Chương 44: Hôm nay, Thẩm Nguyên tôi chính thức thoát kiếp chó hoang!
Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt
Nam Sơn Luân Ỷ Phiêu Di Quan Quân23-12-2025 15:56:28
Thứ Ba.
Nhìn thời khóa biểu thấy sắp đến tiết Ngữ văn, Thẩm Nguyên biết thời khắc kích động lòng người đã tới.
Đây chính là lúc quyết định xem cậu sẽ tiếp tục bị đày đọa nơi "vùng đất của những chú chó hoang", hay là có thể tạm thời thoát kiếp để đường đường chính chính làm người.
Thấy đại biểu môn Ngữ văn ôm xấp bài thi dày cộp bước vào lớp, ánh mắt Thẩm Nguyên lập tức dán chặt vào đó không rời nửa phân. Lần này, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà ngó nghiêng thành tích của Lê Tri nữa, mọi sự chú ý đều khóa chặt vào Trần Minh Vũ – đứa đang lật đật tìm bài thi của cậu.
Trần Minh Vũ cũng chẳng buồn xem điểm của Thẩm Nguyên, trực tiếp chuyền tờ bài thi xuống phía sau. Lê Tri nhanh tay lẹ mắt chộp lấy tờ bài của Thẩm Nguyên. Sau khi chuyền đống còn lại xuống, cô nàng nhanh chóng dùng lòng bàn tay đè chặt lên phần ghi điểm.
- Bao nhiêu? Bao nhiêu hả bà? – Thẩm Nguyên sốt sắng hỏi, giọng run bần bật.
Nhìn cái tay đang che kín thành tích kia, nếu không phải vì "nam nữ thụ thụ bất thân", Thẩm Nguyên chắc chắn đã lao vào gỡ tay Lê Tri ra từ lâu rồi.
- Tới đây, tới đây, cùng nhau chứng kiến nào.
Lê Tri nhích người sát vào phía tường, ra hiệu cho Thẩm Nguyên ghé lại gần. Thẩm Nguyên lập tức kéo ghế sát rạt.
- Mở đi! Đã đến lúc chứng kiến kỳ tích xuất hiện rồi!
Lê Tri mỉm cười đầy bí hiểm, từ từ dịch chuyển bàn tay. Rất nhanh, con số "1" đầu tiên lộ ra.
- Ồ hố, một sự khởi đầu không tồi, khá là kích thích đấy. – Lê Tri thong thả nhận xét.
Mắt Thẩm Nguyên trợn tròn, dán chặt vào tờ giấy. Trên 100 điểm là mức cậu hoàn toàn có thể đạt được. Giờ mấu chốt là phải xem con số đằng sau cái chữ "1" kia là gì. Chỉ cần không phải là số "0" thì Thẩm Nguyên đều có thể chấp nhận được.
Ngay lúc Thẩm Nguyên đang nín thở chờ đợi con số thứ hai, Lê Tri bỗng nhiên nhấc ngón áp út và ngón út lên, để lộ ra con số cuối cùng.
- Tèn tén ten! Là số "1".
Lê Tri cười hì hì nhìn Thẩm Nguyên:
- Một cái kết thúc đầy kịch tính nhé.
Thẩm Nguyên nuốt nước miếng cái ực. Hiện tại điểm của cậu đang là 1-1. Liệu Ngữ văn có thể lên được 121 điểm không? Thẩm Nguyên cảm thấy mình hoàn toàn có cơ hội, vì phần viết văn lần này cậu làm khá "bay". Mặc dù trong đời, thường thì những lúc bản thân cảm thấy tự tin nhất lại là lúc kết quả bết bát nhất, nhưng Thẩm Nguyên cảm thấy lần này mình có thể "gáy" được rồi!
Vẫn còn gáy được! Thẩm Nguyên vẫn đang gáy cực căng!
- Mở hết đi! Tớ cược lần này Ngữ văn được 121 điểm!
Lê Tri bất thình lình rút hẳn bàn tay ra, để lộ toàn bộ thành tích của Thẩm Nguyên.
111 điểm!
Thẩm Nguyên bật dậy như lò xo, gào to giữa lớp:
- Hôm nay! Thẩm Nguyên tôi chính thức thoát kiếp chó hoang!!
Lời vừa thốt ra, lập tức có tiếng hưởng ứng vang dội từ khắp nơi trong lớp.
- Hôm nay! Dương Trạch tôi chính thức quay lại cảnh giới Lục địa thần tiên!!
- Vãi chưởng, bùng cháy quá anh em ơi!
A Kiệt cũng đứng phắt dậy, tay đấm vào không trung:
- Hôm nay! Chu Thiếu Kiệt tôi... hết tiền ăn cơm rồi!!
Mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần dùng một luồng nhiệt huyết sục sôi và cái giọng "vô tri" để hét lên, là tự nhiên thấy cả người tràn đầy sức mạnh!
- Hôm nay! Lý Hào Kiệt tôi thề tuyệt đối không quay tay nữa!!
- Đù, đây mới là chân hào kiệt này!
- Đại hiệp! Đây đúng là đại hiệp của giới học đường rồi!
Cả lớp đang nháo nhào như cái chợ vỡ thì lập tức im bặt khi cô giáo Chu Nhược Lan bước vào. Thẩm Nguyên lúc này vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng tột độ. Bình thường những lúc thế này, Lê Tri sẽ không thèm phá đám. Thi tốt thì vui vẻ là chuyện thường tình, chẳng việc gì phải đi dội gáo nước lạnh vào người ta cả.
Tại sao cứ phải so sánh con nhà mình với con nhà người ta làm gì? Chẳng lẽ bạn chắc chắn trăm phần trăm kiếp sau sẽ đầu thai làm cha mẹ của một thiên tài sao? Không bao giờ. Thế nên, tốt nhất là hãy làm một vị phụ huynh tâm lý, đừng có làm mất hứng con trẻ. Đó chính là quan niệm giáo dục của Lê Tri.
Nhưng khổ nỗi, Thẩm Nguyên cứ lải nhải bên tai làm cô nàng phát phiền. Cái thằng "ngu ngơ" này cứ cầm tờ bài thi ngắm nghía như đang đọc báo, vừa xem vừa lẩm bẩm: "Chậc!","Ừm...","Á à...","Hắc hắc...". Đúng là thiếu giáo dục mà.
- Đắc ý cái gì đấy?
Thẩm Nguyên quay đầu lại, thấy Lê Tri đang trưng ra bộ mặt nghiêm túc, tim cậu lập tức đánh thót một cái. Vị Tế tự của nỗi đau sắp tung chiêu cuối rồi!
- Thành tích này có duy trì được không?
Chỉ số vui vẻ giảm xuống 30%.
- Tờ đề Toán hôm qua làm được mấy câu rồi?
Nụ cười tắt ngóm.
- Tổng điểm có lết nổi lên 620 không?
Chính thức rơi vào trạng thái thống khổ. Combo "Bộ ba câu hỏi chí mạng", chiêu nào chiêu nấy đều nhắm thẳng vào tử huyệt. Thẩm Nguyên thật sự muốn "cảm ơn" Lê Tri, bà đúng là vị đại tế tự chuyên đi gieo rắc nỗi đau mà!
- Đừng nói nữa, đừng nói nữa mà...
Thẩm Nguyên đau đớn nằm vật ra bàn học, người run bần bật.
- Thẩm Nguyên, em thấy trong người không khỏe à?
Lan tỷ thấy Thẩm Nguyên cứ co giật trên bàn, liền ân cần hỏi han. Thẩm Nguyên ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn không còn chút sức sống:
- Thưa cô... em đại khái là bị trúng nguyền rủa rồi ạ.
Khóe môi Lan tỷ giật giật liên hồi. Hôm nay lớp lại có thêm một đứa "chập mạch" rồi.
*
Tiết Thể dục.
Thẩm Nguyên không chọn cách "quyển" người khác, cũng chẳng thèm đi chơi bóng với đám Chu Thiếu Kiệt, mà lủi thủi ra khán đài sân vận động hóng gió.
- Nguyên, không chơi bóng à?
Thẩm Nguyên liếc nhìn Dương Trạch, lắc đầu:
- Nóng vãi chưởng, ngồi đây hóng gió cho nó mát.
Mặc dù ngày thường Thẩm Nguyên hay "câu kết làm bậy" với đám nam sinh, nhưng thực ra cậu không thích mấy môn vận động có va chạm thể xác cho lắm. Trừ khi là va chạm với con gái thì còn xem xét. Cái suy nghĩ này mà để Lê Tri biết được, chắc chắn cô nàng sẽ mắng cho một câu "đồ biến thái" ngay tắp lự.
Thẩm Nguyên vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Dương Trạch ngồi xuống. Dương Trạch vừa ngồi xuống, nhìn theo hướng mắt của Thẩm Nguyên là hiểu ngay vấn đề.
- Có phúc cùng hưởng, đúng là anh em tốt.
Nói đoạn, Dương Trạch cũng mắt không chớp nhìn về phía sân cầu lông. Thực ra con gái thích nhìn nam sinh chơi bóng rổ, và nam sinh thích nhìn con gái đánh cầu lông cũng cùng một đạo lý cả thôi. Đơn giản là vì hormone đang lên não.
Đang lúc mơ màng, Thẩm Nguyên bỗng cảm nhận được một luồng sát khí ẩn hiện từ phía sau. Vừa quay đầu lại, cậu đã thấy một đôi chân dài miên man đang đứng cách mình tầm ba mươi centimet.
- Rảnh rỗi quá nhỉ?
Thẩm Nguyên cười hắc hắc:
- Thỉnh thoảng cũng phải thư giãn tí chứ bà.
- Tiện thể hỏi hộ ông luôn rồi nhé, Đồng Sơ Nhu kỳ này được 625 điểm, thành tích cực kỳ ổn định. Ông vẫn chưa thắng nổi cô ta đâu.
Lê Tri nói xong liền lạnh lùng quay người bỏ đi. Thẩm Nguyên nghe xong mà rụng rời chân tay, ngã vật ra đất.
- Nguyên! Nguyên ơi mày sao thế này?!!
Dương Trạch thấy Thẩm Nguyên bỗng nhiên đổ rầm xuống, liền hốt hoảng gào lên gọi hội:
- Người đâu! Mau đến đây! Thẩm Nguyên chết rồi!!
- Cái thằng ngu này, mày trù ẻo ai đấy! – Thẩm Nguyên lồm cồm bò dậy.
- Xác chết vùng dậy rồi!! Thẩm Nguyên trá thi anh em ơi!!
- Đậu xanh mày!!
Thẩm Nguyên lao thẳng vào Dương Trạch, tung chiêu "đoạt mệnh chân cây kéo".
- Xác chết đánh người rồi!!
- Này thì yêu nghiệt!! Ăn một đao "Mật quyển Hoàng Cương" của ta đây!
- Nhìn pháp bảo của ta đây!"Năm Ba" đại sơn đè chết mày luôn!!
Nghe tiếng động, A Kiệt cũng hớt hải chạy tới, giơ cao bàn tay:
- Tránh hết ra, xem trẫm thực thi hình phạt cho kẻ phản bội đây!
Cuối cùng, Thẩm Nguyên bị một đám đại hán khiêng lên, hướng thẳng về phía cổng sân vận động để thực hiện nghi thức Aruba.
- Học tập! Thả tao ra để tao đi học tập!! Đứa nào cũng phải đi xoáy đề cho tao!! Thi được 620 chưa? Từ vựng tiếng Anh thuộc chưa? Toán học ổn định chưa?"Đằng Vương Các Tự" đã thuộc lòng chưa hả?! Nhìn vào mắt tao này!! Trả lời tao đi!!
Dưới sự truy vấn đầy "thống khổ" của Thẩm Nguyên, một nam sinh dẫn đầu đội hình bắt đầu lung lay ý chí.
- Sư phụ! Đừng niệm chú nữa! Con xin sư phụ đấy!
- Á! Không biết làm! Câu này tao không biết làm!!
Phản ứng dây chuyền xảy ra cực nhanh, đội ngũ đang hăng máu khiêng Thẩm Nguyên đi Aruba lập tức tan rã. Dưới tiếng gào thét của "tùy tùng nỗi đau" Thẩm Nguyên, cả lũ ngã vật ra đất, miệng lẩm bẩm đọc "Đằng Vương Các Tự" để xoa dịu nỗi thống khổ trong lòng.
Thẩm Nguyên đứng giữa đám đông, ôm trọn nỗi đau vào lòng.
- Kiệt! Nhìn vào mắt tao! Đọc thuộc lòng "Đằng Vương Các Tự" ngay!
A Kiệt há hốc mồm, lắp bắp:
- Khánh Lịch năm thứ tư mùa xuân, Đằng...
- Khốn kiếp, đấy là "Nhạc Dương Lâu Ký" con ạ!
A Kiệt sững sờ, rồi đau đớn ôm đầu gào khóc:
- Tao không biết! Tao không thuộc! Tha cho tao đi mà!!