Chương 6: Tiểu Minh hay đá chăn, may mà mẹ đánh gãy chân nên không bị cảm

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:04

Không tài nào ngủ nổi. Thẩm Nguyên trừng mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lê Tri. Quái lạ thật, rõ ràng là dùng chung một loại nước giặt, sao cái mùi trên người Lê Tri lại dễ ngửi hơn hẳn cái mùi trên người mình nhỉ? Thẩm Nguyên nghĩ mãi không ra, càng nghĩ càng thấy bứt rứt. Thế là cậu tiện chân đạp cho Chu Thiếu Kiệt một phát tỉnh hẳn sáo. Chu Thiếu Kiệt ngơ ngác ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ màng nhìn Thẩm Nguyên: - Gì đấy mày? Mơ thấy vợ à? - Vợ con cái khỉ! Chu Thiếu Kiệt xoay người định đánh giấc tiếp thì lại cảm thấy mông mình vừa "hôn" nhẹ thêm một cái đế giày của Thẩm Nguyên. - Lại cái gì nữa? Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt "thiếu nữ e thẹn": - Tao không ngủ được. - Không ngủ được thì lôi bài tập ra mà làm. Làm tiếng Anh này, tính toán này... Thôi, mày làm Toán đi, giải nốt cái câu cuối đề hôm qua ấy. Chu Thiếu Kiệt nói xong, giơ một ngón tay lên đe dọa kiểu đại ngáo Husky: - Còn đạp tao phát nữa là đêm nay tao sang tận phòng mày hóa thân thành búp bê cầu nắng đấy nhé. Thẩm Nguyên rùng mình, cái này thì đúng là không cần thiết thật. Nhưng phải công nhận cái chiêu của Chu Thiếu Kiệt hiệu quả vãi chưởng. Chỉ cần nhìn vào mấy con số loằng ngoằng trong đề Toán, Thẩm Nguyên đã bắt đầu thấy hai mí mắt đánh nhau kịch liệt. Vừa mới đặt bút viết được chữ "Giải", cậu đã ngáp ngắn ngáp dài. - Ngủ tí đã... Vừa nằm xuống, Thẩm Nguyên đã chìm sâu vào giấc nồng. Đúng là tuổi trẻ có khác, đặt đâu ngủ đấy. Tất nhiên, công lao lớn nhất vẫn thuộc về môn Toán học vĩ đại. Nếu là Lý hay Hóa thì Thẩm Nguyên còn có thể gồng mình lên mà suy luận, chứ Toán thì khác, không biết là không biết, có vắt óc ra cũng chỉ thấy một bầu trời trống rỗng. Lúc tỉnh dậy, Thẩm Nguyên sảng khoái vươn vai một cái rõ dài. Bên cạnh, Lê Tri cũng đã tỉnh từ bao giờ, chỉ là ánh mắt vẫn còn hơi đờ đẫn, bộ não rõ ràng là đang trong trạng thái "đang khởi động, vui lòng chờ giây lát". - Ê! Tớ mới nghĩ ra một câu chuyện cười, bà có muốn nghe không? Lê Tri quay đầu lại, gật đầu theo bản năng. Thẩm Nguyên hắng giọng, nghiêm túc kể: - Chuyện là, Tiểu Minh vì thường xuyên bị bố mẹ "yêu thương" quá mức đến mức nghẹt thở, cuối cùng dẫn đến tử vong. Ánh mắt đờ đẫn của Lê Tri lập tức chuyển sang trạng thái cạn lời. Cái chuyện cười này đúng là "lạnh" thật, nhưng được cái là nó giúp người ta tỉnh táo hẳn ra. - Để tôi kể cho ông nghe một câu chuyện khác. - Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, thong thả nói: - Tiểu Minh đi ngủ hay có thói quen đá chăn, may mà mẹ cậu ấy kịp thời đánh gãy chân, nếu không thì đã bị cảm lạnh rồi. - Cái đó thì đúng là... không cần thiết lắm. Thẩm Nguyên vừa dứt lời, phía sau đã vang lên tiếng cười như lợn bị chọc tiết của Chu Thiếu Kiệt. - Ha ha ha! Đỉnh vãi! Đánh hay lắm! Cười chưa dứt miệng, Chu Thiếu Kiệt đã bị Thẩm Nguyên tặng ngay một cú "đoạt mệnh chân cây kéo". - Toang mẹ nó rồi anh em ơi! Ba năm "đại hán" lại xuất hiện như những vị thần, khiêng Chu Thiếu Kiệt thẳng tiến về phía cửa sau. - Á!!! Tiếng chuông báo kết thúc giờ nghỉ trưa của lớp 15 vang lên trong tiếng la hét thảm thiết của nạn nhân. Buổi chiều có ba tiết chính khóa và một tiết tự học. Nhưng cái tiết tự học của lớp 12 thì ai cũng hiểu rồi đấy, đơn giản là giáo viên môn nào rảnh thì môn đó sẽ "chiếm đóng". Nhất là ở cái lớp chọn có nhịp độ cày cuốc đến nghẹt thở này, tiết tự học cuối buổi chiều luôn có giá trị cao đến mức đáng sợ. Thẩm Nguyên giải quyết bữa tối ngay tại nhà ăn trường. Tiết tự học buổi tối là khoảng thời gian để "ca ca" đây xử lý đống bài tập chất cao như núi. Chỉ có ba tiết tự học mà có tận 6 tờ đề, đúng là bi kịch của nhân loại. Nhưng Thẩm Nguyên mặc định trong đầu là chỉ có 5 tờ thôi. Cậu không thèm động vào tờ tiếng Anh. Cái môn đó á, để đến lúc lên lớp làm vẫn còn kịp chán. Trừ khi rảnh rỗi sinh nông nổi, không thì đừng hòng cậu chạm vào một chữ tiếng Anh nào trong giờ tự học. Dù vậy, ba tiết cũng không đủ để giải quyết 5 tờ đề còn lại. Chiến thuật của Thẩm Nguyên luôn là: Tự học buổi tối thì làm Vật lý, Toán, Ngữ văn. Còn Sinh học với Hóa học á? Để dành đến giờ Ngữ văn với giờ tiếng Anh mà làm. Riêng giờ Toán thì tuyệt đối không được làm việc riêng, vì chỉ cần cúi đầu xuống nhặt cái bút thôi là lúc ngẩng lên đã thấy thầy giảng đến tận chương sau rồi. Nếu thực sự không kịp nữa thì... mượn bài tập về "tham khảo" thôi. Khi tiếng chuông tan học tiết ba vang lên, Thẩm Nguyên thu dọn đồ đạc rồi ngồi tại chỗ đợi Lê Tri. Thấy cô nàng cứ nhét hết quyển này đến quyển khác vào cặp, Thẩm Nguyên nhịn không được mà lên tiếng: - Bà nhét lắm sách thế, về nhà có thèm nhìn đến không đấy? Lê Tri gật đầu: - Cũng chỉ có mấy quyển ghi chép thôi mà. Về nhà ôn tập khoảng nửa tiếng, mười một giờ rưỡi đi ngủ là vừa đẹp. Thẩm Nguyên giơ ngón tay cái: - Tớ mà cũng chăm chỉ được như bà thì chắc giờ này đã đỗ thẳng vào trường trọng điểm rồi. Lê Tri hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Thẩm Nguyên cũng chẳng để tâm, cậu thò tay lấy luôn quyển sổ ghi chép trong cặp Lê Tri ra xem. Cô nàng định giật lại theo bản năng, nhưng câu nói của Thẩm Nguyên đã khiến cô khựng lại. - Hôm nay sang xem con Nhốn Nháo tí đi. Bà biết tính nó rồi đấy, ngáo ngơ lắm, bà mà không sang thường xuyên là nó quên mặt bà luôn cho xem. Lê Tri phản bác: - Nó chỉ là hơi nghễnh ngãng tí thôi, không phải ngáo nhé. Thẩm Nguyên nhún vai, cầm lấy cái cặp nặng trịch của Lê Tri khoác lên vai mình, rồi tiện tay ném cái cặp nhẹ tênh của mình cho cô nàng. - Có bẩn không đấy! Lê Tri nhíu mày, đưa tay phủi phủi cái cặp của Thẩm Nguyên, rồi quay sang chào cô bạn Hà Chi Ngọc ở bàn trên. - Chi Ngọc, tớ về trước nhé! - Ừ, bái bai, mai gặp nha! - Mai gặp. Lê Tri khoác cặp của Thẩm Nguyên, hai người một trước một sau bước ra khỏi cửa sau phòng học. Giờ tan tầm, hành lang dãy nhà học đông nghịt người. Lê Tri và Thẩm Nguyên chẳng ai nói với ai câu nào, cứ thế theo dòng người đi ra cổng trường rồi mới tụ lại một chỗ. - Bao giờ thì mấy ông lãnh đạo trường mới chịu mở cái cửa sau nhỉ? Mở được cái cửa đó chắc học sinh sẽ biết ơn cả đời luôn đấy. - Mơ đi cưng. Cửa sau mở ra là đường lớn, xe cộ đi lại như mắc cửi, nhà trường không dám đâu. Thẩm Nguyên tặc lưỡi. Hai đứa ở ngay cái khu tập thể đối diện cửa sau trường, nếu mà mở cửa đó thì đi bộ từ lớp về nhà chỉ mất ba bốn phút, giờ thì phải đi vòng một vòng lớn. Thực ra cũng có đường tắt, nhưng đó là một con hẻm cũ. Đèn đường ở đó lúc tỏ lúc mờ, có khi nửa đoạn đầu sáng trưng mà nửa đoạn sau tối om như tiền đồ của chị Dậu. Vì lý do an toàn, Lê Tri thường không bao giờ dám đi vào đó. Kể cả có Thẩm Nguyên đi cùng, cô cũng không đi. Thẩm Nguyên thì lại rất muốn đi đường hẻm để được trải nghiệm cảm giác thanh mai trúc mã nép vào tay mình vì sợ hãi. Nhưng cậu vẫn chưa quên được cái lần đầu tiên hai đứa đi hẻm cũ, cánh tay cậu đã bị Lê Tri bóp cho tím tái cả lại. Cô nàng này là sợ thật, và bóp cũng là thật luôn. Thế nên, ban ngày đi đường tắt thì được, chứ ban đêm cứ đường lớn mà đi cho lành. An toàn là trên hết. Đi đường lớn thì cái nguy hiểm duy nhất chính là tiền trong túi có thể "không cánh mà bay" vào túi của một chủ quán ăn đêm nào đó. Học sinh lớp 12 là cái giống loài nhanh đói nhất hành tinh. Cho dù là Lê Tri có cố giữ mồm giữ miệng đến đâu thì một ngày bốn bữa cũng chẳng thể béo lên nổi. Não bộ hoạt động hết công suất thì tiêu hao năng lượng cũng kinh khủng lắm. Ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức trong không khí, Thẩm Nguyên liếc nhìn thiếu nữ bên cạnh: - Muốn ăn gì không? Lê Tri nhìn mấy quầy hàng rong: - Ăn bún xào đi. - Bảo bảo à, tớ là "fan" của bà mà. Lê Tri nhấc chân định đạp nhưng Thẩm Nguyên đã nhanh như sóc nhảy ra xa. Bị Thẩm Nguyên trêu cho một trận, Lê Tri đổi ý không ăn bún nữa mà chuyển sang mì xào. Một phần mì xào 10 tệ, Thẩm Nguyên hào phóng mua luôn hai phần. Hai người mỗi người cầm một hộp xốp, vừa đi vừa ăn ngon lành. Thấy hơi khô cổ, Thẩm Nguyên hỏi Lê Tri xem có nước không. - Nước bọt lấy không? Thẩm Nguyên há mồm ra: - A —— - Hừ! - Thôi, không cần thiết lắm. Thẩm Nguyên chạy biến vào tiệm tạp hóa ven đường mua một chai Coca, ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai theo kiểu không chạm môi. - Phê vãi chưởng! Lê Tri cầm lấy chai Coca, uống xong rồi tiện tay nhét luôn vào túi bên cạnh cặp sách. Như thế lúc cần lấy cho tiện, đỡ phải vòng tay ra sau. Đến lúc về tới dưới lầu nhà mình thì hai đứa cũng vừa vặn xử lý xong hộp mì. - Để tớ xem trên mặt có dính gì không nào. Lê Tri tiến lại gần Thẩm Nguyên, hơi ngẩng cổ lên. Nhìn thấy vệt mỡ bóng loáng ở khóe miệng thiếu nữ, Thẩm Nguyên bỗng nảy ra một ý định cực kỳ "biến thái". - Có cần tớ liếm sạch giúp bà không? - Ông là chó đấy à? Lại còn thích liếm chủ nhân cơ đấy. - Thế nếu tớ gọi bà là chủ nhân, bà có cho tớ liếm không? Gương mặt Lê Tri lập tức hiện lên vẻ ghét bỏ tột độ. Thẩm Nguyên thì mặt dày trưng ra bộ dạng đầy mong đợi, còn giục: - Nói đi, nói đi mà! Nhìn cái bản mặt "hãm tài" của Thẩm Nguyên, Lê Tri phải cố gắng lắm mới nuốt ngược hai chữ "biến thái" vào trong bụng. Thấy cô nàng không mắc bẫy, Thẩm Nguyên tiếc hùi hụi, trong lòng bứt rứt không thôi.