Chương 35: Hồi nhỏ chơi đồ hàng, chắc hai đứa mày toàn đóng vai vợ chồng chứ gì!

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:23

Về chuyện cơm tối, Thẩm Nguyên quyết định chọn nhà ăn trường làm điểm dừng chân. Vừa mới bị đống đề Toán vùi dập cho tơi bời hoa lá, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà ra ngoài kiếm ăn nữa. Ăn đại ở nhà ăn cho xong chuyện. Thẩm Nguyên chuẩn xác tìm thấy Lê Tri tại "căn cứ địa" quen thuộc trong nhà ăn. Lê Tri đôi khi có những hành vi chẳng khác gì một NPC, nếu không ra ngoài ăn thì cơ bản là cô nàng sẽ luôn ngồi cố định ở một vị trí. Vả lại hôm nay là thứ Sáu, khối 10 và khối 11 đã được nghỉ, trường chỉ mở đúng một nhà ăn nên chỉ cần tinh mắt một chút là tìm thấy ngay. - Nghe bảo ông lại "tạch" môn Toán rồi à? Thẩm Nguyên vừa mới ngồi xuống, Lê Tri đã không ngần ngại mà bồi thêm một đao. - Cơm nuốt không trôi luôn đây này, bà đừng có xát muối vào nỗi đau của tớ nữa. - Thẩm Nguyên mặt mày ủ rũ. Lê Tri mỉm cười rạng rỡ: - Thế để tớ ăn hộ cái đùi gà của ông nhé? - Mơ đi! Thà cho chó ăn còn hơn! Thẩm Nguyên nói xong liền nhanh tay kẹp cái đùi gà lên gặm một miếng thật to. - Ừ, đúng là đang cho chó ăn thật. Lê Tri vừa dứt lời mới chợt nhận ra mình vừa tự đào hố chôn mình. Quả nhiên, Thẩm Nguyên nhanh như cắt ngẩng đầu lên, bày ra bộ mặt "tiện" hết chỗ nói: - Ái chà, Lê thiếu vừa mới nhắc đến "chó" đấy à? Có phải bà đang tự nhận không đấy? Mỹ thiếu nữ nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên trán giật giật. Tay ngứa vãi chưởng! Thật sự chỉ muốn tặng cho cái thằng ranh này một cú "đấm điện quang" cho nó đăng xuất luôn tại chỗ! - Tối nay ông mời bữa khuya đấy nhé! - Mời thì mời, sợ gì! Hì hì, lại sắp được ăn cơm ké của "người nhà" rồi. Thẩm Nguyên lập tức thấy vui vẻ trở lại. Ngồi bên cạnh, Hà Chi Ngọc ngẩng đầu lên khỏi khay cơm, tuy không hiểu rõ hai cái đứa này đang lảm nhảm cái gì nhưng cô luôn cảm thấy có gì đó "sai sai". Hai cái đứa này... không phải là đang yêu đương đấy chứ? Gần đây Hà Chi Ngọc đã nghe không ít lời đồn thổi về mối quan hệ giữa Lê Tri và Thẩm Nguyên. Dù sao thì hai người này tối nào tan học cũng dính lấy nhau như hình với bóng. Thẩm Nguyên còn ga-lăng xách cặp cho Lê Tri, thậm chí có người còn bắt gặp hai đứa vừa đi vừa cười nói cực kỳ thân mật trên đường về. Lại thêm vụ Thẩm Nguyên suốt ngày mua trà sữa "hiếu kính" cho Lê Tri nữa, bảo không nghi ngờ mới là lạ. Nếu hai người này mà bảo chỉ là "thanh mai trúc mã" thuần khiết, thì con mẹ nó lại càng đáng nghi hơn! Thanh mai trúc mã là cái thá gì chứ? Hả? Nói huỵch tẹt ra là hồi nhỏ chơi đồ hàng, chắc chắn hai đứa mày toàn đóng vai vợ chồng chứ gì nữa! Vả lại, đống tin đồn của hai đứa cũng toàn bắt nguồn từ cái mác "thanh mai trúc mã" mà ra cả. Nào là kịch bản "trúc mã học tra nỗ lực thi vào lớp chọn để tiếp cận thanh mai học thần", nghe dốc lòng vãi cả chưởng. Đúng là cái mùi vị của yêu sớm mà. Chuyện này mà để Thẩm Nguyên biết được, chắc chắn cậu sẽ đi tìm Trác Bội Bội để "tế" cho một trận. Cái "Hội gặm học" này đúng là loạn ngôn, cái gì cũng dám ship! Hà Chi Ngọc nhìn cô bạn thân, rồi lại nhìn sang Thẩm Nguyên đang "combat" nảy lửa với Lê Tri. Nói thế nào nhỉ? Đây chắc chắn là kiểu "đánh là thương, mắng là yêu" trong truyền thuyết rồi. Thiếu nữ nháy nháy mắt, tự mình đưa ra một kết luận xanh rờn: Hai đứa này hiện tại có thể chưa yêu, nhưng tương lai chắc chắn sẽ về chung một nhà! Lúc này, Thẩm Nguyên đang mải đấu khẩu với Lê Tri bỗng cảm nhận được một ánh mắt cực kỳ quen thuộc. Cậu nhanh chóng định vị được mục tiêu chính là Hà Chi Ngọc. Quá quen luôn, cái ánh mắt này luôn khiến cậu cảm thấy đã nhìn thấy ở đâu đó rồi. Lê Tri thấy Thẩm Nguyên nhìn Hà Chi Ngọc, cũng tò mò ngó sang. Đúng là học thần có khác, Lê Tri liếc mắt một cái là nhận ra ngay ánh mắt của cô bạn thân có vấn đề. - Tụi tớ đang cãi nhau thật mà. Hà Chi Ngọc gật đầu cái rụp, tỏ vẻ "tớ hiểu mà, tớ hiểu mà". Thấy thế, Lê Tri bất lực nhắm mắt lại, cảm giác như muốn tiền đình đến nơi. Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, theo bản năng hỏi nhỏ: - Hội gặm học à? Lê Tri lặng lẽ gật đầu. Thẩm Nguyên câm nín. Thực ra, nếu Thẩm Nguyên biết được Hà Chi Ngọc đang nghĩ gì, chắc chắn cậu phải thốt lên một câu "đúng là tiên tri giáng thế". Dù sao trong kịch bản của hệ thống, hiện tại cậu đúng là đang trong giai đoạn "hẹn hò" với Lê Tri. Thậm chí còn vì cái hào quang chói lọi của cô nàng mà làm tổn thương lòng tự tôn nhỏ bé, dẫn đến việc phải cắm đầu vào học như điên. Khốn khiếp! Sao đã bao nhiêu năm trôi qua rồi mà bà ấy vẫn còn "quyển" tôi ác chiến thế này? Bản chất của xã hội này chính là một cái máy "quyển" khổng lồ đúng không? Hôm nay không "quyển" được bạn, tương lai chắc chắn sẽ "quyển" tới bạn. Nhìn thấy bạn cấp ba ngày xưa giờ đi xe sang, ở nhà xịn, vợ đẹp con khôn, hạnh phúc viên mãn, nhìn lại mình xem... Vãi thật! Chẳng có cái nịt gì cả. 35 tuổi vẫn thân đơn gối chiếc. Nhưng ngẫm lại thì, đó cũng là một kiểu cuộc sống khác. Người ta chạy nhanh, 22 tuổi có nhà có cửa, xung quanh toàn lời tán thưởng. Bạn chạy chậm, 30 tuổi vẫn đang trên đường theo đuổi ước mơ. Có gì không được đâu? Vả lại, Thẩm Nguyên hiện tại cũng có "con gái" rồi mà, ai bảo bé mèo Kitty không tính là con chứ? Nhưng mà 35 tuổi cơ đấy, 17 năm thời gian, liệu "tiểu tam" (mèo) có còn ở bên cạnh mình không? Thẩm Nguyên không rõ, cũng chẳng muốn nghĩ đến. Nghĩ nhiều chỉ thêm đau lòng. Sau khi ăn cơm xong, Lê Tri nhanh chân chạy về phòng học, còn Thẩm Nguyên thì lững thững đi bộ ra quầy tạp hóa, mua một chai sữa AD size đại. Vốn định mua cho Lê Tri một chai nhưng Thẩm Nguyên nghĩ lại rồi thôi. Cái này mà để "Hội gặm học" bắt gặp, thì hai đứa có nhảy xuống sông Amazon cũng rửa không sạch. Làm sao? Thanh mai trúc mã mua sữa AD cho nhau là muốn hồi tưởng lại thời gian đóng vai vợ chồng hồi nhỏ à? Không cần hồi tưởng đâu, giờ đóng luôn cũng được nhé! Không được nữa thì tôi viết luôn một bộ truyện, đêm nay cho lên tường tỏ tình của trường luôn! Trở lại phòng học, cái mùi chua chua ngọt ngọt của sữa AD lập tức kích hoạt hệ thống khứu giác của Trần Minh Vũ ngồi bàn trên. - Lão Nguyên, ông mua cái gì đấy? - Mua lại tuổi thơ. So với Hồng trà đá thần giáo, những tín đồ trung thành của sữa AD cũng đông đảo chẳng kém. Về phần lý do, đại khái cũng giống như Thẩm Nguyên nói. Vì muốn bù đắp cho cái tôi thuở nhỏ luôn thèm thuồng nhìn chai sữa AD mà không có tiền mua. Đáng chết, cái gì mà "trả nợ cho tuổi thơ", tất cả đều là bẫy rập của chủ nghĩa tiêu dùng thôi! Chẳng lẽ chỉ có mình tôi cảm thấy vị sữa AD cũng bình thường thôi sao? Thẩm Nguyên vặn nắp làm một ngụm lớn. - Chậc, mỹ vị nhân gian! Nói thì nói thế, nhưng Thẩm Nguyên vẫn cảm thấy phải dùng cái ống hút nhỏ cắm vào thì mới đúng chất hồi ức tuổi thơ. A Kiệt lén lút sáp lại gần: - Cho tao xin một ngụm được không? - Không. Bị từ chối phũ phàng, A Kiệt lập tức phát bệnh "diễn sâu". - Ca ơi, cho em xin một miếng đi mà, em sắp không xong rồi, van đại ca đấy. Em cảm thấy trên người như có kiến bò, toàn thân run rẩy, sắp không thở nổi nữa rồi. Van cầu đại ca, cho em xin đúng một ngụm thôi, một ngụm duy nhất thôi là em thề từ nay về sau không bao giờ đụng vào thứ này nữa! Vãi chưởng. Đúng là cái đồ ngốc cấp ba, vì miếng ăn mà cái trò gì cũng làm ra được. Thẩm Nguyên vội vàng mở nắp bình, đưa chai sữa đến trước mặt A Kiệt. Nhưng ngay khi A Kiệt định giơ tay đón lấy, Thẩm Nguyên lại nhanh tay rụt về. - Gọi cha đi. - Hắc, cái thằng này... A Kiệt cuối cùng vẫn phải mở miệng. Cái danh xưng "Nghĩa phụ" này, giờ đây cũng chẳng khác gì từ "Bảo bảo", đã hoàn toàn mất đi cái giá trị thiêng liêng vốn có của nó. Nhất là từ "Bảo bảo", nó đã tràn lan đến mức đám nam sinh có thể thản nhiên gọi nhau như thế mà không thấy ngượng. Nhưng ở chỗ Thẩm Nguyên và Lê Tri, nếu Thẩm Nguyên mà dám gọi Lê Tri một tiếng "bảo bảo", thì đón chờ cậu chắc chắn là một cú "đấm điện quang" của mỹ thiếu nữ. Cũng không phải Lê Tri thấy cái từ này có gì sai trái, con gái bọn họ vẫn hay gọi nhau là "bảo bảo" suốt đấy thôi. Chỉ là Thẩm Nguyên gọi thì Lê Tri thấy buồn nôn vãi chưởng. Bởi vì cái thằng ranh này luôn thích dùng cái "giọng trầm khàn" đầy giả trân để gọi cô là "bảo bảo". Nghe xong là nổi hết cả da gà da vịt lên luôn. Cũng may là dạo này hai đứa ngồi xa nhau, lại thêm "Hội gặm học" soi quá kỹ nên Thẩm Nguyên cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.