Chương 39: Ngôn ngữ sinh ra cốt là để giao lưu

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân 23-12-2025 15:56:25

- Tao nghĩ ra rồi! Tao nghĩ ra rồi! Sáng Chủ nhật, trước giờ đọc sớm, Chu Thiếu Kiệt không còn cái kiểu "ép sân" sát giờ mới vác xác đến trường như mọi khi, mà đã có mặt sớm tận năm phút. - Cuối cùng mày cũng nhớ ra mình là người xuyên không rồi à? - Dương Trạch hớn hở nhìn Chu Thiếu Kiệt. - Xuyên cái con khỉ. Chu Thiếu Kiệt vừa nói vừa lách qua chỗ Trác Bội Bội để đi vào bàn học. Vừa ngồi xuống, A Kiệt đã bắt đầu "triệu hồi" các chiến hữu xung quanh. - Tới đây, tới đây! Nghe tao công bố một phát hiện trọng đại này! Đây tuyệt đối là viên minh châu trong lịch sử sinh học luôn đấy! - Sáng sớm ra mà mày dám "phân" tao thì tao cho mày lên tường tỏ tình tìm hội gay ngay lập tức đấy nhé. - Trác Bội Bội buông lời đe dọa. - Tao có phải cha xứ đâu mà đi "phân" (ban phước) cho mày. A Kiệt hắng giọng, thấy mọi người đã tụ tập đông đủ, liền bày ra vẻ mặt nghiêm túc như đang diễn thuyết: - Hôm qua A Trạch chẳng phải nói về vụ gen trội của con lai là gì sao? Sau khi về nhà tao đã cất công tìm kiếm "tư liệu" để nghiên cứu đấy. - Tư liệu khu Âu Mỹ à? - Trần Minh Vũ theo bản năng hỏi một câu. Hiện trường bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. - Khụ! Thẩm Nguyên tung chiêu "ho khan chiến thuật" để phá vỡ bầu không khí gượng gạo: - A Kiệt, mày tiếp tục đi. A Kiệt sờ mũi, che giấu sự lúng túng: - Thực ra tụi mày nhìn xem, trong các chủng tộc hỗn huyết khác nhau, có một thứ thực ra là nổi bật và rõ ràng nhất! - Cái gì? - Cả đám đồng thanh hỏi. - Cơ quan lớn nhất của cơ thể người: Làn da! A Kiệt tiếp tục diễn thuyết: - Tụi mày thử nghĩ mà xem, con lai giữa người da trắng và người da vàng, làn da của đứa trẻ thực ra rất khó phân biệt đúng không? Cả đám ngẫm nghĩ một hồi rồi gật đầu lia lịa. Lúc này, trong lòng Thẩm Nguyên bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, A Kiệt chắc chắn là sắp tung ra một "màn trình diễn đỉnh cao" rồi. - Nhưng mà, nếu đổi thành người da đen thì sao? Người da đen bất kể là lai với người da vàng hay người da trắng, đứa trẻ sinh ra chắc chắn đều có làn da màu đen! A Kiệt phấn khích gào lên: - Cho nên, gen da đen chính là gen trội hoàn toàn trong nhân loại! Nghe hiểu thì vỗ tay cái coi! - Đỉnh của chóp! - Nhà sinh vật học tương lai đây rồi chứ đâu! Thẩm Nguyên chỉ biết thốt lên một câu: - Con mẹ nó, tuyệt thật sự. Xem phim "hành động" mà cũng đúc kết ra được cái kết luận vô tri thế này, lại còn sáng sớm ra đã diễn một màn tấu hài cực mạnh, đúng là không hổ danh A Kiệt. Nhờ vào "phát hiện vĩ đại" về gen trội của gã mà cả giờ đọc sớm hôm đó lớp 15 chìm trong một bầu không khí vui vẻ đến lạ thường. - Tại sao cứ phải học tiếng Anh nhỉ, đây rõ ràng là văn hóa xâm lấn mà! - Mày thì biết cái quái gì, đây gọi là học tập để sau này đi "xâm lấn ngược" lại bọn nó đấy! Biết "Vietlish" không? Phải biến đối thủ thành hình dạng mà mình mong muốn chứ! Mày tưởng tiếng Anh giỏi là cái thá gì sao? Là đi vào nhà hàng, đợi phục vụ đứng sau lưng rồi xổ ra một tràng thuật ngữ chuyên môn để gọi món à? "Hello, I'd like to order a salad." Mày tưởng mày đang đối thoại với Nữ hoàng Anh chắc? Cứ đi vào nhà hàng, mở menu ra, dùng một ngón tay chỉ vào hình rồi nói với phục vụ: "This, this, this, thank you." Ngôn ngữ sinh ra cốt là để giao lưu. Chỉ cần đạt được mục đích giao tiếp, thì coi như đã hoàn thành sứ mệnh của ngôn ngữ rồi. Bất kỳ loại từ vựng cao cấp nào nếu đem dùng vào việc giao tiếp hằng ngày, thì chỉ có một mục đích duy nhất —— chính là để "làm màu"... * Tiết hai và tiết ba là bài kiểm tra Ngữ văn. Vì Ngữ văn có phần viết văn khá tốn thời gian, nên Lan tỷ thường chọn những lúc có hai tiết liền nhau hoặc giờ tự học buổi tối để kiểm tra. Sau khi bài kiểm tra Ngữ văn kết thúc, đợt kiểm tra tuần này coi như đã hoàn thành triệt để. Xem chừng đến giờ tự học buổi tối, Lão Chu sẽ phát bài thi Toán xuống để "thúc giục" chúng sinh cho mà xem. - Cuối tuần qua rồi, mấy đứa lo mà thu tâm lại, tập trung vào học tập đi. Giờ đang là lớp 12, chịu khổ chịu cực nốt năm cuối này thôi, lên đại học là tha hồ mà chơi. Đại loại vẫn là mấy cái lời hứa hẹn "bánh vẽ" quen thuộc đó. Cho mấy đứa một tia hy vọng, để tụi nó đừng có "đăng xuất" sớm quá. Tâm trạng của đám lớp 15 vẫn rất tốt, rất ổn định. Ổn định một cách điên rồ. Nhưng Lão Chu có một câu nói rất đúng: Cố mà chịu đựng đi. Tiết thứ tư kết thúc cũng là lúc bắt đầu kỳ nghỉ ngắn ngủi. Kế hoạch nghỉ ngơi của Thẩm Nguyên đã được sắp xếp xong xuôi, vì hôm qua lỡ làm Lê Tri mất hứng không ăn được bữa khuya nên cô nàng đã phải nhịn đói cả đêm. Thế nên hôm nay cậu phải mời khách một bữa ra trò để tạ tội. Hai cái người này, miệng thì cứ leo lẻo bảo phải "tránh hiềm nghi", kết quả là vừa nghỉ một cái đã lại tản bộ cùng nhau rồi. Ở cái huyện nhỏ như Kỵ Dương này, chỗ ăn uống cũng chỉ quanh đi quẩn lại có mấy điểm đó thôi. - Bà muốn ăn gì nào? - Đi ăn cá nướng đi, lâu rồi tớ chưa ăn món đó. Thẩm Nguyên gật đầu cái rụp. Đi cùng Lê Tri có một cái lợi cực lớn, đó là cô nàng không hề mắc chứng "khó lựa chọn". Thông thường, khi Lê Tri nghĩ ra món gì muốn ăn, cô nàng sẽ lập tức đưa ra quyết định chứ không bao giờ đứng tần ngần trước một đống cửa hàng để do dự. Dĩ nhiên, đôi khi Lê Tri lười suy nghĩ thì sẽ giao quyền quyết định lại cho Thẩm Nguyên. Mà Thẩm Nguyên thì lại càng không có khái niệm do dự. Sau khi gọi điện báo tin cho gia đình, hai người liền thẳng tiến về phía trung tâm thương mại. Món cá nướng mấy năm trước cực kỳ hot, nhưng dạo gần đây có vẻ như cơn sốt đã hạ nhiệt, các cửa hàng trông có vẻ hơi đìu hiu. Đến giờ cơm, trong tiệm tuy cũng khá đông khách nhưng may mắn là không phải xếp hàng. Ở Kỵ Dương này, trung tâm thương mại mọc lên như nấm, dòng người dĩ nhiên là bị phân tán ra nhiều nơi. Nhưng những quán thực sự ngon thì vẫn luôn tấp nập. Cả hai đều không thích ăn cay, khẩu vị thiên về kiểu chua ngọt nhiều hơn. Thẩm Nguyên chủ trương là cay vừa phải có thể làm tăng hương vị, nhưng cay quá mức sẽ làm át đi cái vị nguyên bản của nguyên liệu. Vị giác mà bị cay đến mức nổ tung thì thịt ngon hay dở cũng chẳng còn nhận ra nữa, chỉ thấy toàn mùi ớt thôi. Bây giờ mấy quán đồ Tứ Xuyên cứ cái quái gì cũng tống đầy ớt vào. Cứ như thể cay mới là đồ Tứ Xuyên, mà đồ Tứ Xuyên thì nhất định phải cay vậy. Nhưng thực tế, cay chỉ là một phần nhỏ trong tinh hoa ẩm thực Tứ Xuyên mà thôi. Thẩm Nguyên cực kỳ ghét cái kiểu cái gì cũng cho cay vào. Trước khi món chính được bưng lên, Thẩm Nguyên đã nhanh chân chạy xuống lầu lấy cho Lê thiếu một ly Dương Chi Cam Lộ "trung thành" với công thức 3 phần đường ít đá, tiện thể mua luôn cho mình một ly trà chanh leo không đường đá bình thường. - Có nắm chắc trên 600 điểm không đấy? Động tác khuấy ống hút của Thẩm Nguyên bỗng khựng lại. - Tỷ muội à, mình có thể không nhắc đến cái chuyện đau lòng này được không? Lê Tri không nói tiếp, chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Nguyên, nhìn đến mức cậu thấy "tê" cả người. - Không có, môn Toán thi như hạch ấy, đoán chừng chỉ được tầm 80 điểm thôi. Lê Tri chọc chọc vào ly trà sữa, một lát sau mới lên tiếng: - Thôi được rồi, đợi thêm một tuần nữa đi. Sau kỳ thi tháng này sẽ bắt đầu đợt ôn tập vòng một, lúc đó chắc chắn sẽ giúp ông bắt kịp tiến độ thôi. Thẩm Nguyên gật đầu: - Ừ, giờ tớ bổ sung được tí kiến thức nào hay tí đó vậy. - Không hiểu thì cứ hỏi tớ. Thẩm Nguyên "ừ" một tiếng. Sau giờ tự học buổi tối hôm nay, Thẩm Nguyên sẽ được đổi chỗ về ngồi cạnh Lê Tri. So với cái kiểu tư duy giải đề khoa học tự nhiên đầy "trừu tượng" của A Kiệt, thì cách giảng bài của Lê Tri rõ ràng là dễ hiểu hơn nhiều. Rõ ràng là cùng nói một loại ngôn ngữ, nhưng cái thứ Toán học mà A Kiệt nói ra, Thẩm Nguyên nghe cứ như vịt nghe sấm vậy. Y hệt như ông thầy dạy Toán hai năm nay của Thẩm Nguyên vậy. Vừa nhắc đến đó thì món cá nướng cũng vừa vặn được bưng lên. Lê Tri xoa xoa hai bàn tay, hào hứng: - Khai đao thôi! * Ăn xong, hai người liền ai về nhà nấy. Trời nóng hầm hập thế này, cứ về nhà bật điều hòa đi ngủ là sướng nhất. Học tập á? Ông đây đã học cả tuần trời rồi, chẳng lẽ không được nghỉ ngơi vài tiếng đồng hồ sao? Thẩm Nguyên nằm vật xuống giường, lôi điện thoại ra làm hai ván game, kết quả là bay màu hai sao khiến cậu tức đến mức không ngủ nổi. - Đánh thêm ván nữa, thắng cái là ngủ ngay, thắng cái là ngủ ngay! - Khốn kiếp! Đánh thêm ván nữa! - Ván cuối cùng!! Sau khi nếm mùi "thua thông 7 trận", Thẩm Nguyên lặng lẽ gỡ cài đặt trò chơi. - Game rác, phí hoài thanh xuân của ông!