Chương 50: Mở màn: Cuộc chiến Chén Thánh nơi sân trường
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:32
Thủy tỷ cho mở điều hòa chạy phăng phăng đến tận lúc tan học, giúp cả lớp 15 có một buổi chiều sướng như tiên.
Suốt cả buổi chiều hôm đó, ngoại trừ lúc đi vệ sinh ra thì cơ bản chẳng có mống nào thèm bước chân ra khỏi cửa lớp. Tất cả đều an phận thủ thường, cắm đầu vào học tập.
Cũng chẳng phải vì bọn họ đột nhiên chăm học đột xuất đâu, mà là vì trong lớp đang có "quyển cẩu" lộng hành.
Dưới sự ảnh hưởng của "tùy tùng nỗi đau" Thẩm Nguyên, kỹ năng tất sát của "Tế tự nỗi đau" Lê Tri lại được tăng thêm một bậc công lực. Hiện trường lúc này chẳng khác nào lò luyện thi Mao Thản danh bất hư truyền!
Khái niệm tan học coi như bị xóa sổ hoàn toàn!
Trên bàn mỗi người đều bị cưỡng chế "cập nhật" một tờ đề tiếng Anh mới tinh. Quy định đưa ra cực kỳ tàn khốc: Đứa nào không hoàn thành trong thời gian quy định sẽ lập tức rơi vào "địa ngục từ vựng"! Hình phạt là phải chép phạt và học thuộc lòng toàn bộ từ vựng của một đơn nguyên mới được phép "đăng xuất" khỏi lớp.
Hãy sám hối trước bảng điểm, hãy khóc lóc trước điểm số đi các con giời!
Còn về việc tại sao lại là môn tiếng Anh á? Đơn giản thôi, vì điều hòa là do giáo viên tiếng Anh mở mà. Đây chính là "combo kỹ năng" phối hợp giữa Tế tự nỗi đau và giáo viên bộ môn để ép đám học sinh xoáy đề.
Mãi đến lúc tiếng chuông tan học vang lên, máy điều hòa trung tâm ngừng hoạt động, cái "Thần quốc thống khổ" kia mới chịu tan biến.
Mặc dù được hưởng hơi mát điều hòa thì sướng thật đấy, nhưng nói đi cũng phải nói lại, xoáy đề liên tục như thế đúng là cực hình.
Lúc cánh cửa phòng học vừa mở ra, đám học sinh lớp 15 bước ra ngoài với cái "hào quang từ vựng" nồng nặc, khiến đám học sinh lớp chọn bên cạnh bị chấn nhiếp đến mức ngẩn tò te.
- Không phải chứ, cái lớp này giờ "quyển" đến mức này rồi à?
Nhưng ngay khi cảm nhận được luồng gió mát lạnh còn sót lại thổi ra từ lớp 15, tất cả đều nhận ra ngay vấn đề. Đây dĩ nhiên không phải là "tự nguyện quyển", mà là sự thỏa hiệp đầy bất lực dưới họng súng của điều hòa trung tâm mà thôi.
Thế là những ánh mắt nhìn về phía lớp 15 bỗng chốc mang theo vài phần khinh bỉ.
- Tại sao có thể vì chút hơi mát điều hòa mà bán rẻ linh hồn cho học tập như thế chứ?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu đổi lại là tôi, tôi cũng học. Giữa mùa hè nóng nực thế này, ai mà cưỡng lại được sức hấp dẫn của điều hòa cơ chứ?
- Đi đi đi, nhà ăn thẳng tiến! Lão Nguyên! A Vũ! Có đi không?!
- Đi luôn! – Trần Minh Vũ nhanh chóng đứng dậy đáp lời.
Thẩm Nguyên quay đầu nhìn A Kiệt, rồi lại liếc sang Lê Tri, thấy Lê thiếu vẫn chưa có ý định đứng dậy, cậu liền đứng lên hỏi:
- Có cần tớ mua gì ở siêu thị mang về không?
Lê thiếu lắc đầu:
- Không cần đâu.
Thế là Thẩm Nguyên cùng A Kiệt và đám chiến hữu thẳng tiến về phía nhà ăn.
Dương Trạch trêu chọc:
- Kiệt này, hiếm khi thấy mày mò xuống nhà ăn nhé, chắc mấy bà cô chia cơm nhớ mày lắm đấy.
- Phi phi phi! Mấy bà cô nhà ăn còn chưa thấy mặt tao bao giờ nhé!
Chu Thiếu Kiệt đúng là rất ít khi xuống nhà ăn trường. Nhà gã ở ngay gần đây, lại còn làm nghề kinh doanh ăn uống nên buổi trưa gã thường về nhà ăn cơm cho đảm bảo. Trừ khi trời mưa gió như hôm nay, hoặc lúc nào hứng chí lên thì gã mới ở lại trường.
Cơm nồi lớn ở nhà ăn sao mà ngon bằng cơm xào nóng hổi ở nhà được?
Chu Thiếu Kiệt nhìn sang Thẩm Nguyên:
- Nguyên ơi, nhà ăn có món gì ngon giới thiệu cho tao phát.
- Cà chua xào bánh trung thu thì sao?
Chân A Kiệt lập tức nhũn ra như bún.
- Cái quái gì cơ? Cà chua xào bánh trung thu á? Bánh trung thu đang cosplay trứng gà đấy à? Mẹ nó, nhà ăn trường mình mất nhân tính đến mức này rồi sao?
Thẩm Nguyên cười ha hả:
- Cũng không đến mức đó, món "Cà chua xào bánh trung thu" chỉ xuất hiện giới hạn vào dịp Trung thu thôi, chủ yếu là để giải quyết đống bánh trung thu hàng ế ấy mà. Còn hiện tại thì phải xem đầu bếp lúc nào "động kinh" đã. Nhưng mà cái hương vị đó nhé, mày đừng có nói, mày thật sự đừng có nói...
Nhắc đến chuyện này, Dương Trạch cũng khoái chí góp vui:
- Kiệt ơi, mày không ăn món đó đúng là thiếu đi một niềm vui nhân gian đấy. So với mấy món như "Thanh long xào tôm nõn" hay "Cam hầm xương sườn" thì món này mày thực sự nên thử một lần cho biết.
Nghe đến đây, A Kiệt bỗng cảm thấy không muốn bước chân vào nhà ăn nữa.
- Mẹ nó, tụi mày sống sót qua đống "thực phẩm hắc ám" này kiểu gì thế?
- Thì cũng có món ngon mà, ví dụ như "Gà muối tiêu xào bánh quẩy" ăn cũng ổn áp phết, chỉ là có lần đầu bếp dùng bánh quẩy vị cà chua nên hương vị nó hơi bị "lạ" tí thôi.
Nghe thấy món gà muối tiêu, lông mày A Kiệt nhướng lên. Cái này nghe chừng có vẻ ăn được này!
- Đi! Đi tìm thử xem sao! – A Kiệt hoàn toàn bị khơi dậy hứng thú.
- Tìm thấy là phải ăn nhé, bất kể thế nào mỗi thằng một phần, dám chơi không?
"Ý tưởng vương" lại ra đời rồi!
Thẩm Nguyên liếc nhìn Trần Minh Vũ, cả hai đều thấy rõ sự hối hận trong mắt đối phương. Biết thế nãy không đi ăn cùng hai cái thằng "vô tri" này cho xong.
- Lấy một phần thôi, lấy nhiều lãng phí lương thực lắm.
Chu Thiếu Kiệt và Dương Trạch nghe vậy đều gật đầu tán thành:
- Đúng đúng, hạt gạo là hạt vàng, không được lãng phí.
Bốn thằng mò xuống tầng một nhà ăn số 1, theo kinh nghiệm thì mấy món "hoa quả nấu nướng" thường xuất hiện ở đây. Nhưng hôm nay vận may không mỉm cười, chẳng thấy bóng dáng món hắc ám nào cả.
Cả lũ lại lững thững mò lên tầng hai nhà ăn số 1, rồi sang nhà ăn số 2 tầng một, tầng hai. Sau khi lượn lờ một vòng xem hết các món, bọn họ xác nhận hôm nay không có món hoa quả nào "lên sóng".
Tụ tập lại ở cổng nhà ăn, mấy thằng nhìn nhau trân trối. A Trạch là đứa đầu tiên không nhịn được cười, chỉ tay vào Chu Thiếu Kiệt:
- Luống cuống rồi đúng không! Vừa nãy mày run cầm cập đúng không!
A Kiệt cũng bật cười ha hả:
- Thảo nào! Đứa nào thèm ăn cái món quỷ quái đó chứ!
- Ha ha ha ha!!
Đám "ngốc nghếch" đứng ở cổng nhà ăn cười như được mùa. Cuối cùng, cả lũ quyết định đi ăn cơm suất ở tầng hai nhà ăn số 1.
Thẩm Nguyên tinh chuẩn bắt thóp được vị trí của Lê Tri. Nhìn thấy Thẩm Nguyên ngồi xuống bên cạnh, Lê Tri kinh ngạc hỏi:
- Chẳng phải ông đi ra ngoài từ sớm rồi sao?
Trần Minh Vũ ngồi cạnh giải thích:
- A Kiệt đòi đi ăn món hoa quả nấu nướng, nên bọn tớ dẫn nó đi tìm thử.
Nghe thấy hành trình của mấy thằng con trai, Lê Tri và Hà Chi Ngọc đang ăn cơm bỗng khựng lại mất vài giây. Trên đời này lại có người chủ động đi tìm cái thứ hắc ám đó để ăn sao?
- Thế thì các ông đúng là dũng cảm vãi chưởng.
- Ha ha!
- A Kiệt hiếm khi xuống nhà ăn, dĩ nhiên phải dẫn nó đi "hưởng thụ" một phen rồi!
Nam sinh ăn cơm nhanh như gió, Thẩm Nguyên và mấy thằng tuy đến muộn nhưng lại xong trước cả hội con gái.
- Tớ đi siêu thị một chuyến đây.
- Đi cùng luôn!
Một đoàn người che hai cái ô, khoác vai bá cổ đi vào siêu thị.
- Tớ mua Hồng trà đá,"trà nhiều polyphenol" là chân ái vĩnh cửu. – Trần Minh Vũ đúng là một tín đồ trung thành của giáo phái Hồng trà đá.
- Trà nhiều polyphenol cái gì chứ, Coca có ga mới là chính nghĩa nhé! Lão Nguyên, ông chọn gì?
Thẩm Nguyên cầm một chai trà sữa Assam trên kệ xuống:
- Tớ chọn hệ đường phân.
- Cho ông "đường" xong luôn nhé.
A Kiệt đứng trước kệ hàng, nhíu mày suy nghĩ chiêu thức.
- Đã như vậy, vậy thì khai hỏa "Cuộc chiến Chén Thánh" đi!
Nói đoạn, A Kiệt đưa tay cầm lấy một chai Nguyên Khí Rừng Rậm.
- Cyber khổ hạnh tăng! Thương hiệu 0 calo! Đây mới là đồ uống lành mạnh nhé!
- Đỉnh.
Dương Trạch cầm chai Coca:
- Em gái tớ bảo cái này cũng 0 calo, nên đây cũng là đồ uống lành mạnh.
A Kiệt nghe vậy liền đổi sang chai Phương Đông Lá Xanh:
- Phật môn thiền ý, trà nhiều polyphenol giúp trung hòa lo âu!
Trần Minh Vũ mỉm cười, giơ chai Hồng trà đá một lít trong tay lên:
- Trà nhiều polyphenol cũng có, giá cả lại rẻ hơn, cảm giác sướng hơn, chết đi con trai!
Tay A Kiệt run lên một cái, chai Phương Đông Lá Xanh suýt thì rơi xuống đất. Thẩm Nguyên cầm chai Assam, mỉm cười nhìn A Kiệt:
- Tới đi, còn chiêu gì tung ra nốt xem nào.
A Kiệt nhanh mắt nhìn lên kệ hàng, linh cơ nhất động:
- Americano! Thống khổ tu sĩ! Ôm lấy caffeine!
Thẩm Nguyên ba thằng liếc nhau một cái, rồi đồng loạt gật đầu với A Kiệt:
- Được, cho phép mày gia nhập cuộc chiến Chén Thánh này!
Đám học sinh đang mua sắm trong siêu thị nhìn bốn cái thằng này mà trong đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng. Mấy cái thằng này bị chập mạch hết rồi à?
- Lấy kỳ thi lần này làm màn mở đầu cho cuộc chiến Chén Thánh đi! Ngữ văn! Lấy thành tích Ngữ văn làm khởi điểm! Đứa nào xếp hạng cuối cùng sẽ phải dâng hiến đồ uống của mình cho người thắng cuộc!
Khốn kiếp!
Sao ở cái xó xỉnh nào cũng có "quyển cẩu" lộng hành thế này cơ chứ!