Chương 30: Thi được 620 điểm chẳng khác nào "hủy dung"
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:19
Tan học tiết tự học buổi tối, Thẩm Nguyên trố mắt nhìn Lê Tri nhét tận năm quyển sách dày cộp vào cặp.
Hành động này lập tức thu hút ánh nhìn kinh ngạc của cô bạn cùng bàn mới. Trác Bội Bội thốt lên:
- Lê Tri, về nhà bà vẫn định "cày" hết đống này thật đấy à?
Lê Tri thản nhiên gật đầu:
- Ừ, nửa tiếng một quyển, trước 12 giờ ngủ là vừa.
- Sáng nào bà cũng dậy sớm thế, không thấy mệt à?
Lê Tri lắc đầu, buông một câu đầy triết lý:
- Tuổi trẻ mà, chịu khó một chút. Khổ tận cam lai thôi.
Thẩm Nguyên đứng ở hàng sau nghe cuộc đối thoại giữa hai người mà chỉ muốn bóc phốt ngay lập tức: "Lê Tri bốc phét đấy, về nhà bà ấy có thèm động vào sách đâu".
Nhưng Thẩm Nguyên thừa hiểu, dù cậu có nói ra thì cũng chẳng ai tin. Giữa một thằng "học tra" 600 điểm bảo học thần không học, và một học thần bảo mình về nhà sẽ học tập, thiên hạ sẽ tin ai? Đáp án rõ như ban ngày.
Trao đổi cặp sách xong, hai người lững thững đi ra khỏi cổng trường. Đợi đến khi ra tới đường lớn, Thẩm Nguyên mới lên tiếng:
- Bà cầm nhiều sách về thế thật sự có đọc không đấy?
Lê Tri liếc xéo Thẩm Nguyên, chẳng thèm giấu giếm:
- Không, đơn giản là để tạo áp lực cho tụi nó thôi. Dù sao cũng là ông xách mà.
Thẩm Nguyên tê tái:
- Hóa ra tôi cũng chỉ là một quân cờ trong cái trò "thao túng tâm lý" của bà thôi sao, Lê thiếu?
- Thế giờ ông thấy cảm giác thế nào?
- Thấy nhẹ nhõm hẳn.
Dù sao thì biết Lê Tri không thực sự về nhà "quyển" tiếp, lòng cậu cũng bớt nặng nề đi vài phần.
- Nhưng người khác thì không biết đâu.
Nghe câu này, Thẩm Nguyên sững người:
- Ý bà là sao?
Lê Tri quay sang nhìn cậu bằng ánh mắt đầy thâm ý:
- Cả lớp vẫn tưởng tớ về nhà là cày cuốc, nên bọn nó cũng sẽ phải cày theo. Thế ông nghĩ xem, bọn nó học thì ông có dám chơi không?
Khóe môi Thẩm Nguyên giật giật, nỗi thống khổ lại ùa về. Đòn này là nhắm thẳng vào cậu chứ đâu!
- Tỷ muội à, bà đừng nói nữa, tớ sắp tăng xông đến nơi rồi.
Đám lớp 15 không biết Lê Tri về nhà chỉ để "ngủ nướng", nên bọn họ sẽ bị cô nàng "quyển" cho ra bã. Thẩm Nguyên dù biết sự thật nhưng trong hoàn cảnh này, cậu cũng không thể không học. Bởi vì chỉ cần cậu lơ là một chút thôi là sẽ bị cái "vòng xoáy cạnh tranh" kia nghiền nát ngay lập tức. Đúng là mâu thuẫn vãi chưởng!
- Đúng rồi, lúc nãy Thủy tỷ gọi ông lên văn phòng làm gì thế?
- Mẹ tớ với đại cô đang tính giới thiệu cho bà chị một anh chàng đẹp trai cùng đơn vị để đi xem mắt, nhưng bả không muốn đi.
Chuyện cũng chẳng có gì to tát nên Thẩm Nguyên khai tuốt.
- Thế ông đáp ứng rồi à?
- Không thì sao?
Nghĩ đến vụ này là Thẩm Nguyên lại thấy cục tức nghẹn ở cổ:
- Bà có biết bả uy hiếp tớ cái gì không? Bả bảo nếu tớ không giúp thì bả sẽ mách mẹ tớ là tớ yêu sớm!
Lê Tri bật cười:
- Thế ông thỏa hiệp chẳng khác nào thừa nhận mình yêu sớm à? Cái kiểu này giống hệt mấy thằng ngốc bị thầy chủ nhiệm bắt quả tang xong vỗ ngực bảo "ai làm nấy chịu" ấy.
Lê Tri vừa dứt lời thì thấy Thẩm Nguyên đang lặng lẽ nhìn mình bằng ánh mắt đầy vẻ bất lực.
Thôi xong, cười không nổi nữa rồi.
Lê Tri nhìn Thẩm Nguyên, không tin nổi mà chỉ tay vào mình, hỏi dò:
- Tớ á?
Thẩm Nguyên nặng nề gật đầu.
- Tớ với ông yêu sớm á?
Lê Tri chính thức "phá phòng":
- Dương Dĩ Thủy nghĩ cái quái gì thế không biết? Tớ mà lại đi yêu sớm với con chó hoang như ông á? Ít nhất cũng phải tìm đứa nào thi được 650 điểm chứ!
Thẩm Nguyên cũng chẳng vui vẻ gì:
- Ấy ấy ấy, bà nói gì thì nói đừng có lôi tớ vào nhé! Tớ chỉ là con chó hoang ven đường thôi, Dương Dĩ Thủy ném đá tớ một cái đã đành, bà còn xông lên bồi thêm một cú đá nữa là sao?
- Có vấn đề gì à? Thế ông thi được 600 điểm chưa?
- Khốn khiếp!
Thẩm Nguyên chỉ tay vào Lê Tri, giọng run rẩy vì cay cú:
- Bà cứ đợi đấy, thi tháng này tớ mà được 620 điểm, tớ sẽ cho bà biết thế nào là "đẹp mặt"!
- Cảm ơn, tớ vốn dĩ đã rất đẹp rồi.
Mỹ thiếu nữ hất mái tóc dài, thong thả buông một câu chí mạng:
- Ông mà thi được 620 điểm rồi bắt tớ "đẹp mặt", thì với tớ cái đó gọi là "hủy dung" rồi.
Thẩm Nguyên không chịu nổi nữa, tung ra lời đe dọa tử thần:
- Bà còn nói nữa tối tớ nhảy cửa sổ vào phòng bà hóa trang thành búp bê cầu nắng đấy!
Lê Tri rụt cổ lại:
- Thôi dẹp đi, không cần thiết phải thế đâu.
- Hừ!
*
Về đến nhà, Thẩm Nguyên thấy lão cha Thẩm Quốc Hào đang hì hục lau nhà, liền trêu chọc:
- Uầy, lão Thẩm lại phạm lỗi gì với "nóc nhà" à?
Thẩm Quốc Hào dừng tay, nhìn con trai:
- Thi được 620 điểm chưa?
Thẩm Nguyên tắt đài ngay lập tức. Đúng là cùng một lò võ thuật ra cả, cái "điệp khúc" 620 điểm này không chịu buông tha cho cậu đúng không! Khốn thật!
- Đợi đấy, tất cả cứ đợi đấy! Con đi học đây! Chờ lúc con được 620 điểm, xem đứa nào còn dám coi thường con nữa!
- Cái gì cơ? - Trương nữ sĩ từ trong bếp thò đầu ra.
Khí thế của Thẩm Nguyên héo úa ngay tắp lự:
- Dạ... coi trọng con, mọi người cứ coi trọng con là được ạ. Hắc hắc.
Trương Vũ Yến liếc mắt khinh bỉ, chẳng hiểu sao mình lại sinh ra cái thằng con ngớ ngẩn thế này.
Nhìn thấy mẹ, Thẩm Nguyên sực nhớ đến nhiệm vụ của bà chị họ. Cậu đảo mắt một vòng rồi mở lời:
- Mẹ, có phải đại cô định bắt chị Thủy đi xem mắt không?
Trương Vũ Yến gật đầu:
- Sao con biết? À, Thủy Thủy nói với con chứ gì? Nó nhờ con bảo mẹ đừng giới thiệu ai cho nó đúng không?
Thẩm Nguyên gật đầu cái rụp.
- Con xen vào làm gì, chị con 28 tuổi rồi chứ ít gì.
- Mẹ ơi, thời đại nào rồi. Chị Mao xóm mình 35 mới cưới kìa. Với lại...
Thẩm Nguyên khựng lại một chút. Dương Dĩ Thủy, chị bất nhân thì đừng trách em bất nghĩa!
- Chị Thủy nói với con là dạo này chị ấy... thích con gái rồi.
Lời vừa thốt ra, cả căn nhà bỗng rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trương Vũ Yến há hốc mồm:
- Được rồi... để mẹ nói lại với đại cô con.
- Vâng ạ.
Thẩm Nguyên gật đầu rồi chuồn thẳng về phòng. Thẩm Quốc Hào nhìn vợ, nghi hoặc:
- Bà cũng tin cái thằng ranh đó à?
Trương nữ sĩ lắc đầu:
- Tin cái rắm. Thủy Thủy nó không muốn xem mắt thì thôi, tôi việc gì phải ép nó. Dạy học đã đủ mệt rồi, về nhà còn phải bận tâm đến cảm xúc của bạn trai thì làm ăn gì nữa?
Nói đoạn, Trương nữ sĩ hừ lạnh một tiếng:
- Nhìn ông kìa! Đến cái robot hút bụi còn làm hỏng được thì làm được cái tích sự gì!
Thẩm Quốc Hào cười ngượng nghịu, lủi thủi tiếp tục lau nhà.
Trong phòng, Thẩm Nguyên đang cắm đầu vào xoáy đề Toán thì bên tai vang lên một tiếng kêu nũng nịu:
- Meo-
Thẩm Nguyên cúi xuống, thấy mèo Ba Giờ không biết từ lúc nào đã mò đến cạnh chân mình, cứ thế cọ qua cọ lại.
- Muốn ôm ôm hả? Bé mèo Kitty ngoan quá đi mất.
Thẩm Nguyên vừa định cúi xuống bế lên thì Ba Giờ đã "vèo" một cái chạy mất hút. Sau đó, nó đứng từ xa nhìn cậu bằng ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. Kiểu như: "Con người, cơm mày cho tao thì tao nhận, nhưng điều đó không có nghĩa là mày được phép chạm vào người tao".
- Hắc! Cái đồ mèo báo này!
Thẩm Nguyên đứng dậy bắt đầu cuộc chiến truy đuổi. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cậu cũng tóm được "bé mèo Kitty" trên giường.
- Hắc hắc hắc, bé mèo Kitty!
Thẩm Nguyên đè nó xuống, vùi đầu vào cái bụng trắng muốt của nó mà "hít" lấy hít để. Phê! Đúng là hít mèo có thể giúp giải tỏa căng thẳng vãi chưởng.
Nghĩ đoạn, Thẩm Nguyên lại vồ lấy mèo Ba Giờ, mở điện thoại quay một đoạn video "hít mèo" ở góc nhìn thứ nhất rồi gửi cho Lê Tri.
Bên kia bức tường, Lê Tri đang nghịch điện thoại thì thấy tin nhắn WeChat hiện lên.
Thẩm Nguyên: [Video]
Lê Tri nhướng mày. Không phải là cái video gì "ô nhiễm con mắt" đấy chứ? Thẩm Nguyên chắc không đến mức biến thái vậy đâu nhỉ?
Đặt cược vào chút niềm tin ít ỏi dành cho thằng bạn thanh mai, Lê Tri mở video ra. Trên màn hình là một con mèo sư tử mắt xanh trắng muốt đang ngơ ngác nhìn vào camera. Tiếng của Thẩm Nguyên vang lên đồng bộ:
- Bé mèo Kitty! Hắc hắc! Bé mèo Kitty!
- (Hít một hơi thật sâu) Mày thơm quá đi mất!
Chỉ một lát sau, Thẩm Nguyên đã nghe thấy tiếng Lê Tri chửi bới vang dội từ phòng bên cạnh:
- Thẩm Nguyên! Ông đi chết đi!! Ông làm bẩn mèo của tớ rồi!!!
Thẩm Nguyên chẳng thèm để tâm. Có giỏi thì sang đây mà đánh tôi này!
Nửa phút sau, cửa phòng Thẩm Nguyên bị đẩy ra cái rầm. Cậu vừa quay đầu lại đã thấy Lê Tri đang cầm một con gấu bông cá ướp muối màu xanh.
- Ăn một đao cá ướp muối của bổn cô nương đây!