Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:21
Thực ra Lão Chu đang thầm cảm động trong lòng.
Nhưng trước mặt các giáo viên bộ môn khác, Lão Chu vẫn phải diễn cho tròn vai một ông thầy chủ nhiệm đang đau lòng nhức óc.
- Thầy biết em học lệch môn Toán, cũng biết em đang nỗ lực để bứt phá. Nhưng em có biết là giáo viên Ngữ văn, Vật lý, Hóa học và cả Sinh học đều đã "mách" với thầy là em toàn lôi Toán ra làm trong tiết của họ không hả?
Vừa kết thúc giờ nghỉ trưa, Thẩm Nguyên đã bị Lão Chu triệu tập lên văn phòng "uống trà". Nguyên nhân dĩ nhiên là do hai ngày nay Thẩm Nguyên "quyển" môn Toán quá đà, bất chấp cả thời gian và địa điểm.
- Em thử nghĩ mà xem, em cứ cày Toán như thế, điểm Toán có lên thật đấy nhưng các môn khác lại tụt dốc không phanh, chẳng phải là lợi bất cập hại sao?
Lão Chu vừa dứt lời, Thẩm Nguyên đã lập tức tung chiêu "trượt quỳ" kinh điển:
- Thầy ơi em sai rồi!
Thái độ hối lỗi của Thẩm Nguyên cực kỳ thành khẩn. Suy cho cùng, cậu cũng chẳng làm gì tội lỗi tày đình, chỉ là phạm phải cái sai lầm mà hầu như học sinh nào cũng từng mắc phải mà thôi.
Vả lại, thành tích các môn khác của Thẩm Nguyên thực sự không tệ, điểm yếu chí mạng duy nhất chính là môn Toán. Chỉ cần kéo được môn này lên, việc cậu chạm tay vào mốc 620 điểm sẽ dễ như trở bàn tay. Nhưng khổ nỗi, xây lại nền móng môn Toán đâu phải chuyện ngày một ngày hai.
- Em không nên lôi Toán ra làm trong giờ của các môn khác. Em hứa từ nay sẽ chú ý nghe giảng, không để "nhỏ mất lớn" nữa ạ. Hành động của em đã vi phạm kỷ luật lớp học, lại còn làm ảnh hưởng đến tinh thần học tập của các bạn xung quanh, em hối hận lắm thầy ơi!
Mặc dù Lão Chu thừa biết thằng ranh này đang "văn vở" để qua mắt mình, nhưng cái thầy cần là một lời cam kết, và Thẩm Nguyên đã đáp ứng rất đúng lúc. Lão Chu gật đầu hài lòng:
- Được rồi, nể tình em vi phạm lần đầu, thầy bỏ qua cho lần này.
- Thế... em xin phép về lớp trước ạ?
Thẩm Nguyên vừa định chuồn lẹ thì Lão Chu đã kịp thời giơ tay ngăn lại:
- Ấy! Chờ chút đã!
Bước chân Thẩm Nguyên khựng lại.
- Cầm đống đề này về phát cho lớp đi, hai tiết tới chúng ta kiểm tra. Làm cho tử tế vào, để thầy xem mấy ngày nay em "tu luyện" đến đâu rồi.
- Rõ ạ!
Thẩm Nguyên ôm xấp đề thi bước ra khỏi văn phòng. Vừa ra đến hành lang, cậu đã thấy bà chị họ Dương Dĩ Thủy đang xách hai ly trà sữa đi từ hướng lớp 15 lại.
- Hắc, vừa khéo!
Chị họ nhét thẳng ly trà sữa vào tay Thẩm Nguyên:
- Cầm lấy, phần thưởng cho vụ "hiến kế" hôm qua đấy!
Liếc nhìn xấp đề thi trên tay cậu, Dương Dĩ Thủy vỗ vai thằng em họ khích lệ:
- Thi cho tốt vào nhé, để xem mấy ngày nay mày "quyển" có ra ngô ra khoai gì không.
- Em mới nỗ lực có một ngày thôi mà chị!
Dương Dĩ Thủy "chậc" một tiếng:
- Thế thì chị cũng chẳng hy vọng gì nhiều.
Thẩm Nguyên lườm bà chị họ một cái sắc lẹm rồi lủi thủi đi về lớp.
- Lớp trưởng đâu! Lão Chu có lệnh: Kiểm tra!
Phan Hào – đại biểu môn Toán – nhìn thấy xấp đề trên tay Thẩm Nguyên mà mặt mày méo xệch, lạch bạch đứng dậy nhận đề. Tranh thủ lúc Phan Hào đang phát đề, Thẩm Nguyên nhanh tay cắm ống hút, nốc liền hai ngụm trà sữa cho bõ ghét.
Ngon vãi! Ngụm đầu tiên đã trúng ngay trân châu dai giòn sần sật rồi!
Trước khi tiếng chuông vào tiết vang lên, cả lớp 15 đã đồng loạt cúi đầu, bắt đầu cuộc vật lộn với đề Toán. Kiểm tra Toán thực sự là một quá trình tra tấn tinh thần cực kỳ khủng khiếp. Bởi vì một khi đã không biết làm, thì có vắt óc đến mấy cũng chẳng ra được đáp án.
Mặc dù có sự trợ giúp đắc lực từ Lê Tri, nhưng tòa cao ốc Toán học đâu thể xây xong chỉ bằng vài ngày xoáy đề. Thẩm Nguyên hiện tại đang cực kỳ cần một đợt ôn tập hệ thống để củng cố lại nền móng nát bét của mình. Tuy nhiên, sự nỗ lực của cậu không phải là vô ích. Ít nhất thì bây giờ cậu đã đọc hiểu đề bài, và phần hình học không gian cũng không còn là "chữ tượng hình" trong mắt cậu nữa...
*
- Muốn chết thật sự, đứa nào lại xếp lịch thi Toán ngay sau giờ ngủ trưa thế này không biết!
Lúc thu bài, Trác Bội Bội ngả người ra sau ghế, bày ra vẻ mặt "vô vọng" tột độ.
- Chỉ thế thôi á? Chỉ thế thôi mà đã gục rồi à? Đây mà là thực lực của Hội trưởng Hội gặm học sao?
Chu Thiếu Kiệt lập tức chớp thời cơ trào phúng. Trác Bội Bội "phi" một cái vào mặt A Kiệt, tính công kích đầy mình:
- Cái loại "yêu mà không được" môn tiếng Anh như ông, thực chất là vì ông đang thầm thương trộm nhớ Thủy Thủy tỷ đúng không! Ông biết tình thầy trò là trái với luân thường đạo lý, nên ông mới phải kìm nén tình cảm, cố tình không học tiếng Anh để tránh mặt chị ấy, có đúng không hả?
A Kiệt nghe xong mà muốn sang chấn tâm lý, gào lên đính chính:
- Này! Trác Bội Bội, bà đừng có mà ngậm máu phun người nhé! Làm sao tôi có thể có cảm giác với cái loại "bà chị già" như Thủy Thủy tỷ được cơ chứ?!
Vừa dứt lời, A Kiệt bỗng thấy lạnh sống lưng. Cậu quay đầu lại thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng ở cửa lớp, nhìn mình bằng ánh mắt đầy vẻ... không thể tin nổi.
Dương Dĩ Thủy không nghe thấy đoạn hội thoại phía trước, chị chỉ nghe đúng sáu chữ cuối cùng: "Bà chị già như Thủy Thủy tỷ". Đại biểu tỷ lúc này cảm thấy tâm hồn mình như vừa bị "trầm kẽm" nặng nề.
Dạy học? Dạy cái nỗi gì nữa!
Áp suất không khí xung quanh chị họ lập tức hạ xuống mức đóng băng. Chị dứt khoát thay đổi luôn kế hoạch giảng dạy của tiết này.
- Đại biểu môn đâu, lên văn phòng lấy báo tuần về đây cho tôi.
Đại biểu môn tiếng Anh lật đật chạy đi như bay. Đợi đến khi báo tuần được phát xuống, đại biểu tỷ lạnh lùng tuyên bố:
- Tiết này chúng ta làm 15 phút phần đục lỗ (Cloze test), tuyệt đối không được lật từ điển!
A Kiệt run cầm cập bắt đầu làm bài. Với một "rau chó" hệ tiếng Anh như gã, làm đục lỗ mà không có từ điển thì chẳng khác nào đi ném vòng mà bị bịt mắt cả. Trúng hay không hoàn toàn là do ý trời.
Thẩm Nguyên chỉ mất 8 phút để xử lý xong xuôi, sau đó thong thả tựa lưng vào ghế, khoái chí nhìn A Kiệt đang vò đầu bứt tai. A Kiệt thấy Thẩm Nguyên, lập tức phát tín hiệu cầu cứu:
- Nguyên ơi, cứu tao!
A Kiệt vừa dứt lời, giọng của Dương Dĩ Thủy đã vang lên đanh thép:
- Chu Thiếu Kiệt, tự làm đi! Đã thích nói chuyện như thế, lát nữa lên bảng mà giảng bài!
Cả lớp không nhịn được mà đồng loạt bật cười. A Kiệt rụt cổ lại, dưới sự che chắn của ngăn bàn, gã tranh thủ dùng chân đá đá vào chân Thẩm Nguyên. Thẩm Nguyên đưa một ngón tay lên lắc lắc, sau đó thản nhiên cầm ly trà sữa lên hút một ngụm. Rõ ràng là cậu đang đứng về phía bà chị họ rồi.
A Kiệt biết mình xong đời thật rồi. 15 phút trôi qua nhanh chóng.
- Được rồi, tất cả dừng bút.
Tim A Kiệt đánh thót một cái, gã biết bản án tử hình sắp được thi hành.
- Hai bạn cùng bàn đổi bài cho nhau, chấm chéo đi! Đứa nào sai quá 5 câu thì cứ đợi đấy mà xem!
Câu này Dương Dĩ Thủy nói với cả lớp, nhưng ánh mắt thì lại dán chặt vào Chu Thiếu Kiệt. Thẩm Nguyên nhanh tay giật lấy tờ báo của A Kiệt, không quên bồi thêm một câu an ủi:
- Yên tâm đi, tao nhất định sẽ tiễn mày đi một đoạn thật thanh thản.
- Nguyên ơi, mình còn là bạn cùng bàn không hả?
- Cuối tuần là hết rồi nhé.
Đối mặt với sự phũ phàng của Thẩm Nguyên, A Kiệt cảm thấy ngày tàn của mình đã đến. Giây tiếp theo, Dương Dĩ Thủy đã gọi đúng tên gã:
- Chu Thiếu Kiệt, lên giảng xem bài đục lỗ này nói về cái gì nào.
A Kiệt lóng ngóng đứng dậy, lắp bắp giải thích:
- Dạ... em và con chó của em đang chơi đùa trên tuyết ạ.
- Ngồi xuống đi.
A Kiệt thở phào nhẹ nhõm, định ngồi xuống thì...
- Bài này nói về cuộc đua chó kéo xe trượt tuyết.
A Kiệt đứng hình ngay tại chỗ, cả lớp lại được một trận cười bò.
- Cả bài chỉ nhìn hiểu đúng mỗi từ "dog" thôi đúng không!
Trong suốt thời gian chữa bài sau đó, sắc mặt A Kiệt càng lúc càng thảm hại. Đừng nói là sai 5 câu, A Kiệt đã xuất sắc đạt được thành tựu "sai cả bài" không sót câu nào. Kết quả, A Kiệt nhận ngay một combo chép phạt từ vựng tiếng Anh siêu to khổng lồ.
Vừa tan học, Chu Thiếu Kiệt đã lao vào Thẩm Nguyên như một con hổ đói:
- Đồ phản đồ! Mày là đồ phản đồ!
Thẩm Nguyên lập tức dùng chiêu "đoạt mệnh chân cây kéo" khống chế A Kiệt:
- Phản đồ cái đại gia nhà mày! Mày dám bảo Thủy tỷ của tao là "bà chị già" hả?! Muốn chết à!!
Dương Dĩ Thủy ở lớp chọn cực kỳ được lòng đám nam sinh. Thực ra lúc nãy nếu không phải vì đại biểu tỷ vẫn còn ở trong lớp, thì Chu Thiếu Kiệt đã bị lôi đi Aruba từ lâu rồi. Nhưng bây giờ bù đắp lại cũng chưa muộn.
"Thủy Thủy Đảng" toàn thể xuất động, thay nhau cho Chu Thiếu Kiệt "ma sát" với cạnh cửa.
- Trẫm sai rồi! Trẫm xin nhận tội! Thủy Thủy tỷ là giáo viên tốt nhất lớp chọn! Thủy Thủy tỷ là số một thiên hạ!!
A Kiệt bị Aruba hai lần, đang định bị khiêng đi lần thứ ba thì đúng lúc Chu Nhược Lan bước vào lớp. Lan tỷ bày ra vẻ mặt đầy "ủy khuất":
- Chu Thiếu Kiệt, chẳng lẽ cô giảng bài không hay bằng cô Thủy sao?
Hiện trường bỗng chốc rơi vào trạng thái lúng túng tột độ. Sau giờ tự học buổi tối,"Nhược Lan Đảng" lại tiếp tục khiêng Chu Thiếu Kiệt đi Aruba thêm một lần nữa cho bõ ghét.