Chương 17: Được Lê Tri huấn luyện đến mức "miễn dịch"
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:11
Chu Thiếu Kiệt hôm nay không tài nào vui vẻ nổi.
Ít nhất là trong giờ đọc sớm, mặt gã cứ như mất sổ gạo.
Thừa dịp giờ ra chơi tiết hai, lúc hai thằng rủ nhau đi "giải quyết nỗi buồn", Chu Thiếu Kiệt kéo Thẩm Nguyên lại, thần thần bí bí hỏi:
— Nguyên à, khai mau, mày yêu rồi đúng không?
— Yêu đương? Yêu đương cái gì? A Kiệt, mày đang lảm nhảm cái gì đấy?
Thẩm Nguyên nhìn Chu Thiếu Kiệt bằng ánh mắt đầy khinh bỉ:
— Chúng ta là học sinh lớp 12! Nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này là học tập, hiểu chưa? Sao có thể yêu sớm được cơ chứ!
Nhìn cái bản mặt nghiêm túc như đang đứng dưới cờ của Thẩm Nguyên, Chu Thiếu Kiệt chỉ muốn nhổ vào mặt cậu một bãi.
Thẩm Nguyên nói câu này rõ ràng là đang bốc phét.
Đồng Sơ Nhu ngay lớp bên cạnh chứ đâu xa. Chu Thiếu Kiệt gã đây lăn lộn ở cái lớp chọn này bao nhiêu năm, chẳng lẽ lại không hóng hớt được tí nội tình nào sao?
— Bớt xạo đi con trai! Thế cái cô "người yêu cũ" lớp bên không tính là yêu sớm thì là cái gì?
Bị đâm trúng lịch sử đen, Thẩm Nguyên bỗng nhận ra một điều lạ lùng: Cậu không còn thấy nhói lòng như trước nữa.
Mẹ kiếp, hóa ra là bị Lê Tri huấn luyện cho đến mức "miễn dịch" luôn rồi!
— Đấy là chuyện hồi lớp 11! Chuyện lớp 11 thì cứ để nó ở lớp 11 đi, sao mày cứ phải lôi sang tận lớp 12 để nói là thế nào?
— Đồ lính mới nhà mày!
Chu Thiếu Kiệt muốn nôn mửa, nhưng hoàn toàn không tìm được điểm nào để phản pháo.
Không được, lát nữa phải tìm Lê Tri hỏi xem làm cách nào để "combat" lại cái thằng mặt dày này mới được.
Giải quyết xong nỗi buồn, Chu Thiếu Kiệt rửa tay xong vẫn chưa chịu bỏ cuộc:
— Nhưng mà sáng nay lúc tao vào lớp, rõ ràng thấy mày với Lê Tri vừa nói vừa cười với nhau. Hai đứa mày trước đây có bao giờ như thế đâu.
— Tưởng chuyện gì! Chắc là hôm nay bà ấy tâm trạng tốt thôi.
— Xì, tao không tin, chắc chắn giữa hai đứa mày có gian tình!
Thẩm Nguyên lập tức làm động tác chỉ trỏ kiểu đại ngáo Husky, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng:
— Sao mày tự nhiên lại quan tâm đến chuyện của Lê Tri thế? Nói! Có phải mày thầm thương trộm nhớ Lê Tri rồi đúng không?!
Chu Thiếu Kiệt bị Thẩm Nguyên đảo ngược tình thế, suýt thì sang chấn tâm lý.
Mặc dù Chu Thiếu Kiệt gã đây hành sự đôi khi không được đứng đắn cho lắm, nhưng gã cũng đâu có "mặn" đến mức đó.
Lê Tri đúng là xinh thật, nếu cô nàng mà ít nói đi một chút thì chắc chắn là "nàng thơ" trong mộng của phân nửa nam sinh lớp 15 rồi.
Nhưng khổ nỗi cái miệng cô nàng độc quá.
Mấy cái phát ngôn gây sốc về điểm số mới chỉ là chiêu thức cơ bản nhất trong kho tàng "sát thương ngôn từ" của Lê Tri mà thôi.
Mặc dù Lê Tri chưa bao giờ trực tiếp nã pháo vào Chu Thiếu Kiệt, nhưng là một "chiến thần lệch môn", gã cũng không ít lần bị trúng đạn lạc đến mức sứt đầu mẻ trán.
— Anh em, mày có tự soi gương không đấy?
— Không có số hưởng đâu con ạ!
— Trong hồ có mười đóa sen, tao hái một đóa...
— Mày hái chín đóa sen luôn đi cho rảnh nợ!
Chu Thiếu Kiệt rùng mình một cái, như thể vừa mới thoát ra khỏi làn mưa bom bão đạn.
— Ăn phân đi mày! Mày mới là đứa thích Lê Tri ấy!
Thẩm Nguyên không thèm chấp, mà Chu Thiếu Kiệt bị Thẩm Nguyên quậy cho một trận như thế cũng lười không buồn hỏi tiếp nữa.
Vừa về đến lớp, Thẩm Nguyên theo thói quen cầm bình đi xuống cuối lớp lấy nước. Chu Thiếu Kiệt không đợi được nữa, lập tức sáp lại gần Lê Tri:
— Lê Tri, hỏi bà cái này tí.
Lê Tri nhướng mày, tuy hơi nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu:
— Nói đi.
— Nếu có một thằng bảo là lớp 12 không yêu đương, nhưng hồi lớp 11 nó lại đi làm "liếm chó", xong giờ còn mặt dày bảo chuyện lớp 11 là của lớp 11, lớp 12 là của lớp 12, thì nên đốp lại thế nào cho nó nhục?
Chu Thiếu Kiệt vừa dứt lời, Lê Tri đã nhếch môi, buông một câu xanh rờn:
— "A đúng đúng đúng".
Mắt Chu Thiếu Kiệt sáng rực lên, giơ ngón tay cái tán thưởng:
— Tỷ muội à, vẫn cứ là bà đỉnh nhất!
Lê Tri gật đầu, tiếp tục cúi xuống đọc sách.
Lúc này Chu Thiếu Kiệt đắc ý vô cùng, trong đầu đã soạn sẵn kịch bản để "tế" Thẩm Nguyên ra bã.
Thẩm Nguyên rất nhanh đã lấy nước quay về.
Vừa thấy cậu ngồi xuống, Chu Thiếu Kiệt đã mở máy:
— Nguyên à, mày bảo lớp 12 không yêu đương đúng không?
— A Kiệt, tao đã nói bao nhiêu lần rồi, lớp 12 trọng tâm là học tập, đừng để tình yêu làm mờ mắt.
— Thế sao ngày xưa mày lại bị cái đôi tất đen của Đồng Sơ Nhu làm cho mờ mắt thế?
Chu Thiếu Kiệt mắt sáng như đuốc, chỉ chờ Thẩm Nguyên thốt ra câu "Lớp 11 là lớp 11...".
Quả nhiên, Thẩm Nguyên đáp ngay tắp lự:
— Lớp 11 là lớp 11, lớp 12 là lớp 12.
— A đúng đúng đúng! Lớp 11 là lớp 11, lớp 12 là lớp 12!
Thẩm Nguyên nhướng mày, lập tức xoay người đè chặt đầu Chu Thiếu Kiệt xuống bàn.
Khống chế cứng luôn!
Giây tiếp theo, giọng nói của Thẩm Nguyên vang lên ngay sát lỗ tai Chu Thiếu Kiệt:
— Đúng đúng đúng cái đầu mày ấy! Đổi lại là mày thì mày có yêu không? Hửm? Tất đen mày có yêu không? Trả lời tao! Nhìn vào mắt tao này! Nói đi! Tất đen! Mày! Có! Yêu! Không!
A Kiệt bị đè đến mức co rúm người lại như con gà rũ cánh, miệng lúng búng:
— Yêu, yêu, yêu... yêu vãi cả chưởng luôn được chưa!
— Tan học!
Giải quyết gọn nhẹ.
Chu Thiếu Kiệt rõ ràng đã quên mất một điều cực kỳ quan trọng.
Gã là gã, còn Thẩm Nguyên là Thẩm Nguyên.
Thẩm Nguyên đã "combat" với Lê Tri bao nhiêu năm rồi?
Chu Thiếu Kiệt gã còn chưa kịp đối mặt với Lê Tri đã tự thua trong lòng rồi.
Còn Thẩm Nguyên á? Ngày nào cậu chẳng phải "đấu võ mồm" với cô nàng.
Ngay khi Thẩm Nguyên vừa xử lý xong A Kiệt và ngồi xuống chỗ mình, bên tai đã truyền đến giọng nói của Lê Tri:
— Xem ra đó là chân ái của ông rồi.
Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt thẹn thùng:
— Lê thiếu nếu mà chịu mặc, thì tớ cũng yêu luôn.
Lê Tri mỉm cười đầy ẩn ý:
— Ông nói xem, nếu tôi đi mượn con em họ một đôi, xong bảo là tôi mặc thì ông có lấy không?
Thẩm Nguyên rùng mình một cái lạnh sống lưng.
— Cái này thì... hơi ác độc quá rồi đấy.
Thẩm Nguyên quá biết con em họ "xe tăng JK" của Lê Tri rồi.
Cậu thầm thề với lòng mình, sau này nếu không phải tận mắt nhìn thấy Lê Tri cởi ra thì tuyệt đối không bao giờ nhận.
Reng... reng... reng!
Tiếng chuông tan học tiết cuối cùng vang lên, cả dãy nhà lớp 12 bùng nổ tiếng reo hò.
Đối với học sinh lớp 12,7 tiếng đồng hồ nghỉ chiều Chủ nhật là khoảng thời gian "hồi máu" cực kỳ quý giá.
Đám nam sinh lớp 15 nhanh chóng tụ tập náo nhiệt:
— Quán net không anh em? Làm bốn máy ngồi cạnh nhau đi! Cây M762 của tao sấy cực đầm nhé!
— Đầm cái búa, lần trước chơi với mày, một tiếng đồng hồ mày nhảy dù tận 20 lần! Mẹ nó, chơi game bắn súng hay chơi giả lập nhảy dù đấy!
— Liên Minh 5 slot có ai không? Đang thiếu một hỗ trợ đây!
— Mày cầm Ashe đi, tao làm vú em cho!
— Yêu luôn!
A Kiệt cũng quay sang nhìn Thẩm Nguyên:
— Nguyên, quán net không?
— "Thánh cày" mà cũng đi quán net á? — Thẩm Nguyên bày ra vẻ mặt ngây thơ.
— Cút ngay đi! Đồ thánh cày chết tiệt! Lớp 12 mới bắt đầu mà mày đã định "cày" chết anh em rồi à!
Chu Thiếu Kiệt lầm bầm chửi rủa, sau đó cùng Dương Trạch kéo nhau ra quán net.
Thẩm Nguyên không đi ngay, Lê Tri cũng vậy.
Hà Chi Ngọc ngồi bàn trên quay xuống:
— Tri Tri, tớ về trước nhé!
Lê Tri gật đầu:
— Ừ, về đi, đi đường cẩn thận nha.
— Yên tâm, mẹ tớ đến đón rồi!
Nói xong, Hà Chi Ngọc liền xách cặp rời đi.
Thẩm Nguyên nhìn theo bóng lưng Hà Chi Ngọc, rồi bên tai vang lên giọng của Lê Tri:
— Nhà Chi Ngọc giàu lắm đấy, phú bà chính hiệu luôn.
Thẩm Nguyên kinh ngạc "ồ" một tiếng:
— Thế thì không biết sau này sẽ hời cho thằng ranh nào đây.
— Hay là ông thử làm thằng ranh đó xem sao?
— Ấy ấy, Lê Tri, có phải bà đang ăn giấm không đấy?
Lê Tri xoa xoa đầu Thẩm Nguyên như xoa đầu cún:
— Giấm cái đầu ông ấy! Mẹ ông đây là đang lo lắng cho tương lai của ông thôi. Điểm số cứ lẹt đẹt quanh mức 600 thế kia, không tranh thủ tìm phú bà mà bám trụ thì sau này sợ ông chỉ có nước đi ăn cám.
Khóe môi Thẩm Nguyên giật giật liên hồi.
Mẹ nó, cười không nổi luôn.
Đúng là kiếp trước mình về Kỵ Dương làm viên chức nhà nước thật, cái kiểu công việc nhìn một phát là thấy tận ngày nghỉ hưu luôn ấy.
Từ hai mươi mấy tuổi đến lúc về hưu, cuộc đời cứ thế mà trôi qua phẳng lặng.
Cái hệ thống chết tiệt này cũng thật là, chọn lúc nào không chọn, cứ nhất quyết phải chọn cái mốc 35 tuổi thảm hại đó.
Mẹ nó, chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi là coi như xong đời rồi.
Thẩm Nguyên cực kỳ nghi ngờ, sau này cái hệ thống này có khi lại tung ra một cái nhiệm vụ bắt mình đi thi công chức cũng nên.
Cái hệ thống này rốt cuộc là có thù hằn gì với mình không vậy trời?