Chương 14: Toán học, bắt đầu từ bảng cửu chương nhé?

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:09

- Á! Có bí kíp nào luyện Toán thần tốc không hả trời! Vừa tập thể dục giữa giờ về, Thẩm Nguyên đã đổ ập xuống bàn như một bao tải gạo. Muốn chết thật sự. Làm không nổi, căn bản là không thể nào nuốt trôi cái đống đề này. - Luyện nhiều vào. - Lê Tri thong thả đáp. Thẩm Nguyên vẫn gục mặt xuống bàn, chỉ nghiêng đầu sang nhìn cô bạn: - Có tài liệu nào đề xuất không? Lê Tri cũng nghiêng đầu nhìn lại cậu, buông một câu xanh rờn: - Hay là... bắt đầu từ việc học thuộc bảng cửu chương nhé? Dùng cái biểu cảm đáng yêu nhất để thốt ra những lời độc địa nhất, đúng là chỉ có thể là Lê Tri. Cái mặt Thẩm Nguyên lập tức xị xuống như bánh bao ngâm nước. - Bà nói thế mà nghe được à? - Chẳng phải do ông mất gốc nặng quá sao? Tớ nói có gì sai à? Câu này lọt vào tai Thẩm Nguyên tự động được phiên dịch thành: "Ông chính là đồ gà mờ, tớ nói có gì sai sao?". Tốt, tốt lắm! Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, cứ đợi đến lúc có kết quả thi tháng đi, xem lúc đó "ca ca" đây nắm thóp bà như thế nào! Ngay lúc Thẩm Nguyên đang mải mê huyễn hoặc về cảnh mình đạt 620 điểm thi tháng, dùng giao kèo để "hành hạ" Lê Tri, thì trong đầu bỗng vang lên một tiếng "keng" quen thuộc. [Trở về nhà, hồi tưởng lại những bóng hình thanh xuân tràn đầy sức sống trên sân trường cũ, cậu không khỏi chạnh lòng nghĩ về tuổi trẻ đã qua, cùng với khối cơ bụng đã "về chầu ông bà" từ lâu của mình. ] [Nghĩ đến việc Lê Tri dù tuổi tác có tăng nhưng vóc dáng vẫn chuẩn không cần chỉnh, cậu nhìn lại cái "bụng bia" chín múi dồn một của mình, cảm thấy đã đến lúc phải thay đổi. ] [Nhiệm vụ: Trong vòng một tuần, chạy bộ tích lũy đủ 10km. Tiến độ hiện tại: 0/10km. Phần thưởng: Tràn trề sinh lực (Sơ cấp). ] [Tràn trề sinh lực (Sơ cấp): Tốc độ tiêu hao thể lực giảm nhẹ, đồng thời tốc độ hồi phục thể lực tăng nhẹ. ] Thẩm Nguyên: ??? Không phải chứ, cái hệ thống này bị chập mạch à! Vụ đi dạo sân trường là chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, sao giờ mới giao nhiệm vụ? Mà cái "Tràn trề sinh lực" này là có ý gì? Có phải là cái loại "sinh lực" mà mình đang nghĩ tới không? Đang lúc Thẩm Nguyên còn mải suy tư về vấn đề "nhạy cảm" này, bên tai bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng của Lê Tri: - Đồ hãm tài! Thẩm Nguyên định thần lại. Mỹ thiếu nữ đang nép sát vào tường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ nhìn cậu chằm chằm. Thẩm Nguyên ngơ ngác: - Tớ làm gì bà à? Nhưng ngay lập tức, cậu đã hiểu ra vấn đề. Lúc nãy mải nhìn màn hình hệ thống, ánh mắt cậu không hề di chuyển, cứ thế dán chặt vào..."tâm hồn" của Lê Tri. Thôi xong, đúng là biến thái thật rồi. Khoan đã! Thẩm Nguyên chợt nhận ra một chi tiết cực kỳ quan trọng. "Mình đang nhìn Lê Tri thì hệ thống nổ nhiệm vụ, nội dung nhiệm vụ cũng nhắc đến vóc dáng của Lê Tri, vậy nên..." "Phá án rồi! Đứa biến thái không phải là mình, mà là cái hệ thống chết tiệt này!" "Hệ thống hãm tài!" Thẩm Nguyên quay đầu đi, nhìn về phía chỗ ngồi của Chu Thiếu Kiệt. A Kiệt vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Nghĩ đến cảnh tượng lúc giờ đọc sớm, Thẩm Nguyên đứng bật dậy, mặc kệ ánh mắt nghi hoặc của Lê Tri mà phi thẳng ra khỏi lớp. Vừa ra đến hành lang, cậu đã thấy Chu Thiếu Kiệt. A Kiệt tay cầm chai Coca, đang cùng mấy ông tướng lớp 15 ghé sát vào lan can hành lang, líu lo bàn tán chuyện đại sự thiên hạ. Chu Thiếu Kiệt đang thao thao bất tuyệt, chém gió phần phật về "hàm lượng vàng" của bài kiểm tra Toán sáng nay. Bỗng nhiên, có đứa chỉ tay xuống dưới lầu: - Vãi chưởng! Em gái khóa dưới kia xinh thế! Trong phút chốc, toàn bộ sự chú ý của hội anh em đều dồn hết xuống dưới sân. - Đâu đâu? - Nhanh! Cho tao xem với! Cả đám tranh nhau thò đầu ra ngoài. - Xinh cái búa, mày quên mang kính à? Chỗ đó mà gọi là xinh á! - Thà đi ngắm chị đại lớp bên còn hơn. - Nghe bảo chị đại có bạn trai rồi, hình như là đàn anh khóa trên đấy. Giữa lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, Chu Thiếu Kiệt bỗng buông một câu kinh thiên động địa: - Ơ? Thế chẳng phải là điểm cộng à? Không gian trên hành lang lớp 15 bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. - Đỉnh vãi. - Đúng là ngưu nhân có khác! - Đồ súc sinh! Hệ cắm sừng đều đáng bị tiêu diệt!! - Có đứa bỗng nhiên gào lên. - Lão tử đây là hệ thuần ái nhé! - Chu Thiếu Kiệt, Aruba nó! Aruba cái thằng thích làm kẻ thứ ba này cho tao! - Cửa trước! Đi cửa trước đi anh em! - Dương Trạch hăng hái hò hét. Chu Thiếu Kiệt còn chưa kịp hiểu mô tê gì đã bị cả đám khiêng thốc tới trước cửa phòng học. - Không! Trẫm là hệ thuần ái! Trẫm là hệ thuần ái mà! Đừng chia lìa trẫm và ái phi!!! Thẩm Nguyên thừa cơ hỗn loạn, nhanh tay lẹ mắt giật phắt chai Coca trong tay Chu Thiếu Kiệt, ngửa cổ làm một hơi "không chạm môi" cực kỳ sảng khoái. Đúng là cam lộ giữa trời nắng hạn mà anh em ơi! Đợi đến khi Chu Thiếu Kiệt bị Aruba xong xuôi, gã mới phát hiện chai Coca của mình đã không cánh mà bay. - Đứa nào? Đứa nào trộm chai Coca của trẫm rồi? Ngay sau đó, Chu Thiếu Kiệt nhìn thấy chai Coca trong tay Thẩm Nguyên, từ nửa bình giờ chỉ còn lại chưa đầy một phần tư. Chu Thiếu Kiệt chỉ tay vào mặt Thẩm Nguyên: - Aruba nó! Nó dám "cướp" chai Coca của tao! Thẩm Nguyên hừ lạnh một tiếng: - Kẻ đi cướp của người khác thì sớm muộn cũng bị người khác cướp lại thôi! Tao vô tội! Đứa đáng bị Aruba tiếp chính là mày! Kết quả là, Chu Thiếu Kiệt bị Aruba thêm một lần, và Thẩm Nguyên cũng không thoát khỏi kiếp nạn bị cả đám khiêng đi "ma sát" với cạnh cửa. Giờ Thẩm Nguyên mới hiểu tại sao Chu Thiếu Kiệt có thể đi dạo ngoài hành lang lâu đến thế. Hóa ra phần lớn thời gian gã đều dùng để... bị Aruba. * Bài kiểm tra tiếng Anh được xếp vào hai tiết cuối buổi chiều. Tiếng Anh của Thẩm Nguyên ngoài việc có thiên phú trí nhớ tốt ra, thì phần lớn là do bị bà chị họ ép cho ra bã. Hồi lớp 10, dưới sự "gợi ý" đầy tính cưỡng chế của Dương Dĩ Thủy, cậu đã phải nhồi nhét hết 3500 từ vựng cơ bản, sau đó còn phải học thêm không biết bao nhiêu từ chuyên sâu khác. Thẩm Nguyên chẳng thấy tự hào gì về vốn từ vựng đồ sộ của mình, ngược lại cậu chỉ thấy số mình đúng là khổ như chó. Nhưng nói thế nào nhỉ? Đây chính là kiểu "khoe mẽ" đẳng cấp cao đấy! Giống như việc Chu Thiếu Kiệt bị Aruba vì dám khinh bỉ lũ "gà mờ" môn Toán, Thẩm Nguyên cũng thường xuyên bị Aruba vì cái kiểu dạy từ vựng "vô tri" của mình. Tại sao ư? Ví dụ như từ "tangle", nghĩa là hỗn loạn, phân tranh. Thẩm Nguyên sẽ đọc lái đi thành "liếm chó", vì tình trường của lũ liếm chó lúc nào chẳng hỗn loạn tưng bừng. Mặc dù kiến thức được nạp vào đầu theo một cách cực kỳ "hãm tài", nhưng cảm giác như vừa bị ai đó tặng cho một cú đá vào mặt vậy. Thế nên Thẩm Nguyên thỉnh thoảng bị Aruba cũng là chuyện hết sức bình thường. Sau khi bài kiểm tra tiếng Anh kết thúc, cả lũ giải tán đi ăn cơm tối. Lúc này, đám học sinh lớp 10, lớp 11 chắc đang ở trong ký túc xá cày game rồi. Nhưng lớp 12 thì làm gì có khái niệm cuối tuần, chỉ có chiều Chủ nhật là được thả ra ngoài hít thở không khí vài tiếng đồng hồ. Đó là khoảng thời gian duy nhất để học sinh cấp ba được "hồi máu". Nhưng mà, bài tập thì vẫn phải làm. Trong giờ tự học buổi tối, bài kiểm tra Hóa học cũng đã hoàn thành. Vì hôm nay đã kiểm tra nên các môn Toán, Tiếng Anh, Hóa học đều không có bài tập về nhà. Mấy đứa nhanh tay lẹ mắt như Lê Tri thì bài tập các môn khác cũng đã giải quyết xong từ sớm. Tiết tự học cuối cùng, Lê Tri hoàn toàn thong thả làm việc riêng. Còn Thẩm Nguyên thì vẫn đang cắm đầu cắm cổ vào đống đề... - Xong rồi! Ngay trước khi tiếng chuông tan học tiết tự học cuối cùng vang lên, Thẩm Nguyên cuối cùng cũng xử lý xong đống bài tập. Đêm nay có thể ngủ một giấc thật ngon rồi, phê! Nhưng đúng lúc này, một tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống bàn của Thẩm Nguyên. - Hửm? Thẩm Nguyên liếc nhìn đề Toán trên giấy, rồi lại nhìn sang Lê Tri. Chưa kịp để Lê Tri lên tiếng, giọng của Chu Thiếu Kiệt đã vang lên bên tai: - Ồ? Đây là bản biến thể của ba câu cuối bài kiểm tra sáng nay mà, độ khó thấp hơn một chút nhưng mạch suy nghĩ thì y hệt. Ở đâu ra đấy? Chu Thiếu Kiệt ngẩng đầu lên, thấy cả Lê Tri và Thẩm Nguyên đều đang nhìn mình chằm chằm. Hiểu rồi, cái gì gã cũng hiểu rồi! Ngay lập tức, Chu Thiếu Kiệt ôm ngực, tay run rẩy chỉ vào Thẩm Nguyên: - Đồ trọng sắc khinh bạn! A Kiệt cảm thấy mình giống như con chuột dưới cống ngầm, bỗng nhiên nhìn thấy cuộc sống tươi đẹp của người khác, dây thần kinh não bộ bị đâm cho đau nhói. Nhưng Thẩm Nguyên thì không nghĩ thế. - Tớ làm sai hết rồi à? Lê Tri gật đầu: - Ông nghĩ Lão Chu sẽ cho ông một con số để ông có thể đoán bừa mà trúng được chắc? Nói đoạn, mỹ thiếu nữ lộ ra biểu biểu cảm lạnh lùng: - Sáng mai đưa tớ xem, ba câu này ít nhất cũng phải đúng được một câu chứ? Mẹ nó, tuyệt thật sự. Tôi có thể từ chối không? Nhưng vừa mở miệng, Thẩm Nguyên đã giở giọng "hãm": - Bảo bảo à, tớ biết ngay là bà quan tâm tớ mà. Lê Tri bắt đầu thấy hối hận. - Ông đúng là cái đồ dễ dãi! Thẩm Nguyên lập tức nghiêm mặt: - Mời bà đi ăn khuya, ăn đồ nướng nhé. - Tao đi với được không? - Chu Thiếu Kiệt ló đầu sang, ánh mắt đầy vẻ mong đợi. - Mời mày ăn phân. Chu Thiếu Kiệt run rẩy chỉ tay vào Thẩm Nguyên: - Đồ trọng sắc khinh bạn! Đúng là cái đồ trọng sắc khinh bạn mà!