Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:21
- Nguyên này, chị già thật rồi sao em?
Thẩm Nguyên ngồi ở ghế phụ, nghe bà chị họ hỏi câu này thì vội vàng nắm chặt dây an toàn.
- Chị gái à, đừng có nghĩ quẩn đấy nhé.
Dương Dĩ Thủy liếc xéo một cái:
- Đi chết đi, chị chỉ đang hơi cảm thán chút thôi.
- Chị thì có cái gì mà phải thương cảm? Thương cảm đôi chân dài mét bảy hai của chị à? Hay thương cảm cái gu thời trang xịn xò, hay là thương cảm cho 600 nghìn fan trên Douyin của chị? Chị em tốt của tôi ơi, chị thương cảm cái con khỉ ấy!
Thẩm Nguyên tuôn một tràng khen ngợi, còn cưỡng ép gieo vần cực gắt. Nghe xong đống lời nịnh nọt này, đại biểu tỷ lập tức thấy dễ chịu hơn hẳn.
- Không tệ, không tệ, lát nữa thưởng cho cậu một ly trà sữa.
- Hai ly đi chị, em mang cho Lê Tri một ly nữa. - Thẩm Nguyên gần như đáp lại theo bản năng.
Dương Dĩ Thủy nghe vậy, lông mày nhướng lên đầy ẩn ý:
- Thế mà còn bảo không yêu sớm? Thế này là cái gì đây?
Thẩm Nguyên đảo mắt:
- Chị biết hôm qua Lê Tri nói thế nào không?
Dương Dĩ Thủy vừa đánh lái vào hầm gửi xe vừa nói:
- Nói gì? Chờ chút, đợi chị đỗ xe xong đã rồi hẵng kể.
Đợi đến khi Dương Dĩ Thủy tắt máy, Thẩm Nguyên mới thong thả mở lời:
- Bà ấy bảo nếu có yêu sớm, thì ít nhất cũng phải tìm đứa nào thi được 650 điểm, chứ không thèm cái loại "chó hoang" ven đường như em đâu.
- Ha ha ha ha!!!
- Con mẹ nó, chị an ủi em kiểu đấy đấy à?
Dương Dĩ Thủy gục mặt xuống vô lăng, vừa cười vừa xua tay với Thẩm Nguyên, chẳng thấy chút thành ý nào.
- Nhanh lên chị ơi, lát nữa không kịp giờ tự học buổi tối bây giờ.
- Kịp mà, kịp mà.
Để báo đáp vụ "hiến kế" hôm qua, đại biểu tỷ quyết định dẫn Thẩm Nguyên đi ăn một bữa ra trò. Một giáo viên tiếng Anh sành điệu với 600 nghìn fan Douyin, chuyên quay video phối đồ như chị, chỉ cần nhận một cái hợp đồng quảng cáo là đủ để cân cả đống nhiệm vụ của cái hệ thống ngớ ngẩn kia rồi.
Dạo này hệ thống không phát tiền, Thẩm Nguyên cũng thấy hơi nhớ nhớ. Nhưng dù sao tiền lần trước vẫn chưa tiêu hết nên cậu cũng chẳng bận tâm lắm.
Về phần chỗ ăn, đó là một nhà hàng tư nhân khá kín đáo. Đại biểu tỷ đã đặt bàn từ trước, Thẩm Nguyên chỉ việc vác cái bụng đến "hốc" là xong.
- Nếm thử đi, đậu hũ Tây Thi nhà này đỉnh lắm đấy.
Ở mỗi vùng miền đều sẽ có vài món ăn "quốc dân" thường xuyên xuất hiện trên bàn tiệc. Tại Kỵ Dương này, món đó chính là đậu hũ Tây Thi. Đối với người dân nơi đây, món ăn này gắn liền với họ từ thuở lọt lòng. Có thể thiếu những món sơn hào hải vị khác, nhưng đậu hũ Tây Thi thì nhất định phải có. Từ khách sạn cao cấp trong phố đến đám tiệc ở nông thôn, món này là bất di bất dịch.
Nói trắng ra, đậu hũ Tây Thi là một loại canh đậu hũ, chỉ là ở Kỵ Dương nó có cái tên mỹ miều như vậy thôi. Món này chẳng có công thức chuẩn mực nào cả, mỗi nhà một vẻ, giống như mỗi gia đình đều có một cuộc sống riêng vậy. Khẩu vị là thứ cực kỳ cá nhân, nhưng với đậu hũ Tây Thi, người Kỵ Dương dường như có chung một "tần số" vị giác.
Một đứa trẻ lớn lên ở Kỵ Dương như Thẩm Nguyên luôn có một quan niệm mộc mạc: Nếu đậu hũ Tây Thi của quán này mà làm không ngon, thì mấy món khác cũng vứt. Và Thẩm Nguyên thấy quán này đúng là "ra gì" thật, hương vị cực kỳ ổn áp.
Ăn xong, đại biểu tỷ lái xe đưa Thẩm Nguyên về trường.
*
- Ầy, cho bà này.
Lê Tri nhìn ly trà sữa trên bàn, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác:
- Chẳng lẽ... ông định tán tớ đấy à?
Nhìn bộ dạng của Lê Tri, Thẩm Nguyên cảm thấy cô nàng chắc chắn đang bị câu nói "yêu sớm" của bà chị họ làm cho sang chấn tâm lý rồi.
Thẩm Nguyên liếc mắt:
- Làm như bà thèm đồng ý không bằng.
- Xì, đợi bao giờ ông thi được 650 điểm thì hẵng tính nhé. - Lê Tri nói xong liền cầm ống hút lên, bắt đầu thưởng thức trà sữa.
- Thế 620 có được không?
- Ơ hay! Tán gái mà cũng đòi mặc cả à? Ông đúng là chẳng có chút thành ý nào cả!
- Bà đang uống trà sữa của tớ đấy nhé. - Thẩm Nguyên chỉ chỉ vào ly trà sữa trên tay cô nàng.
- Tớ nhận đồ của ông, không có nghĩa là tớ đồng ý nhé.
Lê Tri nhẹ nhàng búng tay một cái:
- Đây gọi là "Bất đẳng thức trà sữa" đấy.
Thẩm Nguyên bật cười:
- Tớ tặng trà sữa cho bà, cũng không có nghĩa là tớ đang tán bà.
- Thế thì tớ yên tâm rồi. - Lê Tri vỗ vỗ ngực, giả vờ thở phào nhẹ nhõm.
- Hắc, cái bà này. - Thẩm Nguyên làm động tác "Hoang Thiên Chỉ". - Thế đợi ông đây thi được 620 điểm nhé?
Lê Tri lại lôi điểm số ra để "phá phòng" Thẩm Nguyên, khiến cậu chỉ biết lủi thủi quay về chỗ ngồi xoáy đề.
"Reng... reng... reng!"
Chu Thiếu Kiệt vừa đặt mông xuống ghế cũng là lúc tiếng chuông vang lên. Nhìn quanh một hồi, ánh mắt A Kiệt dừng lại trên ly trà sữa của Thẩm Nguyên:
- Nguyên ơi, một ngày mày nốc hai ly trà sữa thế này không sợ béo à?
- Không cho mày uống đâu.
A Kiệt tức tối:
- Khốn kiếp, tao là đang quan tâm mày đấy nhé! Dù áp lực học tập lớn thật nhưng cũng không được tàn phá thân thể chứ! Bị tiểu đường thì sao?
Thẩm Nguyên mỉm cười:
- Thế thì vừa khéo, để tao cho mày nếm thử chút "ngọt ngào".
- Xì, không cho thì thôi.
Trác Bội Bội bỗng thò đầu sang, nói với A Kiệt:
- Nhìn lên bàn Lê Tri kìa.
A Kiệt ngó sang chỗ Lê Tri, rồi nhanh như cắt quay lại làm động tác chỉ trỏ kiểu Husky:
- Khai mau! Sao trên bàn Lê Tri lại có một ly Dương Chi Cam Lộ ba phần đường ít đá y hệt của mày thế hả?
Không phải chứ anh em, mày có thiên lý nhãn à? Cái này mà cũng nhìn ra được?
Thấy biểu cảm kinh ngạc của Thẩm Nguyên, A Kiệt lập tức hiểu ra vấn đề, bày ra bộ dạng đau lòng nhức óc:
- Khốn kiếp, anh em mình thế là hết! Mày làm phản rồi!
Thẩm Nguyên bó tay, đành tung ra sát chiêu:
- Lê Tri bảo không thèm yêu đương với đứa nào thi dưới 650 điểm đâu.
Lần này đến lượt Trác Bội Bội hăng hái:
- Vậy nên Lão Nguyên, hai ngày nay ông nỗ lực học tập là vì Lê Tri đúng không?
Xong đời, lại trêu chọc phải "Hội gặm học" rồi. Thẩm Nguyên lập tức cúi đầu đọc sách, tuyệt đối không tham gia vào cái chủ đề này nữa. Còn về phần A Kiệt - thành viên cốt cán của "Hội cấm yêu sớm"? Chỉ là một con chó hoang ven đường thôi, không chấp.
Trong giờ tự học buổi tối, Thẩm Nguyên đã đẩy tiến độ nhiệm vụ thêm được hai tiếng đồng hồ. Như vậy, nhiệm vụ chỉ còn lại đúng một tiếng rưỡi cuối cùng. Đây là thứ mà chỉ cần về nhà nỗ lực thêm một chút là có thể giải quyết gọn nhẹ.
Chứng kiến Lê Tri một lần nữa thi triển kỹ năng "quyển cẩu", Thẩm Nguyên đã không còn cảm giác gì nữa. Dù sao sau hai ngày nay, cậu cũng đã chính thức gia nhập hàng ngũ "quyển cẩu" sơ cấp rồi. Cách để "quyển" người khác thế nào, Thẩm Nguyên đã có kinh nghiệm, thứ cậu thiếu bây giờ chỉ là điểm số mà thôi. Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên không khỏi nở một nụ cười đắc ý.
- Ông cười trông giống mấy tên biến thái hay bám đuôi mỹ thiếu nữ vãi chưởng.
Lê Tri đứng phía trước, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn Thẩm Nguyên:
- Dạo này ông cứ thấy lạ lạ thế nào ấy.
- Có gì không ổn à? - Thẩm Nguyên không hiểu.
Mỹ thiếu nữ trầm ngâm một lát rồi nói:
- Ông dạo này... ân cần quá mức. Thậm chí sáng nào cũng dậy sớm đi học cùng tớ, bình thường ông toàn đè tiếng chuông vào lớp mới vác xác đến cơ mà.
Nghe vậy, Thẩm Nguyên lườm một cái cháy mắt. Chẳng lẽ cậu lại bảo là do cái hệ thống chết tiệt kia ép buộc sao?
- Không phải, bà dùng từ "ân cần" là có ý gì? Nghe như kiểu tớ là liếm chó của bà không bằng.
Thẩm Nguyên vừa dứt lời, mỹ thiếu nữ bỗng tỏ vẻ suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc:
- Thế thì đúng là hơi mất mặt thật.
- Bà bớt tự luyến đi.
- Ờ.
Hai người lại rơi vào im lặng cho đến khi bước vào thang máy.
- Này. - Lê Tri bỗng gọi một tiếng.
- Tớ không phải "này", tớ là Sở Vũ Tầm.
- Đồ hâm. - Lê Tri đảo mắt.
- Thì cũng phải cho tớ diễn sâu tí chứ.
- Diễn cái đầu ông ấy.
Hai người nhìn nhau, rồi đồng loạt bật cười.