng mà, có vẻ như chuyện này cũng chẳng có gì tệ.
Thẩm Nguyên thuận thế đưa ra yêu cầu:
- Lúc trước bà đồng ý đáp ứng tớ một yêu cầu. Vậy giờ nếu tớ đạt 620 điểm, lại còn vượt qua cả cô ta, thì bà phải đáp ứng tớ hai cái đúng không?
- Nhưng nếu ông chỉ làm được một trong hai thì sao?
- Thì coi như tớ thua! Tớ nghe theo bà hết!
Thấy Thẩm Nguyên quyết đoán như vậy, Lê Tri cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu cái rụp.
- Được, cứ quyết định thế đi.
Mức cược đã tăng lên!
*
Vừa bước vào nhà, Thẩm Nguyên đã bị mẹ - cô Trương Vũ Yến tóm gọn.
- Đi đâu mà giờ này mới vác xác về hả con?
Thẩm Nguyên giơ con mèo bông trong tay lên:
- Con đưa Lê Tri đi gắp búp bê, gắp được cả đống nên đổi cho bà ấy con gấu to đùng rồi.
Nói đoạn, cậu còn dùng hai tay khoa chân múa tay để mô tả kích thước của con gấu bông khổng lồ kia. Cô Trương liếc mắt khinh bỉ:
- Thế là anh cũng có bản lĩnh đấy nhỉ.
- Mẹ không tin thì thôi.
Thẩm Nguyên lầm bầm một câu rồi chuồn thẳng về phòng.
Bên kia bức tường, Lê Tri đang cầm con gà con xấu xí - một trong hai chiến lợi phẩm duy nhất của cô nàng trong chuyến đi hôm nay. Đúng là vừa "gà" lại vừa ham hố. Con mèo bông còn lại là do Thẩm Nguyên gắp, cuối cùng hai người vẫn đổi cho nhau.
- Nên để chỗ nào bây giờ nhỉ?
Hai con búp bê nhỏ cuối cùng được đặt ngay ngắn trên bàn ở góc phòng. Làm xong, Lê Tri lại vác con gấu bông khổng lồ đặt cạnh giường. Nhìn cái bản mặt mỉm cười của con gấu, cô nàng bỗng liên tưởng đến cái mặt "hãm" của Thẩm Nguyên.
- Đồ đại ngốc!
Mỹ thiếu nữ tung một cú đấm vào mặt con gấu, khiến nó đổ nhào xuống đất.
- Hừ!
Trong phòng Lê Tri, ở những góc khác nhau đều có thể bắt gặp những chiến lợi phẩm từ những lần đi gắp búp bê trước đó. Đa phần trong số đó đều là do Thẩm Nguyên gắp cho. Mà lần gần nhất Thẩm Nguyên gắp búp bê cho cô, hình như đã là chuyện từ hồi mới khai giảng lớp 10 rồi.
Thời gian nghỉ ngơi trôi qua nhanh chóng. Sau khi ăn tối xong, Lê Tri đã lục tục đến trường trước mà không thèm đợi Thẩm Nguyên. Lúc Thẩm Nguyên ra khỏi cửa thì đôi giày của Lê Tri đã biến mất từ đời nào.
- Tranh thủ "cày" nốt nhiệm vụ vậy. Đợi đến lúc lão tử "tràn trề sinh lực", xem tớ "quyển" chết bà luôn!
Nhiệm vụ của Thẩm Nguyên đã hoàn thành được hơn một nửa. Cậu đã ngộ ra cách hoàn thành nhiệm vụ theo kiểu "chia để trị" này rồi. Đến được phòng học, tiến độ lại tăng thêm được 800 mét.
Vừa vào lớp, Thẩm Nguyên đã thấy Lê Tri đang ngồi đọc sách cực kỳ chăm chú. Đáng sợ không phải là người ta giỏi hơn mình, mà là người giỏi hơn mình lại còn "cày" trâu hơn mình!
- Thế mà cũng không thèm đợi tớ.
Thẩm Nguyên vừa ngồi xuống đã bắt đầu hưng sư vấn tội. Lê Tri mỉm cười dịu dàng:
- Tớ cứ tưởng ông đang mải mê học tập nên không muốn làm phiền thôi mà.
Đúng là đâm trúng tim đen! Thẩm Nguyên thực ra chẳng học hành gì, mà là đang mải chơi game. Nhưng tất nhiên là cậu đời nào chịu khai ra.
- Đúng thế, thi tháng chỉ còn ba tuần nữa thôi, phải tranh thủ thời gian mà học chứ! Dù sao đây cũng là kỳ thi tháng đầu tiên của lớp 12, phải coi trọng một chút.
Lê Tri gật đầu phụ họa:
- Ba tuần ấy mà, nếu dụng tâm một chút thì 620 điểm hoàn toàn không thành vấn đề đâu nhỉ.
Lại là cái giọng điệu "ác nữ" đó. Thẩm Nguyên mím môi, không muốn nói chuyện nữa. Cậu đã có thể tưởng tượng ra cảnh nếu mình không đạt được 620 điểm, Lê Tri sẽ sỉ nhục mình đến mức nào rồi.
Học! Phải học ngay lập tức!
Trước giờ tự học buổi tối, Chu Thiếu Kiệt và Dương Trạch cũng đã quay lại trường. Vừa bước vào lớp, Chu Thiếu Kiệt đã thấy Thẩm Nguyên đang gục mặt xuống bàn "cày" đề điên cuồng.
- Vãi! Vãi! Vãi!
- Thi sĩ? Thi sĩ nhập hồn à?
A Kiệt vọt tới cạnh chỗ ngồi, nhìn Thẩm Nguyên bằng ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi:
- "Quyển" đến mức này luôn cơ à?
Thẩm Nguyên liếc nhìn A Kiệt, nhanh tay tóm lấy gã:
- Đến đúng lúc lắm, câu này giải thế nào?
- Không không không! Đánh chết cũng không giúp đỡ cái đồ "quyển cẩu" này!
- "Quyển cẩu" chết tốt!
A Kiệt định vùng vẫy thoát thân, nhưng rất nhanh đã bị Thẩm Nguyên "luyện hóa", đành phải thành thành thật thật giảng cho cậu một câu Toán. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của A Kiệt dưới chiêu "đoạt mệnh chân cây kéo" của Thẩm Nguyên, Dương Trạch lập tức chế giễu:
- Cái thằng A Kiệt này đúng là yếu nhớt.
Chu Thiếu Kiệt ngẩng đầu lên, cười lạnh:
- Thế mày có thi nổi 620 điểm không?
Nụ cười trên mặt Dương Trạch lập tức đông cứng. Đúng là không cười nổi nữa rồi anh em ơi. Nhìn cái nụ cười méo mó của Dương Trạch, Chu Thiếu Kiệt chợt nhận ra phương pháp của Lê Tri đúng là hiệu quả vãi chưởng. Nghĩ đến đây, Chu Thiếu Kiệt quay sang nhìn Thẩm Nguyên, buông một câu âm dương quái khí:
- Nguyên này, mày định xung kích mốc 620 điểm nên mới cố gắng như vậy sao?
Thẩm Nguyên đang mải suy nghĩ về bài Toán, bị Chu Thiếu Kiệt bất thình lình đâm cho một câu như thế, mạch suy nghĩ lập tức bay sạch.
- Cái gì cơ?
- Thi có 620 điểm mà cũng cần phải cố gắng đến mức này sao?
Thẩm Nguyên chính thức vỡ trận.
- Cái thằng súc sinh này!
Nhìn thấy bộ dạng phát điên của Thẩm Nguyên, Chu Thiếu Kiệt cảm thấy mình đã ngộ đạo rồi. Mẹ nó, ở cái lớp chọn này là phải dùng điểm số để trào phúng nhau mới sướng! Tao thi cao hơn mày, tao chính là đại ca! Cái loại 620 điểm còn không lết tới nổi thì có tư cách gì mà nói chuyện với trẫm?
Mẹ nó, nghĩ thôi đã thấy phê rồi!
Giây tiếp theo...
- Trẫm nói có gì sai đâu! Cái lũ 600 điểm như các ngươi, sao dám đứng cùng hàng với Thiên tử như trẫm chứ?!
Chu Thiếu Kiệt bị ba tên "đại hán" khiêng ra cửa sau phòng học, tận tình cho "ma sát" một trận tơi bời hoa lá.