Chương 38: Đứa trẻ nhỏ bé chẳng ngăn nổi cuộc chia ly

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:25

Giờ tự học buổi tối hôm nay không phải làm bài tập, vì có tiết kiểm tra Sinh học. Thực ra môn Sinh cũng không đến nỗi nào, phàm là những thứ liên quan đến ghi nhớ thì Thẩm Nguyên đều cân được hết. Nhưng cứ hễ đụng đến mấy thứ logic phức tạp một chút là cậu lại "tịt ngòi" ngay lập tức. Điển hình là mấy hạt đậu Hà Lan đáng ghét của ông Mendel. Thẩm Nguyên cảm giác mình cứ như bị "ám quẻ", lần nào cũng vấp ngã ngay bãi phân bò của mấy hạt đậu đó. Đợi đến khi bài thi được thu lên, Dương Trạch ngồi bàn trên liền quay xuống quăng một câu: - Kiệt này, mày bảo xem, F1 lai tạo thì gen trội thường nghiêng về phía nào hơn? - Còn tùy tình huống chứ. - Hả? Ví dụ xem nào? - A Trạch tò mò. A Kiệt tự tin chỉ tay vào mặt mình: - Ví dụ như tao này, bố tao người Kỵ Dương, mẹ tao người Thượng Hải, nên tao mới trổ mã đẹp trai thế này đấy. Trong phút chốc, mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía A Kiệt. - Đồ đần. - Súc sinh vừa thôi con ạ. - Mất hứng vãi chưởng. Nghe đám bạn "tổng sỉ vả", A Kiệt lập tức nhảy dựng lên phản bác: - Ấy! Tao không đẹp trai à? Tao không đẹp trai à? Vãi chưởng, mắt mũi tụi mày để dưới mông hết rồi à? - Thế mày có người yêu chưa? - Trác Bội Bội tung đòn chí mạng. - Mày còn lâu mới đẹp trai bằng tao nhé. Thẩm Nguyên vừa nói vừa đưa tay lên cằm làm một tư thế "soái ca" đầy giả trân. A Kiệt nhìn Thẩm Nguyên bằng ánh mắt khinh bỉ: - Mày mà đổi kiểu tóc một cái là thành "HKT" đời đầu luôn đấy con ạ. - Thời đại nào rồi còn nhắc đến HKT. - Trần Minh Vũ cũng góp vui. - Văn hóa phục hưng! Đây chính là văn hóa phục hưng đấy hiểu không!! Như chạm đúng từ khóa, cả đám bắt đầu hò hét ầm ĩ. Có lẽ vì bị hormone kìm nén quá lâu, các thiếu niên luôn cần những khoảnh khắc "vô tri" thế này để giải tỏa áp lực. Trác Bội Bội lặng lẽ quan sát đám con trai đang nổi điên, thầm ghi lại trong lòng: "Các thiếu niên vì vẻ ngoài mà đố kỵ lẫn nhau, nhưng lại vì sự 'ngáo ngơ' mà xích lại gần nhau." Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. A Kiệt nằm bò ra bàn, miệng ngậm một cái ruột bút, sau khi rít một hơi thật sâu liền nhả ra một làn "khói hư ảo". Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt tiếc nuối: - Mày mà hút được mực vào trong thì tao mới nể là tuyệt chiêu. A Kiệt liếc nhìn Thẩm Nguyên, thản nhiên đáp: - Hút mực vào là để tri thức hòa quyện cùng máu thịt. Nguyên à, đây gọi là nghệ thuật hành vi đấy. - Thế sao mày không ăn luôn cuốn "Năm Ba" đi, hoặc là cạo đầu kiểu Địa Trung Hải rồi đứng trước cờ thi đua mà khóc tang cho nó máu. Mắt A Kiệt sáng rực lên: - Vãi chưởng, thầy chủ nhiệm mà thấy tao khóc tang trước cờ thi đua chắc thầy "đăng xuất" luôn quá? Nhìn bộ dạng phấn khích của A Kiệt, Thẩm Nguyên hỏi: - Thế mày có dũng khí cạo đầu kiểu Địa Trung Hải không? A Kiệt xìu xuống ngay lập tức. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng kiểu tóc thì tuyệt đối không thể loạn. Cạo đầu kiểu Địa Trung Hải thì đúng là quá sức chịu đựng rồi. - Không sao đâu Kiệt ơi, mày chỉ cần mua thêm bộ tóc giả là xong mà. - Cút ngay! Mày đi mà cạo ấy! Giờ tự học kết thúc, học sinh trong lớp tốp năm tốp ba ra về. Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri lại bày ra cái trò "nhét đầy cặp sách" để tạo áp lực cho bạn học, thầm cầu nguyện cho mấy đứa ngồi cạnh cô nàng một giây. - Bà thực sự nên tích đức đi, ngày nào cũng "quyển" người ta ra bã thế này. Vừa hội quân trên đường về, câu đầu tiên Thẩm Nguyên nói với Lê Tri chính là câu này. - Đừng có nhắc đến chuyện đó với tớ! Nghĩ đến là thấy bực rồi! Nghe đến hai chữ "tích đức", sắc mặt Lê Tri thay đổi ngay lập tức. - Bực cái gì? Lại nhớ đến mấy con cá vàng trong bể à? - Không phải nhé! Thẩm Nguyên khoái chí: - Bà còn dám nhắc à? Mẹ nó, tớ có bắt bà phóng sinh đâu, tại bà nuôi kiểu gì mà tụi nó sắp ngửa bụng lên trời hết cả lũ đấy chứ! Câu được 10 con, lúc tớ đi phóng sinh chỉ còn đúng 7 con, thế 3 con kia bà chén rồi à? Gương mặt xinh đẹp của Lê Tri hơi đỏ lên, im lặng không đáp. Đúng lúc Thẩm Nguyên đang định trêu thêm vài câu thì trong đầu vang lên tiếng thông báo của hệ thống. "Keng!" [Dạo bước dưới chân khu tập thể, Lê Tri nghe tin cậu dạo này đang nỗ lực học tập thì thấy rất ấm lòng, cô ấy cho rằng 35 tuổi chính là cái tuổi để xông pha. ] [Đi mãi, hai người đi tới bờ sông nhỏ trong khu tập thể. Nhìn những con cá vàng đang thong thả bơi lội, Lê Tri chợt nhớ tới mấy con cá vàng từng được cậu phóng sinh, và cả hai bé mèo mà hai người cùng nuôi. ] [Dù chúng đều đã không còn trên đời, nhưng đó vẫn là những ký ức tươi đẹp mà hai người từng sẻ chia. ] [Nhiệm vụ: Thuyết phục Lê Tri cùng nhận nuôi một thú cưng. Phần thưởng: 2000 tệ. ] Nụ cười trên môi Thẩm Nguyên chợt tắt ngóm. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng chàng thiếu niên. Thấy Thẩm Nguyên bỗng nhiên im bặt, Lê Tri quay sang nhìn, phát hiện biểu cảm của cậu có gì đó rất lạ. - Ông sao thế? - Mỹ thiếu nữ nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc của bạn mình. Thẩm Nguyên lắc đầu: - Không có gì. Đúng rồi, hôm nay có muốn "hít" mèo không? - Đang nói chuyện cá, sao tự nhiên lại nhảy sang mèo thế? - Bà bảo xem, Ba Giờ với Nhốn Nháo có thể ở bên cạnh chúng ta được bao lâu? Lê Tri sững người. Một lúc sau, cô nàng giơ chân đá nhẹ Thẩm Nguyên một cái: - Đang yên đang lành nói cái gì thế hả! Tụi nó mới tí tuổi đầu! Định diễn trò sến súa thương cảm đấy à? Định làm tớ mất hứng ăn bữa khuya đúng không? Hả? Trả lời mau! Nhìn vào mắt tớ này! - Không phải. - Thẩm Nguyên nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Lê Tri. Mỹ thiếu nữ vốn định dùng mấy câu đùa giỡn để lảng tránh chủ đề này, để nỗi buồn trôi xa một chút. Nhưng Thẩm Nguyên hiện tại rõ ràng là không muốn đùa. Nghĩ đến con mèo Nhốn Nháo bị điếc nhưng lúc nào cũng kêu "meo meo" thật to mỗi khi thấy mình. Nghĩ đến con Ba Giờ ngày thường hay "tiện", nhưng cứ gọi tên là lại chạy đến quấn quýt. Vành mắt Lê Tri bỗng đỏ hoe. - Ông làm cái gì thế hả! - Mỹ thiếu nữ nghẹn ngào, đưa tay đấm nhẹ vào vai Thẩm Nguyên. Thẩm Nguyên gãi đầu. Hồi nhỏ, lúc còn ở dưới quê, nhà cậu có nuôi một con chó. Nó đã bầu bạn với cậu từ năm lớp một cho đến tận năm lớp sáu. Nó đưa cậu đi học, rồi lại đứng chờ đón cậu mỗi khi tan trường. Nhưng rồi một ngày, nó không còn ra đón cậu nữa. Ngay trước mặt Thẩm Nguyên, mấy người lớn đã xích cổ nó lôi đi. Thẩm Nguyên không ngăn nổi, chỉ biết trốn sau cánh cửa, nhìn nó qua khe hở nhỏ xíu. Đứa trẻ nhỏ bé, chẳng thể ngăn nổi những cuộc chia ly. Cuối cùng Lê Tri cũng chẳng còn tâm trạng nào mà ăn khuya nữa. Vừa về đến nhà, cô nàng vứt cặp sách sang một bên rồi chạy tót sang nhà Thẩm Nguyên để "hít" mèo. Nỗi buồn vừa rồi lập tức tan biến ngay khi nhìn thấy hai cái cục bông nhỏ. - Bé mèo Kitty ơi, ôm cái nào. Hai đứa nhỏ vẫn rất quen hơi Lê Tri nên không hề kháng cự. Nhưng với Thẩm Nguyên thì lại là chuyện khác. Nhốn Nháo ở trong lòng cậu lúc nào cũng ngọ nguậy đòi thoát ra. Ba Giờ thì khá hơn, không quậy nhưng nó lại dùng hai chân sau đạp thẳng vào mặt Thẩm Nguyên, nhất quyết không cho cậu lại gần. Riêng với Lê Tri thì hai đứa nó ngoan lạ thường. Ngồi trên giường Thẩm Nguyên, Lê Tri nhẹ nhàng vuốt ve Nhốn Nháo, khẽ nói: - Sau này đừng có nghĩ mấy chuyện linh tinh đó nữa. - Chỉ là bộc phát cảm xúc thôi mà. Lê Tri lườm Thẩm Nguyên một cái sắc lẹm: - Bộc phát cái con khỉ, làm tớ giờ vẫn thấy đói bụng đây này! Thẩm Nguyên cười gượng: - Thế để tớ nấu mì tôm cho bà nhé? Lê Tri lắc đầu, ánh mắt dịu dàng đặt lên mình con mèo: - Thôi khỏi, để mai tớ "thịt" ông sau. Chuyện chia ly còn xa lắm, không cần phải bận tâm làm gì. [Nhiệm vụ hoàn thành!] [Nhiệm vụ: Thuyết phục Lê Tri cùng nhận nuôi một thú cưng. Phần thưởng: 2000 tệ. (Đã hoàn thành)]