Chương 36: Tường tỏ tình của trường sớm muộn gì cũng đăng một bài về thanh mai trúc mã

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:23

Thẩm Nguyên vừa đi trên đường vừa dáo dác nhìn quanh như thằng ăn trộm. Thấy cái bộ dạng "đa động chứng" của Thẩm Nguyên, Lê Tri lộ rõ vẻ ghét bỏ: - Cổ ông bị làm sao à? - Tớ đang phải quan sát để đảm bảo sự trong sạch của mình không bị lũ tà môn ngoại đạo thuộc "Hội gặm học" làm vấy bẩn. Lê Tri quay đầu nhìn đám học sinh xung quanh: - Đông người thế này, sao ông biết đứa nào thuộc cái hội đó? - Tớ xin tuyên bố trước, quan điểm tớ sắp nêu ra chỉ mang tính chất cá nhân, dựa trên những quan sát nông cạn của bản thân, không có ý định kỳ thị hay gây chia rẽ bất kỳ hội nhóm nào. Tầm nhận thức của tớ còn hạn hẹp... - Đắp giáp cái con khỉ! Nói mau! - Con gái là "Hội gặm học", con trai là "Hội cấm yêu sớm". Lê Tri lập tức tặng cho cậu một ánh mắt cảnh cáo: - Kỳ thị giới tính đấy nhé! - Tớ đắp giáp rồi, mọi lời chỉ trích đều vô hiệu. - Thẩm Nguyên cười hắc hắc, rồi chỉ tay về phía sạp đồ ăn đêm ven đường: - Tớ muốn ăn mì xào, còn muốn uống Coca nữa. - Ông làm ơn nói năng cho nó bình thường giùm cái. - Mẹ yêu ơi. Lê Tri đứng hình mất năm giây. Mẹ nó, cái thằng nam sinh cấp ba ngốc nghếch này, vì miếng ăn mà đúng là chuyện gì cũng dám làm! - Tớ muốn uống... Thẩm Nguyên còn chưa kịp dứt lời đã bị Lê Tri bịt chặt miệng lại. - Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa... Lê Thiên Đế nhanh chóng ngâm xướng "24 chữ chân ngôn" để thanh tẩy cái sự "tiện" của thằng bạn. Lúc này, Thẩm Nguyên mới lúng búng lên tiếng: - Tớ cảm giác bà mà cứ thế này mãi, tường tỏ tình của trường sớm muộn gì cũng đăng một bài văn dài kỳ về thanh mai trúc mã cho xem. Lê Tri lúc này mới giật mình nhận ra tư thế của hai người hiện tại có chút mập mờ, vội vàng buông tay ra. - Ai bảo ông cứ lên cơn hâm hấp làm gì! - Tớ bảo là muốn uống Coca mà! Muốn uống Coca thôi mà! Bà nghĩ cái quái gì thế hả! Đồ hãm nữ! Thẩm Nguyên vừa dứt lời đã nhận ngay một cú đá của Lê Thiên Đế. Ăn đòn xong, bị mắng xong, mì xào và Coca cũng đã yên vị trên tay. Nạp đầy tinh bột và nước khoái, đúng là một buổi tối hạnh phúc vô tri. Về đến nhà, Thẩm Nguyên thấy Ba Giờ đang "combat" với Nhốn Nháo. Hai chị em nhà mèo không phải đánh nhau thật, mà là đang vờn nhau theo kiểu tập tính săn mồi của loài mèo. - Đợi hai tháng nữa cho hai đứa mày đi "thái giám" hết nhé. Thẩm Nguyên cũng không rõ tuổi chính xác của hai đứa nhỏ, nhưng từ lúc đón về nhà đã được 5 tháng rồi, cân nặng cũng đã hơn 3 ký, cơ bản là đến tuổi đi triệt sản được rồi. Nhưng để cho chắc ăn, cậu quyết định đợi thêm hai tháng nữa. Nhìn hai cái cục bông đang quậy tưng bừng, Thẩm Nguyên khẽ lắc đầu. Hồi mới đón về, mỗi đứa chỉ bé bằng bàn tay, lông lá mượt mà trông đáng yêu xỉu. Giờ thì hết rồi, giờ là đến cái tuổi "nghịch như quỷ" rồi. - Ba Giờ! Nghe thấy tên mình, Ba Giờ ngẩng đầu lên, tai mèo giật giật một cái, rồi ngay lập tức bị Nhốn Nháo từ phía sau đánh lén. Thế là hai đứa lại lao vào vờn nhau tiếp. Thẩm Nguyên thở dài, đi về phòng làm bài tập. Đến khi cậu ngẩng đầu lên lần nữa thì đã gần 11 giờ đêm. Hai bé mèo Kitty cũng đã thôi quậy phá, đang nằm cuộn tròn ngủ gà ngủ gật ngay trên bàn học của cậu. - Ba Giờ. Ba Giờ chỉ vẫy vẫy cái đuôi, mắt cũng chẳng buồn mở. - Nhốn Nháo. Cái đồ mèo điếc này thì hoàn toàn ngó lơ Thẩm Nguyên luôn. Thu dọn cặp sách xong, Thẩm Nguyên leo lên giường chuẩn bị đi ngủ. Nhưng cứ trằn trọc mãi, trong lòng cứ thấy bồn chồn không yên. Cậu với tay lấy điện thoại ở đầu giường, thuận tay bật luôn đèn phòng lên. Tắt đèn chơi điện thoại hại mắt lắm, cậu không muốn thị lực 5. 2 của mình bị tụt dốc đâu. Mở QQ ra, Thẩm Nguyên nhanh chóng tìm đến "Tường tỏ tình của trường", rồi nhấn vào phần nhật ký không gian. Vừa mới vào, nỗi lo trong lòng cậu đã vơi đi hẳn. Chẳng có gì cả. Phù, yên tâm rồi. F5 lại một cái, vẫn trống trơn. Hô, càng yên tâm hơn. Lại F5 thêm cái nữa, vẫn không có gì. Thẩm Nguyên cứ thế ngồi trên giường, kiên trì F5 suốt một phút đồng hồ. Lúc này cậu mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Xem ra cái "Hội gặm học" kia cũng không đến mức tà môn như cậu tưởng. Thẩm Nguyên an tâm chìm vào giấc ngủ... * - Tỉnh dậy đi con trai. Thẩm Nguyên mơ màng ngẩng đầu lên khỏi bàn học, nhìn sang Chu Thiếu Kiệt: - Gì thế? Chu Thiếu Kiệt cười hì hì: - Kiểm tra Ngữ văn. Thẩm Nguyên hít một hơi lạnh, tinh thần suy sụp: - Ngữ văn muốn giết tao rồi. - Đêm qua mày đi ăn trộm à? Sao trông như cả đêm không ngủ thế? Thẩm Nguyên lắc đầu: - Ngủ không ngon. Chẳng lẽ cậu lại khai thật là đêm qua mình thức đến tận 2 giờ sáng chỉ để F5 cái tường tỏ tình trên QQ sao? Thế thì mất mặt vãi chưởng! - Ngủ không ngon á? Tao có cách này, đảm bảo mày ngủ phê lòi luôn. Nhìn cái bản mặt đầy tự tin của A Kiệt, Thẩm Nguyên vừa chuyền đề thi xuống hàng sau vừa hỏi: - Cách gì? A Kiệt một tay nắm hờ, làm động tác "lên xuống" đầy ẩn ý. Thẩm Nguyên cạn lời: - "Tuổi trẻ không biết giữ mình, về già đổ lệ nhìn bình bất lực" đấy con ạ. A Kiệt "xì" một tiếng: - Cái này gọi là trân trọng hiện tại. Mày 17 tuổi với 18 tuổi cảm giác nó khác nhau hoàn toàn. Mỗi năm đều phải cảm nhận một phiên bản khác của chính mình chứ. Đối mặt với cái phát ngôn nghịch thiên này của A Kiệt, Thẩm Nguyên chẳng biết nên nói gì nữa. - Mày cái này gọi là tiêu hao thì có. Người ta 28 tuổi vẫn còn cái bốc đồng của tuổi 18, còn mày 18 tuổi mà đã chỉ còn cái "sức tàn" của tuổi 28 rồi. Nghe Thẩm Nguyên nói thế, A Kiệt lập tức tắt đài. Sau khi bài kiểm tra Ngữ văn kết thúc cũng là lúc đến giờ cơm trưa. Hiện tại cả trường chỉ có mỗi khối 12 đi học, nên bọn họ cũng chẳng lo không có cơm ăn. Cả lũ cứ thong thả tản bộ xuống nhà ăn. Thẩm Nguyên không đi lên tầng hai - nơi Lê Tri hay ngồi, mà quyết định ăn ở tầng dưới. Phải tránh hiềm nghi! Vào đến nhà ăn, Thẩm Nguyên lấy cơm xong bắt đầu đảo mắt tìm chỗ ngồi. Rất nhanh, cậu đã phát hiện ra một người quen. Ánh mắt Thẩm Nguyên sắc lẹm, cậu rảo bước tiến về phía đó. "Cạch." Trác Bội Bội đang ăn cơm, thấy có người ngồi xuống đối diện mình thì theo bản năng nói: - Chỗ này có người rồi bạn ơi. - Ăn xong rồi đi ngay đây. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trác Bội Bội ngẩng đầu lên: - Thẩm Nguyên? Rõ ràng là Trác Bội Bội không ngờ người ngồi xuống lại là Thẩm Nguyên. - Sao nhìn tớ bằng cái bản mặt kinh ngạc thế? - Ông không ngồi cùng với... Trác Bội Bội còn chưa nói xong đã bị Thẩm Nguyên ngắt lời: - Còn không phải tại các bà sao! Giờ tớ đang sợ vãi chưởng cái cảnh trên tường tỏ tình xuất hiện một bài văn về thanh mai trúc mã đây. Tớ đang sống đời thanh bạch, tự nhiên lại bị các bà nhắm vào là thế nào! Trác Bội Bội nở một nụ cười gượng gạo, nhất thời không biết nói gì cho phải. Nhìn biểu cảm của Trác Bội Bội, Thẩm Nguyên lập tức cảnh giác. Hai người nhìn nhau một lát, Thẩm Nguyên lên tiếng trước: - Mẹ nó, có bài rồi thật à? Trác Bội Bội nhanh chóng đính chính: - Thực ra là có người gửi bản thảo rồi, nhưng tớ chưa duyệt cho đăng. Thẩm Nguyên giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Cái này gọi là chuyên nghiệp này! Cái "Hội gặm học" này toàn là cao thủ phương nào thế không biết? Viết lách gì mà nhanh như điện xẹt vậy? Trong lúc Thẩm Nguyên còn đang cạn lời, Trác Bội Bội hỏi: - Có muốn xem thử không? - Có! Trác Bội Bội nhanh tay mở điện thoại, chuyển sang tài khoản quản trị tường tỏ tình, rồi gửi cái bài viết vừa bị mình "giữ lại" tối qua cho Thẩm Nguyên. - Chuẩn bị tâm lý cho kỹ nhé. Thẩm Nguyên vừa nhìn thấy cái tiêu đề là đã thấy không ổn rồi. 《Biển Thủ》. Thanh mai trúc mã, biển thủ. Mẹ nó, sao mà dùng từ chuẩn xác đến mức đáng sợ thế này! Thẩm Nguyên do dự một chút, cuối cùng vẫn tò mò nhấn vào xem. 【"Cậu chính là muốn nẫng tay trên tớ!" Lê nói với Thẩm. 】 Vừa nhìn thấy dòng đầu tiên, Thẩm Nguyên đã sợ đến mức thoát ra ngay lập tức. Cái thứ này không thể xem tiếp được, quá sức tà môn rồi!