Chương 4: Hóa ra cô ta tiếp cận tôi chỉ vì học tập
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:03
Thẩm Nguyên nhìn hai cô nàng, hỏi lại cho chắc:
- Combo ba người hả?
- Gọi luôn combo ba người đi cho rẻ, tiết kiệm là quốc sách.
Thẩm Nguyên nghe vậy, lập tức nhìn Lê Tri đầy cảnh giác.
Lê Tri nhướng mày:
- Gì? Nhìn cái gì mà nhìn?
- Lát nữa nhớ chuyển lại cho tớ một phần ba tiền đấy nhé.
Lê Tri lườm cậu một cái cháy mặt, gõ gõ xuống bàn:
- Biết rồi khổ lắm, tôi thèm vào mà quỵt ông mấy chục bạc lẻ chắc?
Sau khi Thẩm Nguyên xác nhận đặt đơn trên điện thoại thành công, cậu liền chìa tay ra trước mặt Lê Tri:
- Tiền đâu, nôn ra đây.
Lê Tri nở một nụ cười ngọt đến sâu răng:
- Ngoan nào, tí nữa "mẹ" mời con uống Mixue bù vào nhé.
Thẩm Nguyên thừa biết cái bài này của Lê Tri, cậu chỉ tay vào ly kem mứt trên bàn:
- Không, tớ muốn cái này cơ.
Thẩm Nguyên quá hiểu tính cô nàng, Lê Tri cực kỳ nghiện kem. Dùng kem để dụ dỗ cô thì tỉ lệ thành công là 99%, nhất là sau khi cậu vừa chuyển khoản 50 tệ cho cô lúc nãy.
Thiếu nữ nhìn ly kem mứt trên bàn, lầm bầm chửi thề một câu:
- Đúng là cái đồ hãm tài, tự nhiên dán cái hình kem mứt lên bàn làm gì không biết!
Chửi thì chửi thế thôi, nhưng tay Lê Tri vẫn rất thành thật mà bấm đặt thêm một phần kem.
"Chùn chụt... chùn chụt..."
- Ông có thể ăn uống yên tĩnh một chút được không hả!
Lê Tri nhăn mặt nhìn Thẩm Nguyên. Cái thằng dở hơi này, có thìa không dùng lại cứ thích liếm lấy liếm để, phát ra âm thanh nghe mà muốn đấm.
- Không thể, ăn kem mà không liếm thì còn gì là linh hồn của món ăn nữa.
Nói đoạn, Thẩm Nguyên cầm ly kem biểu diễn kỹ năng dùng lưỡi ngay trước mặt Lê Tri.
"Chùn chụt chùn chụt chùn chụt..."
Ly kem mứt vơi đi với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Phải công nhận một điều, trình độ của cậu chàng đúng là thượng thừa.
Lê Tri tặc lưỡi đầy khinh bỉ:
- Ông không đi đóng vai ếch xanh thì đúng là phí cả một tài năng thiên bẩm.
- Thế là trong lòng bà, tớ là hoàng tử ếch đúng không?
- Không, là con cóc ghẻ.
Thẩm Nguyên đặt ly kem xuống, thì thầm đầy hiểm độc:
- Bà cứ đợi đấy, tối nay tớ sẽ chui vào trong giày bà, đợi sáng mai bà xỏ chân vào là tớ há mồm "táp" cho một phát "cóc ghẻ tập kích" luôn.
Vụ "cóc chui vào giày" này là trải nghiệm đau thương có thật của Thẩm Nguyên hồi nhỏ ở dưới quê. Sáng sớm xỏ chân vào giày không được, nhìn kỹ mới thấy một cụ cóc đang nằm chễm chệ bên trong. Chuyện đó đã để lại một vết sẹo tâm lý cực lớn cho Thẩm Nguyên, nhưng đồng thời cũng gây ra một cú sốc "vật lý" không hề nhẹ cho cụ cóc kia.
Và chiêu này đối với các thiếu nữ mà nói, rõ ràng là đòn tấn công mang tính hủy diệt.
Nghe Thẩm Nguyên mô tả, Lê Tri rùng mình một cái, đỏ mặt mắng:
- Đồ biến thái!
Thẩm Nguyên lập tức bày ra vẻ mặt hưởng thụ. Được mỹ nữ đỏ mặt mắng là biến thái, đây chẳng phải là lời khen ngợi tối cao sao? Tất nhiên, mỹ nữ đó phải là kiểu người dị ứng với mấy trò biến thái và sẽ mắng mỏ một cách nghiêm túc như Lê Tri thì nghe mới "phê".
Nhìn cái bản mặt đắc ý của Thẩm Nguyên, Lê Tri hoàn toàn cạn lời. Còn Hà Chi Ngọc ngồi bên cạnh thì đã đỏ mặt tới tận mang tai, không biết phải giấu mặt vào đâu.
"Dù hai người là thanh mai trúc mã, nhưng cũng phải giữ kẽ một chút chứ! Mấy lời này mà cũng đem ra nói giữa bàn dân thiên hạ được sao!!"
- Thôi được rồi, ăn nhanh đi kẻo hamburger nguội hết bây giờ.
Thẩm Nguyên liếc nhìn Hà Chi Ngọc đang cố gắng hòa giải, thầm nghĩ con bé này chắc bị mình dọa cho sợ rồi. Giữa cái mùa hè nóng như đổ lửa này thì hamburger nguội thế quái nào được.
- Cho hắn chết đói luôn đi!
Lê Tri vừa dứt lời đã thấy Thẩm Nguyên há mồm ngoạm một phát hết sạch một phần tư cái hamburger, khiến cô nàng đứng hình mất năm giây.
- Mồm ông là mồm người hay mồm máy nghiền thế?
Thẩm Nguyên vừa nhai nhồm nhoàm vừa nhanh như chớp thò tay sang đĩa của Lê Tri, nẫng luôn cái chân gà.
- Ơ! Của tôi mà!
Lê Tri vội vàng định giật lại nhưng đã quá muộn. Thẩm Nguyên đã tống gọn cái chân gà vào mồm, bắt đầu kỹ năng "rút xương thần thánh". Chỉ trong chớp mắt, cái chân gà đã biến mất, lúc phun ra chỉ còn lại hai khúc xương trắng hếu, sạch không còn một tí thịt nào.
Kỹ năng này, mấy đứa con gái mồm nhỏ chắc chắn không bao giờ làm được.
Lê Tri nhìn mà mắt chữ O mồm chữ A, cô nàng hưng phấn gắp thêm một cái chân gà nữa đưa tận mồm Thẩm Nguyên:
- Đỉnh vãi! Làm lại phát nữa tôi xem nào!
Thẩm Nguyên cũng chẳng khách khí, há mồm đớp luôn. Nhưng ngay lúc cậu đang mải mê ăn, Lê Tri bỗng đưa tay vỗ vỗ đầu cậu như vỗ đầu cún:
- Ngoan lắm, tí nữa "mẹ" dắt đi uống Mixue nhé.
Vãi, lại bị chiếm hời rồi!
Mà thôi kệ, ăn được hai cái chân gà, lại còn được bao một ly Mixue, tính ra mình vẫn lãi chán.
Khoan đã...
Thẩm Nguyên ngậm xương gà, lúng búng chất vấn:
- Có phải bà vừa dùng cái tay cầm chân gà đầy dầu mỡ để xoa đầu tớ không?
- Làm gì có!
Lê Tri rụt tay lại, định vớ lấy tờ khăn giấy trên bàn để phi tang chứng cứ nhưng đã bị Thẩm Nguyên bắt thóp, chộp lấy cổ tay.
- Nhìn cái móng vuốt này đi, dầu mỡ bóng loáng thế này mà còn bảo không có à!
- Buông ra! Ông mà không buông là tôi về mách cô Trương Di là ông sàm sỡ tôi đấy!
Thẩm Nguyên sợ hãi buông tay ngay lập tức. Chiêu triệu hồi "phụ huynh" này đúng là không đỡ nổi. Hai nhà ở đối diện nhau, Lê Tri mà sang mách lẻo một câu thì chỉ một giây sau, lỗ tai của Thẩm Nguyên xác định là "nở hoa" với mẹ ngay.
- Đồ con nít ranh, hở tí là mách mẹ!
Lê Tri hất cằm đầy đắc ý:
- Hừ!
Ăn uống no nê xong, ba người cùng nhau đi bộ về trường. Vừa đến cổng trường, Thẩm Nguyên đã bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Đồng Sơ Nhu đang đi cùng một nam sinh dáng người khá đô con, trên tay cầm ly trà sữa, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên như thường lệ. Nhưng khi nhìn thấy Thẩm Nguyên, mắt cô nàng bỗng sáng lên, lập tức vẫy tay chào đầy thân thiết:
- Hi, Thẩm Nguyên!
Thẩm Nguyên quá hiểu cái bài này của Đồng Sơ Nhu. Đơn giản là muốn mượn cậu để gây áp lực cho tên kia, ám chỉ rằng quanh cô nàng vẫn còn nhiều vệ tinh xịn xò lắm. Ngày xưa Thẩm Nguyên cũng từng bị cái chiêu này dắt mũi. Âu cũng là do tuổi trẻ chưa trải sự đời, không cưỡng lại được sự quyến rũ của "tất đen chân dài".
Hồi đó cậu thích thật, nhưng bây giờ thì miễn đi.
Lý do cũng rất đơn giản. Cuối năm lớp 11, trong một lần đi chơi nhóm, Thẩm Nguyên vô tình nghe được mục đích thật sự khi Đồng Sơ Nhu tiếp cận mình.
"Nếu không phải vì hắn học giỏi tiếng Anh thì cậu nghĩ tôi thèm tiếp chuyện chắc? Đến 550 điểm còn không nổi, sau này chọn mấy cái ngành học rác rưởi thì làm được tích sự gì?"
Con mẹ nó, hóa ra cô ta tiếp cận mình chỉ vì muốn mình dạy kèm tiếng Anh cho cô ta thôi à! Cô ta không thèm nhìn vào vẻ ngoài soái ca của mình, mà lại chỉ nhắm vào cái môn tiếng Anh chết tiệt đó!
Thẩm Nguyên cảm thấy lòng thành của mình đúng là đã đem cho chó gặm.
Thành tích tiếng Anh của Thẩm Nguyên thực sự rất khá. Ở cái thời mà bạn bè cùng lứa chỉ biết mấy câu "Hello","Thank you" thì cậu đã có thể lên mạng "combat" bằng tiếng Anh với người nước ngoài rồi. Đó gọi là thiên phú.
Nghĩ lại cảnh ngày xưa mình thao thao bất tuyệt giảng bài cho cô ta, còn tưởng mình ngầu lắm, Thẩm Nguyên lại thấy buồn nôn. Hóa ra chính cái môn tiếng Anh này đã biến cậu thành một thằng hề.
Sau vụ đó, cậu bắt đầu lao vào học hành điên cuồng, cuối cùng thành công "phi thăng" lên lớp chọn, thoát khỏi cái lớp thường đầy rẫy thị phi kia, cứ ngỡ là đã cắt đuôi được Đồng Sơ Nhu. Ai dè, cô ta cũng "phi thăng" theo luôn.
Nghĩ đến việc cô ta có thể vào được lớp chọn là nhờ công sức mình dạy kèm tiếng Anh bấy lâu nay, Thẩm Nguyên lại thấy nghẹn tận cổ.
Lúc này thấy Đồng Sơ Nhu chủ động chào hỏi, tâm trạng đang vui vẻ của Thẩm Nguyên lập tức bay sạch. Cậu đáp trả một cách cực kỳ dứt khoát:
- Xì!
- Đen vãi cả nhọ!