Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:18
Sáng sớm hôm sau, chiếc cặp của Thẩm Nguyên nặng thêm trông thấy.
Chẳng là tối qua sau khi về nhà, Lê Tri đã "viện trợ" cho cậu một xấp tài liệu Toán học từ thời lớp 10 và lớp 11. Gọi là tài liệu cho oai, chứ thực chất toàn là đề thi cũ.
Đống đề này với Lê Tri giờ chỉ là giấy vụn, vì những câu sai cô nàng đã sớm "hóa kiếp" vào sổ tay từ đời tám hoánh nào rồi. Nhưng với một kẻ đang cần "xây lại nền móng" như Thẩm Nguyên, kết hợp với cuốn "Năm Ba" thần thánh, thì đây chẳng khác nào một khóa ôn tập cấp tốc để cậu bắt kịp guồng quay của lớp chọn.
Tốt lắm, lão tử sẽ ôn tập hẳn hai lần!
Quyển chết lũ chúng mày luôn!
Cách làm của Thẩm Nguyên cực kỳ đơn giản mà hiệu quả: Cậu dùng giấy ghi chú dán đè lên toàn bộ đáp án cũ của Lê Tri, sau đó tự mình giải lại. Câu nào bí quá thì chỉ cần "lật tẩy" miếng giấy ghi chú ra là có thể chiêm ngưỡng ngay mạch suy nghĩ của học thần.
Đúng là học lỏm tư duy của học bá bao giờ cũng là con đường tắt ngắn nhất.
Giờ đọc sớm còn chưa bắt đầu, Thẩm Nguyên đã vùi đầu vào xoáy đề.
"Keng!"
[Cùng Lê Tri tiếp xúc càng lâu, cậu càng nhận ra khoảng cách giữa hai người đã là một trời một vực. ]
[Cô ấy sự nghiệp hanh thông, người theo đuổi xếp hàng dài từ đây tới Paris, còn cậu chẳng qua chỉ là một viên chức quèn ở cái huyện nhỏ, đến cả biên chế chính thức còn chưa có. ]
[Phấn đấu lên đi! 35 tuổi chính là cái tuổi để xông pha!]
[Nhiệm vụ: Trong vòng một tuần, tích lũy đủ 24 giờ học tập nghiêm túc. Tiến độ hiện tại: 0/24h. Phần thưởng: Ký ức cường hóa. ]
Thẩm Nguyên nhìn màn hình hệ thống, khẽ nhíu mày.
Nói thật, với một "con bò già" làm công ăn lương, một tuần mà bắt học thêm 24 tiếng thì đúng là cực hình. Tan làm lúc năm rưỡi, ăn uống xong xuôi cũng phải sáu rưỡi. Giải quyết ba cái việc vặt vãnh linh tinh nữa là đến bảy giờ tối. Để đảm bảo sáng mai không đi làm với cái bản mặt như xác ướp thì mười giờ rưỡi phải đi ngủ rồi.
Tính chi li ra, mỗi ngày chỉ có đúng 3 tiếng để học. Năm ngày đi làm là 15 tiếng, hai ngày cuối tuần mỗi ngày phải "cày" thêm 4-5 tiếng nữa mới đủ chỉ tiêu. Mà đó còn phải là "học tập nghiêm túc" cơ đấy.
Ở cái tuổi 35, liệu người ta còn đủ tĩnh tâm để ngồi vào bàn học không? Thẩm Nguyên của tương lai thì cậu không rõ, nhưng Thẩm Nguyên của hiện tại thì dư sức!
Cậu bây giờ có gì ngoài thời gian cơ chứ? Một ngày học 12 tiếng còn được, huống chi là 24 tiếng một tuần?
- Vậy thì tranh thủ hai ngày là dứt điểm nhiệm vụ! Vừa khéo để xem cái kỹ năng "Tràn trề sinh lực" này bá đạo đến mức nào!
Suốt hai tiết học sau đó, Thẩm Nguyên cực kỳ tập trung, đầu gần như dính chặt vào tờ đề Toán.
Bà chị họ Dương Dĩ Thủy – giáo viên tiếng Anh kiêm chị họ quyền lực – thấy thằng em mình "lạc lối" sang môn Toán cũng chẳng thèm nhắc nhở lấy một câu. Phần đọc hiểu trong bài tập Thẩm Nguyên đã giảng thay cô rồi, giờ cô chỉ đang hệ thống lại kiến thức và cho cả lớp ghi chép thôi.
Mấy thứ này Thẩm Nguyên đã thuộc làu làu, chi bằng dành thời gian đó để cứu vớt môn Toán đang "nát bét" của mình còn có lý hơn. Chị họ cũng đã xem qua bảng điểm của cậu, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm: Môn Toán đúng là "kéo chân" thành tích một cách thảm hại. Nếu môn này mà bứt phá được, Thẩm Nguyên chắc chắn sẽ có một cú "phi thăng" ngoạn mục về thứ hạng.
Tập thể dục giữa giờ xong, Thẩm Nguyên lại lập tức lao vào "biển đề". Cái bộ dạng "quyển" đến điên cuồng này của cậu khiến A Kiệt ngồi bên cạnh phát hoảng.
- Không phải chứ anh em, mày cũng định chuyển chức thành "Tế tự của nỗi đau" để gây áp lực cho bọn tao đấy à?
- Yên tâm, trình của tao chưa đủ để đe dọa mày đâu.
Nghe Thẩm Nguyên nói thế, Chu Thiếu Kiệt thấy lòng mát rượi như vừa nốc cạn chai Hồng trà đá. Nhưng dù sao cũng là dân lớp chọn hai năm trời, A Kiệt đời nào dễ bị lừa bởi một câu nói bâng quơ.
Gã lại sáp lại gần, nghi hoặc hỏi:
- Mày không phải đang nghẹn một cục tức trong lòng, định âm thầm "cày" để một phát lật kèo tao đấy chứ?
Thẩm Nguyên cười thầm, bắt đầu giở giọng dụ dỗ:
- Kiệt này, mày thử nghĩ xem, không gian thăng tiến môn tiếng Anh của mày lớn, hay môn Toán của tao lớn?
- Tất nhiên là tiếng Anh của tao rồi, mẹ nó, tao được có mấy điểm lẻ chứ mấy!
Thẩm Nguyên vỗ tay cái bộp:
- Thế thì đúng rồi! Mày nghĩ xem, môn Toán của tao muốn tăng điểm thì phải tốn bao nhiêu công sức mới bằng được cái việc mày chỉ cần học thêm vài từ vựng tiếng Anh?
Chu Thiếu Kiệt nhướng mày, ngẫm nghĩ một hồi rồi gật đầu cái rụp:
- Cũng có lý.
Thẩm Nguyên tiếp tục bồi thêm:
- Mày chỉ cần "vẩy tay" nhẹ một cái là bằng tao học hộc bơ cả ngày rồi. Vả lại, giờ tao đang kém mày tận 20 điểm tổng cơ mà! Môn Toán của tao phải lên trên 110 thì mới mong đuổi kịp mày. Mà mày thừa biết từ 80 lên 110 môn Toán nó khó đến mức nào rồi đấy.
A Kiệt lắc đầu:
- Tao không biết, tao toàn 150 nên không hiểu cảm giác đó.
Nụ cười trên mặt Thẩm Nguyên bỗng chốc cứng đờ.
*Con mẹ nó Chu Thiếu Kiệt, mày cứ đợi đấy, kỳ thi tới lão tử sẽ nghiền nát mày!*
Dù cay cú nhưng Thẩm Nguyên vẫn thành công "lừa" được A Kiệt quay lại với vẻ tự mãn thường ngày.
Tiết ba và tiết bốn là môn Thể dục, vừa khéo có thể tranh thủ chạy ra nhà ăn sớm để chiếm chỗ. Nhưng vì để "cày" nhiệm vụ, sau khi chạy xong mấy vòng sân khởi động, Thẩm Nguyên liền chuồn thẳng về phòng học.
Lê Tri dĩ nhiên là bắt gặp bóng lưng của cậu bạn thanh mai đang lủi thủi đi về phía dãy nhà lớp 12.
Tên này... khai khiếu thật rồi à?
- Tri Tri, đang nhìn gì mà chăm chú thế? - Hà Chi Ngọc tò mò ngó theo hướng mắt của bạn thân, và dĩ nhiên là thấy Thẩm Nguyên.
- Chó hoang phấn đấu.
- Hả?
Dựa trên sự hiểu biết của Hà Chi Ngọc về Lê Tri, nếu câu hỏi vừa rồi là do Thẩm Nguyên hỏi, thì câu trả lời chắc chắn không phải là "chó hoang phấn đấu".
Thay từ "phấn đấu" bằng từ "chống cự" thì nghe còn hợp lý hơn.
À không, phải là "giãy giụa" mới đúng chất Lê Tri.
Trở lại phòng học, Thẩm Nguyên đối mặt với đống đề thi trên bàn, bắt đầu "khai đao"!
Những kẻ chọn cách quay về lớp học trong giờ Thể dục không chỉ có mình Thẩm Nguyên, trong lớp vẫn còn lác đác vài "quyển cẩu" khác. Quyển, thì cứ quyển cho tới bến đi!
Đến giờ cơm trưa, Thẩm Nguyên liếc nhìn hệ thống.
[Tiến độ hiện tại: 4/24h. ]
Mới một buổi sáng mà đã xong một phần sáu thời gian rồi.
- Cố gắng thêm chút nữa!
Ăn cơm xong, Thẩm Nguyên tạt qua siêu thị trường mua một chai Hồng trà đá để "kéo dài tính mạng". Khi Chu Thiếu Kiệt quay lại lớp, gã không tin nổi vào mắt mình khi thấy Thẩm Nguyên vẫn đang cắm đầu vào sách vở.
- Nguyên! Mày trúng tà à?
- Đúng đúng đúng,"Tế tự của nỗi đau" vừa hạ nguyền rủa lên người tao đấy.
A Kiệt ngẩn người:
- Nguyền rủa gì?
- Biển đề địa ngục. Những kẻ có điểm thấp hơn trung bình lớp, bắt đầu từ giây phút này không được ngừng xoáy đề dù chỉ một khắc.
Nghe vậy, A Kiệt rùng mình một cái:
- Vãi chưởng!
Nhìn lại hai bàn tay mình, A Kiệt lẩm bẩm đầy vẻ kinh hãi:
- Sao tao cảm giác... hình như tao cũng trúng chiêu rồi thì phải?
- Thủ đoạn của Tế tự thôi mà, lạ gì.
Thẩm Nguyên nói xong lại tiếp tục vùi đầu vào công việc. Phải công nhận cái kỹ năng "Tràn trề sinh lực" này dùng cực ổn. Tầm này mọi khi là cậu đã bắt đầu thấy buồn ngủ ríu cả mắt, nhưng giờ chỉ thấy hơi mệt mỏi một chút thôi.
Tuy nhiên, cậu không chọn cách cố đấm ăn xôi mà quyết định đi ngủ trưa. Khổ tận cam lai, nhưng cũng phải biết kết hợp nghỉ ngơi thì mới bền được.
"Khò... khò... khò..."
Tiết học đầu tiên buổi chiều bắt đầu. Máy điều hòa vừa mới tắt sau giờ nghỉ trưa, hơi lạnh trong lớp vẫn chưa tan hết, nhưng cái nóng hầm hập bắt đầu ùa vào khiến mấy cái quạt trần trên đỉnh đầu phải quay hết công suất.
Theo định luật vật lý, vận tốc quay của quạt trần tỉ lệ thuận với "nồng độ buồn ngủ ngày hè". Đồng thời, theo các phản ứng hóa học trong não bộ, mỗi môn học lại có tác dụng xúc tác khác nhau đối với cơn buồn ngủ này.
Và môn Ngữ văn dĩ nhiên là "kẻ cầm đầu" trong việc gây mê.
Dưới cái quạt trần, A Kiệt và Dương Trạch đang thay phiên nhau "bổ củi" như đang tế lễ Lan tỷ trên bục giảng.
Chu Nhược Lan nhìn cảnh tượng đó mà không nhịn được cười:
- Chu Thiếu Kiệt, Dương Trạch, hai em xuống cuối lớp mà ngủ, đừng có làm ảnh hưởng đến các bạn khác đang nghe giảng.
- Trần Minh Vũ, em cười cái gì? Lên dịch cho cô câu này xem nào.
Trần Minh Vũ tắt đài ngay lập tức.
Phía sau Trần Minh Vũ, Thẩm Nguyên hiếm hoi lắm mới chịu đặt tờ đề Toán xuống để tranh thủ làm nốt bài tập Hóa học.