Chương 16: Lê Tri: Bản cô nương là người không chịu nổi cám dỗ
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:11
- Đồ súc sinh! Đúng là đồ súc sinh mà!
Tiết tự học buổi tối thứ nhất vừa kết thúc, Thẩm Nguyên vừa mới đối xong đáp án và giảng xong bài thi tiếng Anh thì đã phải hứng chịu màn lên án kịch liệt từ Chu Thiếu Kiệt.
- Nguyên à, tao đã tin tưởng mày như thế! Vậy mà mày lại nỡ lòng nào làm ra cái chuyện...
Chu Thiếu Kiệt còn chưa kịp dứt lời, Thẩm Nguyên đã nhanh như chớp chắp tay ôm quyền, giọng điệu vang dội đầy khí thế:
- Nghĩa phụ!
Lê Tri ngồi bên cạnh, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Khá lắm, cái thằng này quỳ nhanh thật đấy, đúng là không có chút liêm sỉ nào mà.
Nhưng Lê Tri cũng chẳng buồn lên tiếng, dù sao thì ly Dương Chi Cam Lộ này đúng là ngon thật. Là bạn cùng bàn, cô thừa biết ly nước trên tay mình từ đâu mà có.
Chu Thiếu Kiệt há hốc mồm, tâm trạng lúc này rơi vào trạng thái mâu thuẫn cực độ giữa một bên là "muốn tiếp tục chửi" và một bên là "trong lòng sướng rơn". Hắn rất muốn tiếp tục lên án hành vi vô đạo đức của Thẩm Nguyên, nhưng ngẫm lại thì..."con không dạy là lỗi của cha".
Nói đi cũng phải nói lại, mắng tiếp thì đúng là mình không phải đạo rồi!
Thôi được rồi, tha thứ cho nó vậy. Dù sao cũng chỉ là mấy câu tiếng Anh thôi mà, mình cũng có làm được bao nhiêu đâu.
Chu Thiếu Kiệt thở dài một tiếng:
- Vi phụ tha thứ cho con.
Vừa dứt lời, Chu Thiếu Kiệt đã thấy một bàn tay thò sang bàn mình, không đợi hắn kịp ngăn cản, Thẩm Nguyên đã chộp lấy tờ bài tập tiếng Anh tuần này của hắn.
- Ái chà chà, A Kiệt, sao tiếng Anh mày thi được có 61 điểm thế này?
Thấy ván đã đóng thuyền, Chu Thiếu Kiệt lập tức ngả người ra sau ghế, bày ra vẻ mặt bất cần đời:
- Nguyên à, sao mày cứ phải quan trọng hóa cái điểm số thế nhỉ? Cái kiểu chấm điểm này nó đang làm lệch lạc sự nỗ lực của con người đấy mày biết không!
- Tao học tiếng Anh không nỗ lực à? Thành tích thế này chẳng lẽ là tao muốn thấy chắc? Tao cũng muốn tiến bộ chứ! Nguyên ơi! Tao khao khát được tiến bộ lắm mày biết không!
Nói đoạn, Chu Thiếu Kiệt chân thành giảng giải:
- Vả lại, tao thi 61 điểm chẳng phải là để làm nền cho các bạn khác tỏa sáng sao?
Thẩm Nguyên phì cười:
- Ái chà, Chu Thiếu Kiệt đạt danh hiệu MVP vì cộng đồng luôn cơ đấy!
*
Sau khi giờ tự học buổi tối kết thúc, Thẩm Nguyên và Lê Tri lại như thường lệ đổi cặp cho nhau. Hai người lững thững bước đi, chẳng ai nói với ai câu nào.
"Lạch cạch."
"Lạch cạch."
Thẩm Nguyên cứ đi một bước lại đá một viên đá cuội trên đường. Lê Tri nghe mà phát phiền, liền mở miệng mắng:
- Có thôi ngay đi không, đồ con nít ranh.
- Ờ.
Thẩm Nguyên cúi xuống nhặt viên đá cuội đang lăn lóc kia lên, thận trọng giấu nó vào trong bồn hoa ven đường.
- Mai về tớ lại đá cậu tiếp nhé.
Nghe Thẩm Nguyên lầm bầm với viên đá, Lê Tri hoàn toàn cạn lời. Cái này không còn là con nít nữa rồi, đây rõ ràng là ngáo ngơ hết thuốc chữa.
Nhưng vì Thẩm Nguyên vừa nhắc đến ngày mai, Lê Tri liền hỏi một câu:
- Mai nghỉ, ông định làm gì?
Thẩm Nguyên lập tức ghé sát lại gần Lê Tri, cười hì hì hỏi:
- Có phải bà đang muốn rủ tớ đi chơi mà ngại không dám mở lời đúng không? Không sao đâu bảo bảo, chỉ cần bà mở miệng, tớ luôn sẵn sàng phục vụ.
Lê Tri sững người, lập tức né sang một bên với vẻ mặt đầy ghét bỏ:
- Đồ hãm tài! Ai thèm đi chơi với ông chứ!
Thẩm Nguyên làm động tác chỉ trỏ kiểu đại ngáo Husky:
- Nói dối!
- Ai nói dối hả! - Lê Tri cuống lên.
- Lúc Lê Tri nói dối, bà ấy sẽ có thói quen vê vê ngón tay của mình.
Bước chân Lê Tri khựng lại, đứng hình ngay tại chỗ. Thẩm Nguyên thừa cơ bước tới trước mặt cô, chộp lấy bàn tay trái của Lê Tri. Chỉ vào vết hằn trên ngón trỏ trái, Thẩm Nguyên cười đắc ý:
- Nói đi, mai muốn đi đâu nào?
Lê Tri nhanh chóng rút tay ra khỏi "móng vuốt" của Thẩm Nguyên, mặt mũi đỏ bừng vì tức giận nhìn chằm chằm vào cậu.
- Không đi đâu hết!
Thẩm Nguyên nhìn bóng lưng cô bạn thanh mai đang bước nhanh về phía nhà, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.
Thời gian nghỉ Chủ nhật tính từ lúc tan học buổi trưa đến trước giờ tự học buổi tối, tính đi tính lại cũng chỉ có hơn 7 tiếng đồng hồ. Đi đâu được nhỉ? Chẳng lẽ giữa cái mùa hè nóng đổ lửa này lại rủ nhau đi leo núi? Thôi dẹp đi.
Kỵ Dương chỉ là một cái huyện nhỏ, chỗ chơi cũng chỉ có bấy nhiêu. Trời nóng thế này thì cơ bản là gạch tên hết mấy chỗ ngoài trời được rồi. Vậy thì chỉ còn lại mấy cái trung tâm thương mại thôi.
Vào trung tâm thương mại thì làm gì?
Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyên cầm điện thoại lên tra cứu một chút. Rất nhanh, cậu đã phát hiện ra một cửa hàng gắp búp bê mới mở.
"Thám tử lừng danh Conan" luôn sờ bụng của bạn! Phá án rồi nhé mọi người ơi.
Gắp búp bê!
Theo Thẩm Nguyên biết, Lê Tri chính là kiểu người "vừa gà vừa ham hố" trong môn gắp búp bê này. Nhưng Thẩm Nguyên thì khác, cậu cực kỳ có nghề. Thế nên lúc nãy Lê Tri muốn nói lại thôi, chắc chắn là muốn nhờ Thẩm Nguyên đi gắp búp bê cho mình rồi. Chỉ là vì bị cậu bắt bài ngay lập tức nên mỹ thiếu nữ mới thấy xấu hổ mà không dám mở lời. Sau đó lại bị phát hiện nói dối, thế là cô nàng dỗi luôn, định bụng không đi nữa.
- Ngày mai sẽ cho bà thấy thế nào là thủ đoạn của Nguyên Thiên Đế này!
Thẩm Nguyên nhét điện thoại vào túi, rảo bước đuổi theo Lê Tri. Mỹ thiếu nữ tuy thấp hơn Thẩm Nguyên nhưng đôi chân dài miên man, lúc cô nàng dồn lực bước đi, Thẩm Nguyên thực sự phải chạy lạch bạch mới theo kịp.
Nhưng vì bị vạch trần tâm tư, mỹ thiếu nữ suốt cả quãng đường đều không thèm đếm xỉa gì đến cậu bạn thanh mai. Thậm chí đến sáng ngày hôm sau, Lê Tri cũng chẳng thèm đứng đợi Thẩm Nguyên như mọi khi.
Nhìn đôi giày của Lê Tri đã biến mất trước cửa nhà, Thẩm Nguyên tặc lưỡi. Thôi kệ, tranh thủ hoàn thành cái nhiệm vụ hệ thống của mình vậy.
Nhiệm vụ hệ thống thực ra cũng dễ "lách luật" lắm. Hệ thống đâu có bắt buộc phải chạy liên tục bao lâu hay chạy một mạch bao xa mới tính vào cái 10km đó đâu. Thẩm Nguyên cứ chạy đi ăn cơm, chạy đi mua đồ vặt, chạy đi vệ sinh... tất cả đều được tính vào tiến độ. Cứ "cày" như thế là xong thôi. Một ngày chạy loanh quanh tầm 2km là chuyện nhỏ như con thỏ.
Đến khi Thẩm Nguyên vào lớp thì Lê Tri đã ngồi đó từ bao giờ. Vừa ngồi xuống chỗ, Thẩm Nguyên đã lên tiếng hỏi tội:
- Sao sáng nay không đợi tớ?
- Tại ông dậy muộn, liên quan gì đến tôi?
Có lẽ vì chột dạ nên lúc nói câu này, giọng Lê Tri chẳng có chút uy lực nào cả.
- Hắc!
Thẩm Nguyên lập tức bày ra vẻ mặt thần bí, ghé sát tai Lê Tri:
- Bà có biết tại sao hôm nay tớ lại dậy muộn không?
Nguyên nhân nam sinh dậy muộn á? Đêm qua làm gì mà mệt đến thế?
Lê Tri cũng chẳng phải là tấm chiếu mới, nhất là ở trong cái "đại gia đình" lầy lội lớp 15 này. Đám nam sinh mỗi giờ tan học cứ túm tụm lại làm mấy cái trò vô tri thì ai mà chẳng hiểu. Nghĩ đến đây, Lê Tri lập tức lộ ra vẻ mặt ghét bỏ tột độ:
- Đồ biến thái! Đầu óc đen tối vừa thôi!
- Ấy ấy ấy!
Thẩm Nguyên làm động tác chỉ trỏ kiểu Husky:
- Đừng có mà ngậm máu phun người nhé!
- Thế chứ ông làm cái gì?
Nhìn bộ dạng "đã bắt quả tang" của Lê Tri, khóe môi Thẩm Nguyên nhếch lên:
- Nói cho bà biết nhé, hôm qua tớ mới thấy một tiệm gắp búp bê mới mở, 1 tệ được tận 3 xèng. Gắp đủ số lượng còn được đổi gấu bông khổng lồ nữa, tớ đang định hôm nay đi "nhập hàng" đây.
Nghe đến gắp búp bê, Lê Tri quả nhiên mắc bẫy. Chỉ là mỹ thiếu nữ vẫn cố giữ giá, không thèm quay đầu lại:
- Thế thì ông cứ đi đi, nói với tôi làm gì.
Thẩm Nguyên nhìn Lê Tri, nụ cười trên mặt càng đậm hơn. Hắc, lại còn ngạo kiều nữa chứ. Bà không biết là "thanh mai ngạo kiều" thường sẽ thua thảm hại trước "người từ trên trời rơi xuống" sao? Giờ mà có em gái nào từ trên trời rơi xuống là bà xác định "bay màu" nhé Lê thiếu.
Thẩm Nguyên nhích lại gần, chọc chọc vào cánh tay trắng nõn của cô nàng:
- Thật sự không đi à?
- Không đi!
- Chậc, thế thì tiếc quá, nghe bảo đi hai người còn được tặng thêm 10 xèng trải nghiệm nữa cơ. Tớ đang tính hai đứa mình đi chung là có tận 20 xèng miễn phí rồi.
Lê Tri nghe vậy liền quay phắt đầu lại nhìn Thẩm Nguyên, nghiêm túc phán một câu:
- Thẩm Nguyên, ông đang dụ dỗ tôi đấy à?
Thẩm Nguyên nhếch miệng cười:
- Thế có đi không thì bảo?
Mỹ thiếu nữ ngạo kiều gật đầu cái rụp:
- Đi chứ. Bản cô nương đây là người không chịu nổi cám dỗ đâu đấy.