Chương 46: Tri thức mà cũng đem ra giao dịch được sao?

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:30

Về chuyện cơm tối, Thẩm Nguyên giải quyết nhanh gọn lẹ ngay tại nhà ăn trường. Lê Tri và Hà Chi Ngọc rủ nhau ra ngoài đổi gió, còn Thẩm Nguyên thì lười, chỉ muốn tản bộ loanh quanh cho tiêu cơm. Thực ra là vì Lê Tri căn bản chẳng thèm gọi cậu đi cùng. Mà thôi, hai đứa cũng chẳng phải cái kiểu lúc nào cũng dính lấy nhau như sam, thường thì Thẩm Nguyên hứng lên mới đi "phục kích" bắt quả tang Lê Tri ở nhà ăn thôi. Với lại, thỉnh thoảng cũng có lúc vồ hụt. Nói chung là tùy duyên. Ăn xong, Thẩm Nguyên vốn định ghé siêu thị làm vài món linh tinh nhưng nghĩ lại chẳng có gì cần mua, thế là cậu đi thẳng về lớp. Quyết định này đã khiến Thẩm Nguyên phải hối hận đến mức muốn nghiến nát cả răng. - Thẩm Nguyên, lâu rồi không gặp. Vừa bước lên bậc cầu thang cuối cùng, Thẩm Nguyên đã nghe thấy một giọng nói mà cậu chẳng muốn nghe nhất trên đời. Đồng Sơ Nhu đứng ở đầu hành lang bên kia, tay cầm chai C sủi, cười tủm tỉm nhìn Thẩm Nguyên đang lết xác lên lầu. Mặt Thẩm Nguyên xị xuống ngay lập tức: - Tốt nhất là đừng gặp. - Cậu vẫn hài hước như ngày nào nhỉ. - Lại quên từ vựng tiếng Anh à? Thẩm Nguyên trực tiếp nhảy qua mọi thủ tục xã giao, đóng đinh vấn đề vào thẳng trọng tâm. Nghe Thẩm Nguyên nói thế, nụ cười trên mặt Đồng Sơ Nhu cứng đờ, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt ủy khuất. - Trong mắt cậu, tớ chỉ tìm cậu vì tiếng Anh thôi sao? Thẩm Nguyên "ha ha" một tiếng: - Chứ không lẽ vì tớ "tiện"? - Thẩm Nguyên, tớ cảm thấy chúng ta có thể chung sống như những người bạn bình thường mà. - Miễn đi, tớ sợ cậu lại thèm khát thành tích tiếng Anh của tớ thôi. Nói đoạn, Thẩm Nguyên cất bước định đi thẳng vào phòng học. Đồng Sơ Nhu nhanh chóng bám theo: - Thẩm Nguyên, nếu cậu đã nói thế thì chúng ta làm một cuộc giao dịch đi. Tớ có bộ đề Vật lý của thầy Quách chuẩn bị riêng cho Quách Vệ Phong, chắc chắn có thể giúp cậu bứt phá môn Vật lý đấy. Bước chân Thẩm Nguyên khựng lại, cậu quay sang nhìn Đồng Sơ Nhu bằng ánh mắt sâu xa: - Cậu coi tri thức là cái gì? Trong mắt cậu, tri thức có thể đem ra giao dịch sao? Cậu tưởng chỉ dựa vào giao dịch là có thể thực sự nâng cao thành tích của mình à? Đồng Sơ Nhu khẽ nhíu mày, chưa kịp phản ứng đã nghe Thẩm Nguyên tiếp tục "giảng đạo": - Cậu nghĩ chỉ cần có được một tờ bài thi là điểm Vật lý của cậu sẽ tự động đạt mức tối đa chắc? Lại còn mưu toan dùng một tờ bài thi để đổi lấy kiến thức tiếng Anh của tớ? Phi! Kiến thức của tớ rẻ rúng thế à? Thẩm Nguyên nói xong liền hiên ngang bước vào lớp, để lại một mình Đồng Sơ Nhu đứng ngơ ngác ngay cửa lớp 15... * Lúc Lê Tri quay lại phòng học, đập vào mắt cô là cảnh Thẩm Nguyên đang gục xuống bàn giả chết. - Trưa không ngủ, giờ mới lăn ra ngủ à? Nghe thấy tiếng Lê Tri, Thẩm Nguyên ngẩng đầu lên với bộ mặt sầu đời, sa sút tinh thần tột độ. Lê Tri giật nảy mình: - Vãi, ông bị làm sao thế? Không lẽ lúc tớ đi vắng, ông đã làm chuyện gì "mờ ám" ở chỗ ngồi của tớ rồi à? Hà Chi Ngọc đi cùng Lê Tri nghe thấy câu này thì suýt chút nữa trượt chân ngã ngay tại chỗ. Hai cái người này... tốc độ tiến triển đã đạt đến mức độ "kinh hoàng" này rồi sao? Nghĩ vậy, Hà Chi Ngọc càng thêm tò mò. Thiếu nữ vểnh tai, lén lút nghe ngóng động tĩnh của hàng ghế sau. - Tớ... Thẩm Nguyên hé môi, phát ra giọng nói khàn khàn: - Lê thiếu, tớ vừa từ chối yêu cầu của Đồng Sơ Nhu. - Nói tiếp đi. Thẩm Nguyên nuốt nước miếng: - Cô ta định dùng bộ đề Vật lý "hàng thửa" của thầy Quách để đổi lấy kiến thức tiếng Anh của tớ, nhưng tớ đã từ chối. Tớ làm thế là đúng đúng không? Lê Tri hiểu ngay vấn đề. Cái thằng ranh này đang hối hận xanh ruột vì đã lỡ mồm từ chối giao dịch đây mà. Đó là bộ đề do giáo sư Vật lý đặc cấp chuyên môn soạn cho con trai mình, chắc chắn là cực phẩm, đối với một "học tra" môn Vật lý thì chẳng khác nào bí kíp võ công. Thẩm Nguyên có phải học tra môn Vật lý không? Đại khái là đúng thế thật, điểm Vật lý của cậu ở lớp 15 này luôn nằm trong nhóm "đội sổ" mà. Đừng bao giờ coi thường tác dụng của một bộ đề tốt, nó thực sự có thể giúp học sinh thăng hạng vùn vụt đấy. Lê Tri vỗ vai Thẩm Nguyên: - Ông làm đúng rồi đấy. Ánh mắt Thẩm Nguyên lập tức sáng rực lên. - Dù sao ông có cầm bộ đề đó về thì cũng có làm nổi đâu. Thẩm Nguyên lại xìu xuống như bánh bao nhúng nước. Thấy thế, Lê Tri đưa tay xoa xoa đầu Thẩm Nguyên, cảm giác tóc ngắn của "chó con" sờ tới sờ lui cũng khá là sướng tay. - Nhưng tớ tin ông, ông nhất định sẽ tiến bộ thôi. Thẩm Nguyên lại được "hồi máu", hừng hực khí thế: - Đúng thế! Môn Vật lý của tớ không thể chết đứng ở đây được! Nhất định phải bứt phá! "Keng!" [Trong quá trình ôn luyện kiến thức, cậu nhận ra tư duy logic của mình nát như tương bần. Đối mặt với các dạng đề hình khối và con số, cậu thường xuyên rơi vào trạng thái "tịt ngòi". ] [Thực tế, đây vốn là điểm yếu chí mạng của cậu thời cấp ba, cũng chính vì sự chênh lệch này mà trong kỳ thi đại học năm đó, cậu đã bị Lê Tri bỏ xa vạn dặm, khiến quỹ đạo nhân sinh của hai người hoàn toàn lệch hướng. ] [Nhưng về khoản này, cậu biết có một người cực kỳ bá đạo!] [Người bạn thân thời lớp 12 - Chu Thiếu Kiệt, hiện tại đang là một đạo sư luyện thi công chức khét tiếng. Hãy tìm cậu ta để được phụ đạo ngay đi. ] [Nhiệm vụ: Tìm Chu Thiếu Kiệt báo danh vào lớp học thêm, tích lũy thời gian học tập đạt 72 giờ. Tiến độ hiện tại: 0/72h. Phần thưởng: Tăng cường tư duy logic. ] - Cái quái gì thế này? Thẩm Nguyên nhướng mày kinh ngạc. A Kiệt tương lai đi làm thầy giáo luyện thi công chức á? Cậu thấy hơi bị "cấn" rồi đấy. Dù sao thì vừa nãy cậu mới gáy với Đồng Sơ Nhu cái gì ấy nhỉ? À đúng rồi: "Tri thức mà cũng đem ra giao dịch được sao?". Giờ xem ra, đúng là giao dịch được thật! Mẹ nó chứ, dùng tiền báo danh học thêm chẳng phải là một loại giao dịch tri thức sao? Nếu nãy Đồng Sơ Nhu mà bảo đưa tiền để mua bộ đề, nói không chừng Thẩm Nguyên đã gật đầu cái rụp rồi! Dùng tiền mời thầy về dạy, thầy giáo đem tri thức của mình "bán" cho học sinh. Như thế, học sinh sẽ được tiếp cận kiến thức một cách chuyên nghiệp và bài bản hơn, lại còn là một kèm một nữa. Cái này so với việc học sinh cứ lủi thủi vùi đầu vào đống đề thi thì hiệu quả hơn gấp vạn lần. Thẩm Nguyên thực ra rất bài xích chuyện học thêm, vì ngày xưa cậu từng bị bà chị họ đè đầu cưỡng ép học không biết bao nhiêu tiết tiếng Anh. Nhưng giờ thì cậu hết bài xích rồi, cậu chỉ hận không thể để chị họ dạy kèm Toán cho mình thôi. Nhưng mà thôi, nghĩ lại thì trình độ Toán của đại biểu tỷ còn nát hơn cả Thẩm Nguyên nữa. Nếu có điều kiện, phụ huynh nào chẳng muốn báo danh cho con em mình đi học thêm. Nhưng sự thật là... báo không nổi. Mấy lớp học thêm nhỏ lẻ bị dẹp bỏ, nhưng lớp lớn thì vẫn tồn tại chình ình ra đó. Đối thủ cạnh tranh biến mất khiến giá cả ngày càng leo thang. Một tiết học vài trăm tệ, gia đình bình thường sao gánh nổi. Có người bảo thế là tốt, giúp giảm tải áp lực cho học sinh. Nhưng dưới cái bóng ma của kỳ thi đại học, áp lực có thực sự giảm xuống không? Rõ ràng là không, giảm tải và thành tích luôn là hai đường thẳng song song. Kết cục là một bên bị giáo dục thi cử đè nén đến nghẹt thở, một bên là áp lực vì thành tích không lên nổi. Dưới sự kìm kẹp của cả giáo dục và gia đình, chuyện học sinh "nhảy lầu" cũng chẳng còn là chuyện lạ. Có một câu đùa cay đắng thế này: Học sinh lớp 12 luôn mong có ai đó nhảy lầu, vì như thế bọn họ mới được nghỉ học. Thẩm Nguyên theo bản năng nhìn về phía chỗ ngồi của Chu Thiếu Kiệt, nhưng A Kiệt vẫn chưa quay lại. A Kiệt nhân duyên cực tốt, không phải vì gã đẹp trai hay học giỏi Toán, mà vì ở cạnh gã, người ta luôn cảm thấy vui vẻ, có thể cười nói sảng khoái để tạm thời thoát khỏi áp lực thực tại. Những hành vi "vô tri" của A Kiệt đã biến cái trường trọng lực nặng nề của giáo dục thành một sân chơi hoang đường đầy thú vị. Bạn có thể gia nhập để trở thành một người chơi, hoặc đơn giản là làm một du khách đứng xem. Nhưng hy vọng khi nhìn thấy những trò lố đó, bạn có thể nở một nụ cười thật lòng. Cũng hy vọng cái "Hội gặm học" kia có thể rải thêm chút đường để xoa dịu những bộ não đang mệt mỏi. Ai mà chẳng phải gồng mình dưới áp lực để tiến về phía trước cơ chứ? Cứ mải miết làm đề, trở thành những "kẻ đào mộ" trong kho đề thi, nhưng đồng thời cũng đang viết nên những vần thơ dại khờ trên đống đổ nát của giáo dục chuẩn hóa. Trước khi bị nhấn chìm, việc hít thở chút không khí trong lành chính là động lực để tiếp tục kiên trì. Thẩm Nguyên nhìn cái ghế trống của A Kiệt, lòng đầy trăn trở. Làm sao để tìm A Kiệt báo danh học thêm bây giờ? Với lại dù có báo danh được thì A Kiệt hiện tại cũng đâu có ở cạnh cậu 24/24 đâu! Chẳng lẽ giờ ra chơi nào cũng lôi gã ra quấy rối à? Một hai tiết thì không sao, nhưng đây tận 72 tiếng đồng hồ cơ mà! Chẳng lẽ ngày nào tan học cũng phải dính lấy A Kiệt như hình với bóng? Cái này nghe chừng hơi bị "gay lọ" rồi đấy. Ngay lúc Thẩm Nguyên còn đang khổ não vì chuyện báo danh, giọng của Lê Tri vang lên bên tai: - Nhường đường tí, tớ muốn đi vào. Thẩm Nguyên nghe vậy liền dịch ghế ra, Lê Tri lập tức bước vào chỗ ngồi. Nhìn đôi chân dài của Lê thiếu lướt qua bên cạnh, Thẩm Nguyên bỗng thông suốt. Mẹ nó, cứ đợi đến cuối tuần đi. Đến lúc đó trực tiếp đè thằng A Kiệt ra tường bắt nó mở lớp dạy kèm là xong chuyện!